Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 93
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:18
Thiếu nữ bất lực lắc đầu, nghẹn ngào không nói nên lời. Đứa nhỏ lại "oa" một tiếng khóc rống lên: "Mẹ, mẹ ơi, có người xấu! Đánh con."
Trong nhà truyền đến tiếng mắng của người phụ nữ: "Đứa nào chán sống dám đ.á.n.h cục cưng nhà bà? Xem bà không c.h.ặ.t đứt tay nó!"
Hoa Nhẫn Đông thật cạn lời, con gái của vợ trước sinh ra thì gọi là "vật nợ", con trai mình sinh ra thì gọi là "cục cưng", đây là đang khoe khoang mình sinh được con trai sao?
Tiếng mắng vừa dứt, một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi từ trong nhà hầm hầm đi ra, vừa đi vừa thắt dây lưng quần.
Người phụ nữ có khuôn mặt tròn trịa, đôi má hồng hào, cũng coi như có vài phần nhan sắc.
Hoa Nhẫn Đông nhìn người phụ nữ, rồi lại ngẩng đầu nhìn trời, sắp trưa đến nơi rồi mà còn chưa dậy sao? Nhưng nhìn kỹ thì vẫn thấy lông mày thím ta có kẻ qua, môi cũng hơi đỏ đỏ, ai đi ngủ mà còn trang điểm cầu kỳ thế này?
Người phụ nữ thấy trong sân đứng một nam một nữ, hai người tuấn tú không giống người trong thôn cũng sững lại một chút, ngay sau đó ánh mắt nhìn Hạ Vũ cứ như có móc câu, trong mắt đầy vẻ lả lơi.
Nhưng thấy Hạ Vũ vẻ mặt nghiêm túc không hiểu phong tình, thím ta lại có chút mất hứng, nghĩ đến mục đích mình ra đây, thím ta trợn tròn mắt: "Các người là ai hả? Sao lại chạy vào nhà người khác bắt nạt trẻ con?"
Hoa Nhẫn Đông nghiêm túc chỉ vào mái tóc rối bù bị giật của thiếu nữ: "Thím không quản con trai mình sao? Còn nhỏ thế này đã bắt nạt chị nó như vậy, sau này chị nó gả đi rồi không còn bia đỡ đạn nữa, nó không đ.á.n.h cha c.h.ử.i mẹ mới lạ?"
Người phụ nữ cười lạnh: "Cái con ranh này còn quản cả việc nhà người khác à? Cô là cái thá gì chứ? Con trai tôi đ.á.n.h nó thì đã sao? Chỉ trách bản thân nó mạng không tốt, nếu nó cũng là con trai thì ai dám đụng vào một đầu ngón tay nó? Cô nhìn không vừa mắt thì nhắm mắt lại đi, quản chuyện bao đồng nhà người khác không sợ ế chồng à!"
Nói đoạn, khi nhìn sang Hạ Vũ đứng sau lưng Hoa Nhẫn Đông, thím ta liền đổi sang một bộ mặt khác, ánh mắt đưa tình như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt: "Cậu thanh niên này, lấy vợ không nên lấy loại hay soi mói chuyện người khác, lấy về gia đình không yên ổn đâu."
Hạ Vũ "hừ" một tiếng, đảo mắt nói: "Cái này thì không phiền thím lo lắng, tôi từ nhỏ đã không chịu nghe lời, mẹ tôi bảo rồi, phải tìm một người vợ quản được tôi mới được."
Một tiếng "thím" làm người phụ nữ cứng họng, hồi lâu sau mới không thể tin nổi hỏi lại: "Cậu gọi tôi là cái gì?"
Hạ Vũ nghi hoặc gãi đầu: "Chẳng lẽ không nên gọi là thím? Cũng đúng, thím già đến mức tai nghễnh ngãng rồi, chắc nên gọi là bác gái."
Người phụ nữ tức đến đỏ mặt tía tai, ánh mắt nhìn Hạ Vũ mang theo sát khí, tròng mắt quét quanh một lượt, cuối cùng cầm một cây chổi ở góc tường, nhắm vào hai người mà quất xuống: "Đứa nhỏ c.h.ế.t tiệt ở đâu ra thế hả? Ai là bác gái của mày? Bà cho mày gọi bậy, cho mày gọi bậy này!"
Cả hai đều không ngờ chỉ vì một cách xưng hô mà người phụ nữ này lại "phá phòng" (mất kiểm soát) như vậy, thấy cây chổi quất xuống liền lập tức quay người chạy biến.
Người phụ nữ đuổi theo một đoạn xa phía sau mới vừa thở hồng hộc vừa chống chổi mắng c.h.ử.i ầm ĩ: "Ở đâu ra cái quân sát nhân này? Dám đến trêu chọc bà già này, đừng để bà tóm được các người!"
Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ nhìn nhau, không nhịn được đều bật cười thành tiếng.
