Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 207
Cập nhật lúc: 26/04/2026 05:08
“Còn phải nộp linh thạch sao?"
Cái này Vân Sở Sở thật sự không biết.
“Ừm, Linh Lung bí cảnh vốn là do lão tổ của Linh Lung Các phát hiện ra, tu sĩ khác tiến vào, ai ai cũng đều phải nộp linh thạch mới được vào."
“Ồ."
Vân Sở Sở thầm nhủ trong lòng tâm của Linh Lung Các thật đen, tu sĩ tiến vào chưa chắc đã kiếm lại được một vạn viên linh thạch đó.
Càng có tu sĩ vào đó rồi một đi không trở lại.
Cũng khó trách Linh Lung Các có vốn liếng mở rộng khắp cả Lăng Vân Đại Lục, thị giả đều là tu sĩ Trúc Cơ.
Quá đáng hơn là Tần Thế Thiên đem linh quả bậc ba làm trái cây cho nàng.
Quả nhiên, nghèo khó đã hạn chế trí tưởng tượng của nàng.
Vân Sở Sở hơi thù phú rồi.
“Trương sư tỷ, ta thấy tỷ làm tốt sự chuẩn bị tiến vào bí cảnh đi."
Trương Du khó hiểu nhìn Vân Sở Sở nói:
“Vân sư muội sao lại nói vậy?"
Vân Sở Sở chỉ nói:
“Ta cũng là nghe nói Linh Lung bí cảnh lần này sẽ để tất cả nữ tu Trúc Cơ của Lăng Vân Đại Lục đều tiến vào, vào làm gì ta không rõ lắm, chúng ta thà tin là có còn hơn không, tốt nhất vẫn là chuẩn bị kỹ càng, nếu như không vào, tất nhiên là tốt nhất."
Trương Du gật đầu:
“Đã như vậy thì ta sẽ làm tốt sự chuẩn bị, quay về rồi phải nói với các cô ấy."
“Chắc chắn sẽ nói cho các cô ấy biết, ta cũng là hôm qua mới biết được, hôm nay còn chưa kịp nói."
“Vậy chúng ta quay về đi, chẳng có gì để dạo cả."
“Được."
Hai người tìm thấy Lý Hương Nhi và Hoàng Vân Nhi, hai người đang hứng thú nồng nhiệt, hai người còn có chút không nỡ đi theo nàng quay về động phủ.
Sau khi về đến động phủ, Vân Sở Sở lại kể chuyện Linh Lung bí cảnh một lần.
Hoàng Vân Nhi nói:
“Chuyện này là thật, trước khi đến từng nghe tổ phụ nhắc tới, lúc đó không để trong lòng."
Trương Du:
“Vậy thì đúng là phải làm tốt sự chuẩn bị rồi."
Vào bí cảnh không nguy hiểm kém thú triều, không chỉ phòng yêu thú, còn phải phòng người.
Lý Hương Nhi nghe vậy, cô vội vàng cáo từ phải quay về tu luyện trước.
Trong mấy người cô tu vi thấp nhất, vẫn đang ở Trúc Cơ sơ kỳ, may mà mấy ngày nay không ngừng g-iết yêu thú, tu vi có dấu hiệu đột phá Trúc Cơ trung kỳ.
“Sở Sở, các muội trò chuyện đi, vậy ta về trước đây."
Lý Hương Nhi chào hỏi mấy người xong liền vội vã quay về động phủ của mình.
Trương Du và Hoàng Vân Nhi thấy Lý Hương Nhi đi rồi, cô cũng vội vàng quay về.
Sau khi tất cả đều đi rồi, Vân Sở Sở gửi một đạo truyền âm cho Giang Nam, mới từ trong không gian lấy ra một cái trận bàn trung cấp, kích hoạt trận pháp thân hình lóe lên vào không gian.
Viên trứng đó được Phi Hổ Thú đặt ở trong rừng cây trên ngọn núi phía sau cung điện.
Vân Sở Sở thần thức một động liền tới đó.
Phi Hổ Thú còn làm cho viên trứng đó một cái ổ, đặt dưới một gốc cây.
Vân Sở Sở định thần nhìn lại, viên trứng đó vẫn to như vậy, một chút cũng không thay đổi.
Nàng tay phất một cái, trong tay liền có thêm mười viên linh thạch, nàng đặt linh thạch xung quanh quả trứng, chờ đợi chốc lát, quả nhiên những linh thạch đó đang dần thu nhỏ, cuối cùng hóa thành một đống tro tàn.
“Thật sự sẽ ăn linh thạch kìa."
Vân Sở Sở kinh ngạc, bế quả trứng lên, thần thức muốn tiến vào trong quả trứng, nhưng thần thức của nàng bị cái lớp vỏ bên ngoài chặn lại.
