Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 306
Cập nhật lúc: 26/04/2026 05:22
“Chỉ là nàng không tự chủ trương, tình huống lúc đó có thể sao?”
Nhưng nếu bị sư tôn biết, sợ là phải ăn một trận 'thịt xào đòn' dữ dội.
Vậy mà có gan tự mình đi theo lão quái áo đỏ, trong đầu Vân Sở Sở hiện lên dáng vẻ sư tôn giận dữ chỉ vào nàng, không nỡ nhìn, cổ nàng không khỏi rụt lại.
Thương Ngộ thấy nàng dáng vẻ như người mất hồn, cười nói:
“Còn tưởng nha đầu ngươi gan dạ không sợ trời không sợ đất, vẫn có người sợ cơ à."
Vân Sở Sở cười khan mấy tiếng, đây không phải sợ, mà là tôn kính.
“Được rồi, đi thôi, ngốc nghếch quá, tự mình suy nghĩ xem trở về giải thích với hai vị sư huynh của ngươi thế nào đi, cả hai đều gấp tới đỏ mắt rồi."
Thương Ngộ vừa nói, phất tay một cái cuốn nàng lên, vài cái thuấn di liền tới phi thuyền.
“Tiểu sư muội."
“Sở Sở!"
Tô Triệt hai người, Lý Hương Nhi mấy người, thấy nàng bình an vô sự trở về, mấy người đều lao tới nắm lấy nàng, khẩn trương nhìn ngó trên người nàng.
Mọi người thấy trên người nàng không có thương tích, thở phào một hơi dài.
Tô Triệt gõ một cái 'cốc' lên trán Vân Sở Sở:
“Muội suýt chút nữa làm bọn ta sợ ch-ết khiếp, sư tôn không biết, nếu ông ấy biết, hai bọn ta sẽ bị ông ấy đ.á.n.h ch-ết."
Vân Sở Sở xoa trán, bĩu môi nói:
“Không đâu, sư tôn là người hiểu lý lẽ nhất, chuyện này không liên quan tới các huynh, là muội ép các huynh mà, hơn nữa, các huynh xem muội không phải bình an vô sự trở về sao, đã bảo với các huynh, muội nhất định sẽ không sao, thế nào?"
Vân Sở Sở còn tinh nghịch chớp chớp mắt với mấy người, nàng đây là đãi ngộ gì, nàng không nên được mọi người cảm ơn sao, sao ai nấy như hận không thể đ.á.n.h nàng một trận vậy.
“Được rồi, đại sư huynh đừng trách tiểu sư muội nữa, tiểu sư muội trở về là tốt rồi, chúng ta nên cảm ơn tiểu sư muội, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi."
Ngô Hạo ra mặt giảng hòa, hắn đi tới trước mặt Thương Ngộ cung kính hành lễ:
“Đa tạ lão tổ."
Thương Ngộ cười ha hả:
“Cảm ơn lão phu làm gì, như lời ngươi nói, nên cảm ơn tiểu sư muội của ngươi, là nàng cứu mọi người."
“Phải phải, nên cảm ơn tiểu sư muội của chúng ta."
“Đa tạ lão tổ."
Lúc này Tô Triệt cũng mặt đen tới cảm ơn.
“Không khách khí, các ngươi qua đó tự trò chuyện đi."
Thương Ngộ nhìn hắn một cái, trực tiếp đuổi người.
Lát nữa lại tới cảm ơn không dứt, lão già rồi, không thích cái này.
“Vâng."
Tô Triệt Ngô Hạo lùi xuống, vội vàng kéo Vân Sở Sở tới chỗ bọn họ ngồi trước đó, Lý Hương Nhi cũng tới ngồi xuống, mấy người vây quanh Vân Sở Sở, dáng vẻ như nghe cô kể chuyện.
Đệ t.ử khác thấy nàng bình an trở về, cũng có người tò mò muốn tới nghe, lại không ngại tiến lại gần, đành nhìn từ xa.
Trong đám đông, chỉ có một người tiếc nuối lắc đầu, chính là Kiều Chấn Phi đã lâu không lộ diện, từ sau khi Vân Sở Hân mất, hắn như người vô hình mà sống.
Nhìn thấy Vân Sở Sở bị người ta mang đi, trong lòng hắn vô cớ phấn khích, thật hy vọng lão quái áo đỏ có thể khiến nàng sống không bằng ch-ết.
