Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 72

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:14

Bà ta duỗi chân đá một cái vào chân Chu Lai Tài: "Đồ c.h.ế.t bầm nhà ông, ngày ngày nhìn tôi bị bắt nạt mà đến một cái rắm cũng không biết thả."

Chu Lai Tài ngập ngừng, nửa ngày mới nói: "Đang ăn cơm cả mà, thả rắm thì không hay lắm nhỉ?"

Trương Vân tức đến đỏ mặt, một chân đạp ông xuống đất: "Ông định làm tôi tức c.h.ế.t à?"

Chu Lai Tài từ dưới đất bò dậy, phủi bụi trên người, thở dài, lấy trong tủ một chiếc áo khoác dày khoác lên người đi ra ngoài, ngồi xổm dưới chân tường.

Chu Lai Phúc ra ngoài đổ nước rửa chân, thấy một bóng đen lù lù ngồi dưới chân tường: "Anh cả, đêm hôm không ngủ, ngồi xổm ở đây làm gì?"

Chu Lai Tài xua tay: "Chú cứ ngủ đi, anh ngồi thêm lát nữa."

"Anh cứ ngồi mãi ở đây cũng không phải cách đâu? Chị cả không cho anh về phòng ngủ thì anh không về thật à?"

Chu Lai Phúc thực sự là hận sắt không thành thép, ông anh cả này của ông đúng là hiền lành quá mức, nhìn là biết lại bị chị dâu đuổi ra ngoài rồi.

Chu Lai Tài ôm đầu không nói gì, Chu Lai Phúc cũng bó tay với ông anh này, đành nói: "Nếu thực sự trong nhà không có chỗ ở, anh đến trạm y tế thôn ngủ tạm một đêm?"

Chu Lai Tài nghe ý kiến này cũng thấy được, dù sao trạm y tế thôn chỉ có một nam nhân viên y tế, thường ngày cũng ở điểm thanh niên tri thức.

Vừa định gật đầu đồng ý, Trương Vân liền kéo phăng cửa phòng ra: "Chu Lai Tài, ai đuổi ông ra ngoài hả? Nếu ông không muốn sống nữa thì cứ nói thẳng! Đừng có vu oan cho người ta như thế!"

Chu Lai Tài bị hỏi đến mức á khẩu, muốn nói lần này Trương Vân đúng là không nói lời đuổi ông ra, nhưng đã đạp ông xuống đất rồi, chẳng lẽ không phải là đang đuổi ông ra sao? Ông không tự mình ra ngoài, chẳng lẽ còn đợi bị bà ta vừa đ.á.n.h vừa mắng mà cào cấu ra ngoài?

Chu Lai Phúc nghe ý trong lời Trương Vân là không muốn thừa nhận việc bà ta đuổi chồng ra ngoài, liền đẩy Chu Lai Tài một cái: "Chị cả đã nói là không đuổi anh rồi, anh còn ngồi ngoài này làm gì? Mau vào ngủ đi!"

Chu Lai Tài thuận thế vào nhà, bên trong lại truyền đến tiếng c.h.ử.i bới của Trương Vân, nghe mà Chu Lai Phúc nhíu c.h.ặ.t mày.

Ông ngoại Chu cầm tẩu t.h.u.ố.c lào từ trong phòng đi ra, đứng giữa sân hỏi: "Thằng cả, nghe mẹ anh nói, hai vợ chồng anh lại lục đục à? Đêm hôm rồi đi ngủ sớm đi, đừng để hàng xóm láng giềng không được yên ổn."

Nói xong liền quay người đi vào, miệng còn lẩm bẩm: "Đám trẻ bây giờ ấy mà, nhìn là biết rảnh rỗi quá, có cái sức đó thì thà đi cày hai mẫu ruộng còn hơn."

Ông ngoại Chu tưởng giọng mình không lớn, nhưng bản thân ông bị điếc nặng, cái sự "nói nhỏ" mà ông tưởng cũng giống như đang dùng loa phóng thanh mà hét vậy.

Có người hàng xóm gào lên hỏi: "Thất ca, nhà ai cãi nhau đấy? Có c.ầ.n s.ang khuyên không?"

Nửa ngày không thấy ông ngoại Chu hồi đáp, bên kia chán nản nói: "Thôi xong, lại không nghe thấy rồi!"

Ông ngoại Chu không nghe thấy, nhưng Trương Vân thì nghe thấy, cũng chẳng tiện cãi vã tiếp, liền thổi tắt đèn dầu.

Chương 065 Ồn ào huyên náo

Hoa Kiến Thiết đưa Hoa Nhẫn Đông về điểm thanh niên tri thức, tiện thể xem tình hình chỗ ở của cô.

Nhìn quanh một lượt, thấy điều kiện cũng ổn, phòng trông còn rộng hơn phòng cô ở khu tập thể nhà máy một chút, chỉ một mình Hoa Nhẫn Đông ở thì tính là rất rộng rãi rồi.