Cười xong, nghĩ đến thiếu nữ bị em trai và mẹ kế bắt nạt, cả hai lại cùng thở dài, có lẽ ngay từ đầu họ không nên trực tiếp tìm đến nhà.
Thế là, hai người lại lén lút quay lại bên ngoài nhà Hứa Bảo Sơn, bên trong nhà người phụ nữ vẫn đang mắng oang oang, lúc thì "thằng ranh con", lúc thì "con ranh c.h.ế.t tiệt", rõ ràng là đang mắng hai người họ.
Trong nhà thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng khuyên can của người đàn ông, chỉ là tiếng quá nhỏ nghe không rõ lắm, nhưng nghe giọng có vẻ nhão nhẹt không được đứng đắn cho lắm.
Ngược lại, thiếu nữ trong sân đã giặt xong quần áo, lại bắt đầu băm thức ăn cho gà.
Thời này ở nông thôn, một nhà tối đa chỉ được nuôi năm con gà, trong sân nhà Hứa Bảo Sơn nuôi năm con, đang vây quanh thớt băm thức ăn của thiếu nữ, thỉnh thoảng lại mổ trộm một miếng trên thớt rồi chạy biến.
Rau là những bẹ cải trắng khô nhặt được ngoài đồng lúc thu hoạch năm ngoái, ngâm nước cho mềm rồi băm nhỏ cho gà ăn.
Thỉnh thoảng lại có con gà nhảy lên thớt tranh ăn, con d.a.o trong tay thiếu nữ băm rất cẩn thận, sợ một chút không chú ý là sẽ băm trúng đầu gà.
Đứa con trai nhỏ đã từ trên lưng thiếu nữ xuống đất, đang chạy khắp sân đuổi gà, đè một con xuống, túm cánh gà lôi đến trước mặt thiếu nữ, ấn đầu gà xuống thớt: "Đồ vật nợ, băm nó đi!"
Thiếu nữ sợ hãi vội vàng thu d.a.o lại, lưỡi d.a.o suýt chút nữa là c.h.é.m trúng bàn tay nhỏ của đứa bé đặt trên thớt.
Ngoảnh lại nhìn cửa nhà, người phụ nữ và người đàn ông vẫn đang nói chuyện trong phòng, không ai chú ý đến ngoài sân, hàng xóm xung quanh cũng không có ai ngó nghiêng qua bờ tường, thiếu nữ túm một con gà đang nhảy lên thớt tranh mồi ném thẳng vào mặt đứa em trai.
Đứa bé bị giật mình, ngã ngồi xuống đất, mặt cũng bị móng gà cào một vết thương, đau đến mức "oa" một tiếng khóc rống lên.
"Lại làm sao nữa? Bảo mày trông em một lát mà mày lại làm nó khóc à?"
Vừa nói, người phụ nữ đã ra đến sân, vẫn là vừa chạy vừa thắt dây lưng quần.
Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ đều cạn lời, mới có một lát mà thím ta lại đi ngủ rồi sao?
Thiếu nữ chỉ vào con gà vừa chạy mất: "Nó bắt gà nên bị gà cào."
Người phụ nữ bực bội đá vào m.ô.n.g đứa nhỏ một cái: "Ngày nào cũng không để bà yên, ngồi im đấy, còn gào thét nữa bà cho ăn lươn xào m.ô.n.g!"
Đứa bé "ư ừ" khóc: "Không phải, không phải đâu, là đồ vật nợ..."
Khổ nỗi miệng lưỡi chưa rõ ràng, chưa nói xong thì người phụ nữ đã quay vào nhà, thiếu nữ bồi thêm một cái đá vào m.ô.n.g đứa nhỏ, nó khóc t.h.ả.m thiết, người phụ nữ trong nhà mắng: "Câm miệng! Bà mày chưa c.h.ế.t, khóc mướn cái gì?"
Đứa nhỏ bị dọa sợ, nín bặt tiếng khóc, chỉ ấm ức nấc lên từng hồi.
Không lâu sau, trong phòng truyền ra những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai, Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ đều kinh ngạc há hốc mồm, hóa ra không phải chưa dậy, mà là họ đã phá hỏng chuyện tốt của người ta rồi.
Nhưng đã có đàn ông trong nhà, tại sao lúc nãy họ bị người phụ nữ đuổi đ.á.n.h, người đàn ông kia lại không hề lộ mặt.
Thiếu nữ căm hận lườm căn phòng phát ra âm thanh kia một cái, rồi lại ngồi xuống tiếp tục băm thức ăn cho gà.
Tiếng băm rau "pành pành pành" phối hợp với âm thanh trong phòng, lại có vài phần tiết tấu kỳ quái.
Chương 084 Mắt bị phân che mờ rồi
Rất nhanh, rau còn chưa băm được mấy cái, động tĩnh trong phòng đã ngừng lại, một lúc sau, trong phòng đi ra một người đàn ông lùn ngoài bốn mươi tuổi, quần áo mặc trên người xem ra cũng khá tươm tất, mái đầu bóng mỡ, vừa đi vừa thắt dây lưng quần.
