Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 107
Cập nhật lúc: 26/04/2026 04:17
“Chắc chắn không sao chứ?”
“Ta chắc chắn không sao, ngươi có sao không thì ta không biết, cho nên ngươi nhanh lên.”
Phượng Hoàng nhỏ nói xong liền bay đi mất.
Vân Sở Sở cạn lời, vội vàng bước vào vườn d.ư.ợ.c thảo.
Phía ngoài vườn d.ư.ợ.c thảo này từng xảy ra giao chiến, trên mặt đất lồi lõm nhấp nhô, nhưng đều mọc đầy linh d.ư.ợ.c, nhìn thấy những linh d.ư.ợ.c này, Vân Sở Sở liền biết mục tiêu của mình là đúng đắn.
Vân Sở Sở nhìn linh d.ư.ợ.c đầy vườn, che đi trái tim đang đập loạn xạ vì kích động, không nói hai lời, triệu hồi linh d.ư.ợ.c sới ra liền bắt đầu đào.
Tại sao không dùng pháp thuật chứ, chủ yếu là linh d.ư.ợ.c có rễ, có cái còn cắm sâu, dùng pháp thuật thường sẽ làm tổn thương rễ.
Vả lại, có một số linh d.ư.ợ.c là dùng cả cây để làm thu-ốc, làm tổn thương rễ linh d.ư.ợ.c sẽ khiến d.ư.ợ.c hiệu giảm đi rất nhiều.
Những linh d.ư.ợ.c này lại có niên đại hàng ngàn năm, vạn năm, đa số đều là linh d.ư.ợ.c quý hiếm, làm hỏng một cây thôi Vân Sở Sở cũng thấy xót, nên chỉ có thể từ từ đào thôi.
“Gầm!”
Ngay lúc Vân Sở Sở đang đào đến quên cả trời đất, đột nhiên một tiếng thú gầm vang lên.
Xong rồi!
Vân Sở Sở trong lòng giật mình kêu thầm một tiếng, lập tức đi tìm Phượng Hoàng nhỏ, con yêu thú tứ giai kia không phải định ăn thịt Phượng Hoàng nhỏ đấy chứ?
Phượng Hoàng nhỏ chính là một miếng thịt Đường Tăng di động, đám yêu thú vừa sợ nó lại vừa muốn ăn thịt nó, ăn thịt uống m-áu nó có thể nâng cao huyết mạch cho yêu thú.
“Phượng Hoàng nhỏ!”
Vân Sở Sở thu lại linh d.ư.ợ.c sới, triệu hồi một xấp bùa chú cầm trong tay, lao thẳng về phía tiếng thú gầm.
“Gầm...”
Lại là một tiếng gầm lớn, chấn động đến mức tai Vân Sở Sở ù đi, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn trào dâng.
Vân Sở Sở lập tức vận linh lực khắp toàn thân, hộ lấy tâm mạch, chạy đến cuối vườn d.ư.ợ.c thảo, nhìn một cái, một con sói yêu trắng muốt như núi nhỏ đang đối đầu với Phượng Hoàng nhỏ.
Yêu sói đang nhe răng trợn mắt gầm gừ với Phượng Hoàng nhỏ.
Dáng vẻ đó không biết là đang phẫn nộ hay là đang sợ hãi.
Phượng Hoàng nhỏ cũng đã khôi phục bản thể, hai con mắt chim sắc sảo lườm yêu sói chằm chằm.
“Phượng Hoàng nhỏ.”
Vân Sở Sở gọi Phượng Hoàng nhỏ một tiếng.
Phượng Hoàng nhỏ quay đầu liếc nhìn Vân Sở Sở một cái, chê bai nói:
“Chạy tới đây làm gì, mau đi làm việc đi.”
Không thấy nó đang thu nhận đàn em sao, thật chẳng biết nhìn gì cả.
“Không được đào linh d.ư.ợ.c của ta.”
Khi Vân Sở Sở vừa định quay người rời đi, con yêu sói kia cất tiếng người quát lệnh nàng.
“Của ngươi?”
“Tất nhiên là của ta, các ngươi mau rời đi ngay, nếu không đừng trách ta không khách khí.”
Yêu sói còn vung vung vuốt, ra bộ dữ dằn.
“Chát!”
Phượng Hoàng nhỏ bay tới nhanh như chớp tát yêu sói một cánh.
“Tới đây đi, bản tôn xem thử con sói thối tha nhà ngươi dám không khách khí với bản tôn thế nào.”
Phượng Hoàng nhỏ hai cánh chống nạnh, bá khí ngút trời.
“Đồ ngốc.”
Đó là yêu thú tứ giai đó nha, Vân Sở Sở mắng thầm Phượng Hoàng nhỏ một lượt trong lòng, Phượng Hoàng nhỏ ngươi dù là thần thú nhưng thực lực không bằng yêu sói mà, lỡ như nó liều mạng cá ch-ết lưới rách thì làm sao đây?