Liền dặn dò: "Buổi tối ngủ nhớ khóa kỹ cửa sổ, ai gọi cũng đừng mở. Về nhà máy bác sẽ lấy ít thép gân, mấy ngày nữa qua lắp thanh sắt vào cửa sổ và cửa chính cho con."

Hoa Nhẫn Đông nói: "Không cần đâu bác cả, ở thành phố con đã đặt người làm rồi, một hai ngày tới là xong thôi."

Nghĩ đến thanh sắt Hoa Nhẫn Đông lắp cho nhà mình, biết cô có mối mang nên ông cũng không ép, lại dặn cô nếu ở điểm thanh niên tri thức ăn uống không tốt thì cứ sang nhà họ Chu mà ăn, đến lúc đó ông sẽ gửi lương thực và rau quả sang, không cần cảm thấy ăn không của nhà họ Chu.

Hoa Nhẫn Đông gật đầu đồng ý, Hoa Kiến Thiết mới quyến luyến bước ra khỏi điểm thanh niên tri thức.

Buổi tối, Trình Nghiên, Tề Ngọc và sáu thanh niên tri thức nam dùng củi nhóm một đống lửa giữa sân tổ chức buổi liên hoan, người hát, kẻ nhảy, náo loạn đến nửa đêm cũng không chịu đi ngủ.

Mấy thanh niên tri thức khác khuyên họ thế là được rồi, nhưng mấy người kia vẫn bỏ ngoài tai.

Hoa Nhẫn Đông không nhịn nổi nữa, điều khiển rễ cây táo trong sân hất tung đống lửa, những thanh củi còn vương tàn lửa bay tứ tung, làm đám Trình Nghiên kêu la oai oái vì bị bỏng.

Nghĩ đến lúc ban ngày đi nhận lương thực ở đại đội bộ, nghe dân làng nói nhà Địa chủ Bạch năm xưa chính là bị hành hạ đến c.h.ế.t trong cái sân này, cả lũ sợ đến mức không dám ở ngoài sân nữa, chạy biến về phòng khóa c.h.ặ.t cửa lại.

Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi, phong trào xuống nông thôn đã triển khai bao nhiêu năm nay, những người này vẫn tưởng xuống nông thôn là để đi chơi sao?

Cứ ngỡ đã dọa được bọn họ thì có thể đ.á.n.h một giấc ngon lành. Ai dè sáng sớm đã bị tiếng ồn ào ngoài sân làm thức giấc, nhìn ra ngoài trời vẫn chưa sáng hẳn.

Đẩy cửa sổ ra, thấy ngoài sân có người tập thể d.ụ.c buổi sáng, có người đ.á.n.h quyền, có người nhảy dây, quá đáng nhất là có hai nam thanh niên tri thức người một câu ta một câu hát lên: "Chú bác nhà tôi đếm không xuể, không việc đại sự chẳng đến cửa..."

Hát hay thì cô cũng chẳng nói làm gì, đằng này lại là cái động tác uốn éo làm bộ làm tịch, cái giọng điệu lệch tông xé tai, Hoa Nhẫn Đông cảm thấy như mình xuyên vào mấy câu chuyện cung đình vậy.

Trình Nghiên và Tề Ngọc bận rộn nấu cơm ở gian bếp mở bên ngoài, thỉnh thoảng lại gào lên một tiếng: "A? Nước ít rồi, mau thêm nước thêm nước."

"Ối lại nhiều quá rồi, thêm gạo thêm gạo."

"Cậu rốt cuộc có biết nấu cơm không hả? Cái này nấu thành cháo luôn rồi..."

Hoa Nhẫn Đông xoa cái đầu đau nhức, đột nhiên nảy sinh nghi ngờ về quyết định dọn vào điểm thanh niên tri thức mới của mình.

Giấc ngủ là không thể tiếp tục rồi, Hoa Nhẫn Đông mặc quần áo xuống giường, ra giếng ngoài sân múc nước mang vào lò đun nóng để rửa mặt.

Đột nhiên, từ ngoài cửa có một mùi thơm thèm thuồng bay vào, Hoa Nhẫn Đông hít mạnh một hơi: Ừ, có mùi thịt.

Cái sân vốn đang ồn ào cũng im bặt vào khoảnh khắc mùi thơm tỏa ra.

Hoa Nhẫn Đông nghe thấy có người nói: "Thơm quá, sao lại làm thịt nữa rồi? Lâu lắm rồi mình chưa được ăn thịt."

Dường như còn nghe thấy tiếng bụng kêu ọc ọc và tiếng nuốt nước bọt của một số người.

Hoa Nhẫn Đông bắt đầu lo lắng, cô vẫn chưa nói với Hạ Vũ chuyện góp gạo thổi cơm chung, lúc này mà sang nói thì có bị nghi là có ý đồ ăn chực không? Nhưng không sang nói, ngửi cái mùi thơm thế này, đồ cô tự làm lại càng khó nuốt trôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.