Thật đúng là mới lạ, trong lòng Vân Sở Sở vui mừng, quả trứng này chắc chắn không đơn giản.
Linh thú trứng bình thường thần thức có thể tiến vào trong vỏ trứng, có thể nhìn thấy mọi thứ bên trong.
Quả trứng này lại có thể chặn được thần thức của nàng, thần thức của nàng cũng không yếu, tương đương với thần thức của tu sĩ Nguyên Anh rồi.
Đã quả trứng này ăn linh thạch, vậy thì cho nó ăn, xem nó có thể ăn ra được cái trò trống gì, dù sao nàng cũng không thiếu linh thạch.
Vân Sở Sở lập tức triệu tới một vạn viên linh thạch, sau đó đặt quả trứng lên trên, nàng muốn xem quả trứng này có thể ăn bao nhiêu, lại có thể cho nàng sự ngạc nhiên nào.
Quả nhiên, không bao lâu sau quả trứng đó đang hấp thụ với số lượng lớn, nửa nén hương thời gian, một vạn viên linh thạch đã bị hút sạch.
Vân Sở Sở lại tới một vạn viên linh thạch, nhiều linh thạch như vậy mà cũng không hút nổ nó, nàng đối với quả trứng này càng ngày càng tò mò.
Ngay cả nàng bây giờ cũng không thể một hơi hấp thụ linh khí của một vạn viên linh thạch, chắc chắn là nổ tung cơ thể.
Thứ này mà còn chưa có vẻ ăn no.
Sau khi quả trứng đó ăn xong một vạn viên linh thạch, Vân Sở Sở lại đặt thêm một vạn viên linh thạch nữa, lúc này quả trứng đó mới không hấp thụ nữa, có nghĩa là quả trứng này mới ăn no.
Thật đúng là một quả trứng hám ăn, một lần ăn mất hai vạn viên linh thạch của nàng, đau lòng ch-ết đi được.
Hai vạn viên linh thạch nàng đem đi tu luyện, có thể đột phá tới Trúc Cơ hậu kỳ rồi.
Khó trách lúc trước Trương Du nuôi nó nhiều năm như vậy mà không nở ra, cô lấy đâu ra nhiều linh thạch cho nó ăn.
Vân Sở Sở đột nhiên nghĩ tới linh thú trứng chưa nở, nếu dùng m-áu tươi của mình nuôi dưỡng, sau này linh thú nở ra càng thân thiết với chủ nhân hơn, cũng tương đương với việc khế ước linh thú.
Nghĩ tới đây Vân Sở Sở lấy ra một thanh phi kiếm, nhẹ nhàng rạch ngón trỏ của mình, nhỏ m-áu lên vỏ trứng.
Quả trứng dường như rất thích m-áu của nàng, trong chớp mắt đã hút sạch m-áu của nàng.
Nghĩ đến huyết mạch của mình, trong lòng Vân Sở Sở hiểu rõ tại sao quả trứng lại thích đến vậy.
Khi quả trứng hấp thụ hết m-áu của nàng, trên vỏ trứng chợt sáng chợt tối lấp lánh ánh sáng màu đỏ, vài hơi thở sau liền tắt hẳn, đồng thời trong thức hải của nàng như có như không có một mối liên hệ với quả trứng đó.
Quả nhiên, quả trứng này đã cho Vân Sở Sở sự ngạc nhiên, đây là quả trứng linh thú thuộc tính hỏa, chỉ là còn chưa biết là linh thú gì, đại khái qua thời gian nữa là biết thôi, linh thú trong vỏ trứng còn chưa hình thành, chỉ có một tia linh trí, còn có thể cảm nhận được niềm vui sướng của nó.
Vân Sở Sở vỗ vỗ nó đặt lại vào ổ, lấy ra một viên đan d.ư.ợ.c trị thương bóp nát rắc lên vết thương, vết thương nhanh ch.óng lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, nàng mới gọi Phi Hổ Thú tới, bảo nó trông chừng quả trứng này xem có biến hóa gì không.
Phi Hổ Thú vui vẻ nhận nhiệm vụ này.
Vân Sở Sở ở trong không gian tu luyện, cho đến khi khởi hành về tông môn.
Lúc đến bảy tám vạn đệ t.ử, quay về còn lại bốn năm vạn đệ t.ử, chỉ dùng một chiếc phi thuyền liền đưa các đệ t.ử quay về Ngũ Hoa Tông.
Sau khi quay về, mọi người đều bắt đầu chế độ bế quan.
Vân Sở Sở tự nhiên là bế quan, lần bế quan này xong phải về Vân gia một chuyến rồi.
Một số món nợ nhất định phải tính toán rõ ràng.
