Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 32

Cập nhật lúc: 26/04/2026 04:01

“Trong sách, Vân Sở Sở vì bị người ta truy sát mà trốn đến đây, lúc hoảng hốt không chọn đường đã xông vào hang động thứ hai.”

Bên trong còn rất sâu, dị hỏa nằm ở dưới lòng đất khoảng chừng năm mươi trượng trong nham thạch nóng chảy.

“Được rồi, nghe theo Vân sư muội vậy."

Tô sư huynh nói, dù sao mục đích của mọi người cũng không phải là đoạt lấy dị hỏa kia, vả lại dị hỏa đó cũng không phải ai muốn là có thể khế ước được, còn phải dựa vào thực lực và duyên phận.

Họ hoàn toàn không có tâm tư đó, chỉ đơn thuần là đến để bảo vệ Vân sư muội này mà thôi.

Sáu người nhanh ch.óng bước vào trong hang động.

Họ vừa mới vào, Kiều Chấn Phi và Vân Sở Hân cũng đã đến, nhìn thấy sáu người Vân Sở Sở đi vào, Vân Sở Hân nói:

“Sư huynh, chúng ta đi theo tỷ tỷ."

Nàng ta hoài nghi, sao Vân Sở Sở lại biết được dị hỏa nằm ở hang động nào chứ?

Chẳng lẽ lúc ở trên Đăng Thiên Thang, nàng ta cũng nhìn thấy được một số chuyện sao?

Kiều Chấn Phi gật đầu, hai người cũng nhanh ch.óng tiến vào.

Sáu người Vân Sở Sở đi được chừng một chén trà thời gian thì nghe thấy phía trước truyền đến tiếng đ.á.n.h nhau.

“Là yêu thú."

Trong thần thức của Vân Sở Sở đã nhìn thấy, một con yêu thú đỏ rực đang đ.á.n.h nhau với bốn đệ t.ử Phù Tông.

Năm người nghe vậy thì kinh ngạc không thôi, thần thức của Vân sư muội này thật mạnh mẽ, bọn họ đều chưa nhìn thấy gì cả.

“Chúng ta qua đó xem sao."

Tay cầm kiếm của Tô sư huynh siết c.h.ặ.t lại, kiếm tu thích nhất là chiến đấu, có đ.á.n.h nhau là hắn lại ngứa ngáy tay chân.

Mấy người hiểu rõ đức tính của Tô sư huynh, chính là một kẻ điên vì kiếm, nên đều đi theo hắn.

Khi đến nơi, Tô sư huynh không nói hai lời, vung kiếm lao về phía con yêu thú đỏ rực kia.

Con yêu thú này tên là Hỏa Ảnh Thú, sinh trưởng ở nơi có nhiệt độ cực cao, toàn thân đỏ rực, tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức chỉ thấy được một vệt tàn ảnh, nên được gọi là Hỏa Ảnh Thú.

Nhưng toàn thân nó mang theo hỏa độc, người bị tấn công nếu không lập tức uống giải độc đan, chỉ vài hơi thở là có thể bị độc ch-ết.

Tốc độ của Hỏa Ảnh Thú này thật nhanh, năm người bao vây nó mà nó vẫn thong dong ứng phó, xuyên qua giữa năm người, còn có thể phun lửa tấn công.

Bọn người Ngô Lâm đứng bên cạnh nhìn mà thót tim, thật nguy hiểm, đã mấy lần Tô sư huynh suýt chút nữa bị trúng đòn.

Vân Sở Sở tập trung toàn bộ tinh thần chú ý vào Hỏa Ảnh Thú, nếu bọn Tô sư huynh không địch lại, nàng sẽ dùng thần hồn công kích.

Tuy nhiên, nàng quan sát một lúc thì phát hiện con Hỏa Ảnh Thú kia tuy còn sức đ.á.n.h trả, nhưng nó không chịu nổi sự tấn công của năm tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, việc bị g-iết chỉ là chuyện sớm muộn.

Vậy thì nàng sẽ không đi tranh giành chiến lợi phẩm của người khác làm gì.

Hỏa Ảnh Thú không dễ gặp, da của nó có thể luyện chế thành pháp khí phòng ngự dị hỏa, loại pháp khí này cũng không thấy nhiều.

“Ơ?

Tỷ tỷ, các người cũng ở đây sao?"

Một giọng nói đáng ghét vang lên, Vân Sở Sở cạn lời, da mặt của đóa hoa trắng này dày đến mức không tưởng, lúc nào cũng thách thức sự nhẫn nại của nàng.

Quan hệ tỷ muội của bọn họ tốt đến thế sao?

Cứ nhất định phải diễn màn kịch tỷ muội tình thâm này à?

Thật muốn xé nát lớp da mặt giả dối của nàng ta ra.

Vân Sở Sở ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn nàng ta một cái, đi đến sát vách đá hang động, tránh xa đóa hoa trắng đó ra một chút, đề phòng nàng ta đẩy lén từ phía sau để cho Hỏa Ảnh Thú ăn thịt mình.