Hắn hận Vân Sở Hân, càng hận Vân Sở Sở, nếu không phải nàng, kết cục của hắn với Vân Sở Hân có lẽ không phải thế này.
Nhìn thấy Vân Sở Sở bình an vô sự trở về, trong lòng hắn không chịu nổi, thầm hận nàng đúng là tai họa, từ xưa người tốt mệnh không tốt, tai họa thì để đời.
Bên kia, Vân Sở Sở không biết có một ánh mắt độc ác đang nhìn nàng, nàng nhìn mấy người dáng vẻ như bảo bảo hiếu kỳ, liền muốn cười:
“Các ngươi dáng vẻ thế này, chẳng lẽ các ngươi quên muội có thứ gì sao?"
Nàng có Độn địa phù mà, đây là chuyện mọi người đều biết, nàng không có Tiểu Phượng Hoàng giúp, nàng cũng có thể trốn thoát mà.
Ngô Hạo nghe nàng nói thế, chợt vỗ tay một cái:
“Thật đúng vậy, nhị sư huynh quên mất chuyện này."
Mọi người lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.
Trách không được họ nói sao Vân Sở Sở gan lớn như vậy, dám một mình theo lão quái áo đỏ đi, người ta trong tay có Độn địa phù trốn mạng mà.
Ai không biết công dụng của Độn địa phù chứ, đó là phù lục tốt nhất để trốn mạng đuổi đường.
Còn là loại dùng hàng loạt, có thể ném từng nắm một.
Vân Sở Sở nhướng mày:
“Đúng vậy, bằng không sư muội sao bảo có nắm chắc chứ, các huynh đúng là lo bò trắng răng."
“Vậy lão quái áo đỏ đâu?
Sao không thấy lão đuổi theo?"
Tô Triệt cau mày hỏi.
“Cái này?
Không biết."
Vân Sở Sở chột dạ lắc đầu, nàng dám nói lão quái áo đỏ bị nàng và Tiểu Phượng Hoàng chơi ch-ết sao.
“Thật sự không biết?"
Tô Triệt truyền âm hỏi nàng, nhìn dáng vẻ chột dạ của tiểu sư muội là biết chuyện không như nàng nói.
“Đại sư huynh..."
Vân Sở Sở làm nũng.
“Nói thật."
Tô Triệt không mua賬 của nàng, lườm nàng một cái hỏi, tiểu sư muội này càng ngày càng phóng túng bản thân rồi, mạnh hơn chút nữa, hắn là sư huynh này khỏi cần quản nàng luôn.
Hình như, từ trong Dao Sơn bí cảnh đi ra, bọn họ thật sự không quản nàng bao nhiêu, chủ yếu là quản không nổi, thực lực tiểu sư muội càng lúc càng gần sát với bọn họ.
“Cái đó, chính là muội và Tiểu Phượng Hoàng cùng g-iết lão, đại sư huynh yên tâm, bọn muội xử lý sạch sẽ rồi."
Vân Sở Sở đành nói thật, bằng không đại sư huynh nhất định sẽ nói với sư tôn, hắn không thể xử lý nàng nhưng sư tôn của họ thì có thể.
“Muội giỏi."
Tô Triệt hoàn toàn phục.
“Hắc hắc..."
Vân Sở Sở cười khan với hắn hai tiếng.
“Được rồi được rồi đừng tự kiêu nữa, có thể trốn thoát trong tay lão quỷ kia, là vận may của muội, có thể g-iết lão cũng không phải công lao của một mình muội, lần này lão quái áo đỏ không biết muội có bản lĩnh đó, lần sau không may mắn thế đâu, đám người đó không chỉ có một, hơn nữa biết lão quái áo đỏ ch-ết trong tay muội, sau này gặp lại không chắc sẽ có vận may lần này."
Tô Triệt gắt gỏng truyền âm.
Mọi người đều không biết sư huynh muội họ đang nói gì, rất tò mò nhìn hai người 'liếc mắt đưa tình', nhưng biết họ đang truyền âm.
Vân Sở Sở không thể thỏa mãn sự tò mò của họ, đại sư huynh biết là được rồi, nàng nói với Tô Triệt:
“Vâng vâng vâng, sư muội nhất định ghi nhớ lời dạy của sư huynh, vậy mọi người nghỉ ngơi một chút đi, mấy ngày nay mọi người tinh thần đều căng thẳng, bây giờ không cần lo lắng rồi, có thể thư giãn một chút."