Thực sự muốn thu Phượng Hoàng nhỏ vào không gian, nhưng nhìn yêu sói tuy uy phong không giảm nhưng có chút ấm ức, Vân Sở Sở không dám, thu Phượng Hoàng nhỏ rồi thì con yêu sói kia chỉ cần một cái tát là có thể vỗ nàng thành thịt nát.
“Ao ú ao ú...”
Yêu sói nghe vậy, ngửa cổ lên trời hú dài mấy tiếng.
Hú xong, yêu sói chuyển sang nhìn Phượng Hoàng nhỏ với vẻ thách thức.
Phượng Hoàng nhỏ trợn mắt trắng với nó, đồ ngu, gọi đám yêu thú tới thì có ích gì, đến bái lạy nó à?
“Ầm ầm ầm...”
Đột nhiên bốn phương tám hướng vang lên tiếng sấm dậy đất rung, mặt đất rung chuyển, không lâu sau liền thấy đám yêu thú đen kịt như mây đen ùn ùn kéo về phía vườn linh d.ư.ợ.c.
Vân Sở Sở há hốc mồm nhìn đám yêu thú đủ loại đang chạy băng băng tới.
Nhiều như thế này, nàng vào không gian trốn có được không?
Phượng Hoàng nhỏ ném cho nàng một ánh mắt ra lệnh không được cử động, sau đó nó v-út bay lên trời, ngửa cổ lên trời hú dài.
“Lệ!”
Sau khi Phượng Hoàng nhỏ hú dài một tiếng liền lượn vòng trên không trung, ngẩng cao chiếc đầu kiêu hãnh kia, mang theo một luồng khí thế nhìn xuống thiên hạ.
“Bành bành bành...”
Đám yêu thú đang bay trên không trung nghe thấy tiếng kêu này thảy đều rơi rụng xuống.
Đám yêu thú trên mặt đất đồng loạt dừng lại, lập tức phủ phục xuống đất không dám ngẩng đầu, một số yêu thú cấp thấp còn run lẩy bẩy.
Ngay cả yêu sói cũng phủ phục xuống đất, nằm rạp trên mặt đất không dám thở mạnh.
Tất cả đều im phăng phắc như ve sầu mùa đông.
Trời đất!
Vân Sở Sở cũng bị làm cho kinh hãi.
Vạn thú triều phượng, đây chính là vạn thú triều phượng đó nha, hôm nay thực sự khiến nàng mở rộng tầm mắt.
Giới yêu thú quả thực lấy huyết mạch làm trọng, Phượng Hoàng nhỏ quả nhiên không có nổ.
Sách vở có ghi chép, nhưng không tận mắt chứng kiến thì luôn khó lòng tin được.
Tu sĩ lấy thực lực làm trọng, nếu không tận mắt chứng kiến thì rất khó tin được huyết mạch lại có tác dụng áp chế như vậy.
“Lệ!”
Phượng Hoàng nhỏ lại kêu lên một tiếng, đám yêu thú đang phủ phục thảy đều lùi ra phía sau, trong khoảnh khắc liền biến mất không thấy tăm hơi.
Giống như mọi chuyện trước đó chỉ là ảo ảnh vậy.
Phượng Hoàng nhỏ bay xuống đứng trước mặt yêu sói, ra vẻ rất vênh váo:
“Sao rồi, phục chưa?”
Yêu sói nằm rạp trên mặt đất, toàn thân run bần bật, gật đầu lia lịa nói:
“Phục, ta phục rồi, nguyện ý đi theo hầu hạ ngài.”
Vân Sở Sở nhìn đến ngây người, Phượng Hoàng nhỏ bày ra trò này là để thu đàn em sao?
Tại sao không nói với nàng?
“Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau đi đào linh d.ư.ợ.c, đúng rồi, con sói ngu kia đi giúp đi.”
Phượng Hoàng nhỏ liếc nhìn Vân Sở Sở đang đầy vẻ oán hận.
“Ồ.”
“Vâng.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên, người trước là Vân Sở Sở, người sau là yêu sói.
Yêu sói nhìn Vân Sở Sở một cái, giơ vuốt lên bắt đầu bới linh d.ư.ợ.c trên mặt đất.
“Đừng làm hỏng rễ.”
Vân Sở Sở nhắc nhở yêu sói một câu.
“Được, được.”
Yêu sói không dám có ý kiến, trên người nữ tu nhân loại này, nó cũng cảm nhận được một hơi thở khiến nó sợ hãi.
Thực sự không biết một người một phượng này rốt cuộc có quan hệ gì, thần thú Phượng Hoàng vậy mà lại chung sống hòa bình với tiểu tu nhân loại này, thực sự là đảo lộn tam quan yêu thú của nó rồi.
Yêu sói thở dài thườn thượt, liều mạng đào linh d.ư.ợ.c.