Bốn người Ngô Lâm cười như không cười nhìn Vân Sở Hân, đặc biệt là Trương sư đệ của Phù Phong thật sự cảm thấy tiếc cho Phong chủ của bọn họ, một vị Phong chủ anh minh thần võ như vậy mà cũng có lúc nhìn lầm người, thu nhận cái thứ này.

“Tỷ tỷ, sao các người có thể như vậy?"

Vân Sở Hân thấy thái độ của mấy người đối với mình, thân hình yếu ớt kia còn lảo đảo vài cái, giống như phải chịu một vạn điểm công kích vậy, tủi thân cực kỳ.

“Có buồn nôn không chứ, chúng ta làm gì ngươi rồi?

Đừng có dùng chiêu này ra để làm ghê tởm chúng ta, chúng ta không phải Vân sư muội, không chịu nổi ngươi đâu."

Giang Nam chán ghét nói.

Cũng chỉ có Vân sư muội mới chịu nổi cái kẻ đáng ghét này, đổi lại là bọn họ thì đã sớm vung một bạt tai qua rồi.

Kiều Chấn Phi nhìn Vân Sở Hân yểu điệu làm bộ làm tịch, trong lòng cũng thấy nghẹn họng vô cùng.

Sao lại là hạng người này cơ chứ, người ta Vân Sở Sở đã trốn xa rồi, còn mặt dày mày dạn nói như thể người ta bắt nạt mình.

Nàng ta rốt cuộc muốn làm cái gì?

Kiều Chấn Phi bây giờ mới nghiêm túc nhìn nhận vấn đề này, người ta thường nói không có lợi thì không dậy sớm, nếu không có mục đích, Vân Sở Hân sẽ không biết mệt mỏi mà cứ sán lại gần Vân Sở Sở sao?

Hắn nghi ngờ nhìn Vân Sở Hân vẫn đang giả vờ giả vịt, thật sự không hiểu nàng ta có mục đích gì, nhưng chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.

Nghĩ đoạn, Kiều Chấn Phi bất giác lùi lại một bước, giữ một khoảng cách nhất định với nàng ta.

“Sư huynh, huynh..."

Hành động của Kiều Chấn Phi lọt vào thần thức của Vân Sở Hân, nàng ta kinh ngạc hỏi hắn.

Sư huynh chê bai nàng ta sao?

Sao có thể như thế được?

Kiều Chấn Phi nhíu mày nói:

“Vân sư muội vẫn nên chú ý phía bên kia đi."

Hắn chỉ tay về phía hiện trường cuộc chiến phía trước, không chú ý mà bị vạ lây thì thật lợi bất cập hại.

Chẳng kiếm chác được gì lại còn bị vạ lây, chẳng phải khiến người ta chê cười sao.

“Ồ."

Lúc này Vân Sở Hân mới khôi phục lại bình thường, chỉ là thần thức vẫn luôn chú ý từng cử động của Vân Sở Sở.

Nửa nén nhang sau, Tô sư huynh và bốn người Phù Tông cuối cùng cũng tiêu diệt được Hỏa Ảnh Thú.

“Đi thôi."

Tô sư huynh thu xác Hỏa Ảnh Thú lại, vẫy vẫy tay với năm người Vân Sở Sở, năm người vội vàng đi theo, đi xuống phía dưới.

Càng xuống dưới thì các hang động nhánh càng nhiều, nhưng Vân Sở Sở lần nào cũng có thể dẫn đám người Tô sư huynh đi xuống một cách chính xác không sai sót.

Đương nhiên Vân Sở Hân và Kiều Chấn Phi cũng vậy, bọn họ không phải là biết đường, mà là bám theo sau lưng bọn Vân Sở Sở.

Vân Sở Sở cũng chẳng sợ bọn họ đi theo, Vân Sở Hân lúc này đâu còn là Vân Sở Hân mang hỏa mộc song linh căn trong sách nữa, nàng ta căn bản không thể khế ước được dị hỏa.

Mà Vân Sở Hân thì đinh ninh Vân Sở Sở đã nhìn thấy thứ gì đó trong huyễn cảnh ở Đăng Thiên Thang, lòng nàng ta càng thêm hoảng hốt, nhất định không được để nàng ta có được dị hỏa đó, có được dị hỏa chẳng khác nào như hổ thêm cánh, khi đó sự huy hoàng của nàng ta chính là sự huy hoàng của Vân Sở Sở hiện giờ.

Vân Sở Hân vừa đi vừa nghĩ, lát nữa phải làm thế nào mới có thể cướp lấy dị hỏa của Vân Sở Sở, giờ nàng ta là băng linh căn, không nắm chắc có thể khế ước được dị hỏa kia.

Và còn có thể khiến Vân Sở Sở vĩnh viễn ở lại nơi này.

Chỉ là bên cạnh nàng ta có nhiều người như vậy, nàng ta nên ra tay thế nào đây?

Vân Sở Hân lúc này đầy óc đều là làm sao để hại Vân Sở Sở, căn bản không chú ý đến chân mình đi chệch một chút, phía dưới là một cái hố đen ngòm không thấy đáy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 32: Chương 32 | MonkeyD