Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 686
Cập nhật lúc: 26/04/2026 07:25
“Xem như tình chủ tớ một phen, Vân Sở Sở tốt bụng nhắc nhở Tiểu Phượng Hoàng một phen, Tiểu Phượng Hoàng nghe vào được bao nhiêu, đó là chuyện của nó, cô không thể áp đặt cách xử thế của mình lên nó.”
Còn cũng hy vọng Tiểu Phượng Hoàng thực sự trưởng thành lên, sinh vật không có não, ở tu tiên giới định mệnh chỉ là vật hy sinh, Tiểu Phượng Hoàng tu luyện mười mấy vạn năm, nếu mất đi thì tiếc quá.
Tiểu Phượng Hoàng nghe lời của Vân Sở Sở, lập tức thu lại cảm xúc của mình, nó nghiêm túc nghĩ tới lời đó của Vân Sở Sở.
Sau đó nó cúi đầu.
Một lúc lâu sau Tiểu Phượng Hoàng ngẩng đầu lên nói với Vân Sở Sở:
“Sở Sở, ta quyết định không giải trừ khế ước với chị nữa."
Vân Sở Sở...
Suýt nữa ngã ngửa, cảm tình cô nói nửa ngày, Tiểu Phượng Hoàng chỉ ngộ ra cái này?
“Ngươi chắc chứ, lòng kiêu hãnh của tộc thần thú các ngươi đâu, ngươi không cần nữa à?"
Lúc Tiểu Phượng Hoàng và cô khế ước, không phải là chê cô là nhân tộc, làm linh sủng của nhân tộc là làm nhục nó sao?
Tiểu Phượng Hoàng trơ trẽn nói:
“Kiêu hãnh có quan trọng bằng mạng không?"
Vân Sở Sở gật đầu, đồng tình với cách nói của Tiểu Phượng Hoàng, “Ngươi nói câu này cũng có lý, không giải thì không giải, dù sao ta cũng nuôi nổi ngươi."
“Á á á...
Sở Sở, ta yêu chị ch-ết mất, tưởng chị lại ghét bỏ ta chứ."
Tiểu Phượng Hoàng vui mừng ôm Vân Sở Sở lên, bay qua bay lại trong tầng thứ ba.
Vân Sở Sở...
Có cần vui mừng như vậy không?
Nói thật, Tiểu Phượng Hoàng đi theo cô lâu như vậy, tuy ngu ngốc chút còn gây rắc rối, nhưng tổng thể vẫn là không tệ, thực sự muốn giải khế cô còn chút không nỡ.
Còn điều khiến cô không yên tâm là, cái thứ ngu ngốc Tiểu Phượng Hoàng này sau khi giải khế với cô, nếu không có ai bảo vệ nó, nó nhất định không có kết cục tốt.
Minh Đế ở bên ngoài nhìn cặp chủ tớ ngu ngốc này, lại còn có mặt trẻ con như vậy, đặc biệt là nhìn thấy Vân Sở Sở đặc biệt ngu, có thần thú Phượng Hoàng như vậy lại còn nghĩ tới chuyện giải trừ khế ước với nó, đơn giản là ngu không ai bằng.
Nuôi dưỡng như thế nào cũng có thể coi là tay sai mà.
Đơn giản là không nỡ nhìn, Minh Đế nhìn nhìn liền quay mặt đi.
Cặp chủ tớ đùa giỡn đủ rồi, liền ngồi xuống chờ tới giờ.
“Sở Sở, chị nói có thể lấy tầng thứ mười tám của địa ngục này không?
Minh Đế kia lấy rồi lại không làm chuyện của người."
Tiểu Phượng Hoàng chớp chớp mắt hỏi Vân Sở Sở.
Minh Đế...
Con chim ngu này gan không nhỏ nha, vậy mà dám đ.á.n.h ý đồ với tầng thứ mười tám của địa ngục, thứ này là thứ ai cũng có thể lấy sao?
Đúng là ngu, hắn với tư cách là Minh Đế của Minh giới chỉ có quyền sử dụng, một nhân tộc nhỏ bé lại muốn khế ước tầng thứ mười tám của địa ngục, đơn giản là nằm mơ giữa ban ngày.
Khó trách nữ tu nhân tộc kia lại ghét bỏ con chim ngu này.
Còn con chim ngu này nói hắn thế nào, nói hắn lấy tầng thứ mười tám của địa ngục rồi không làm việc.
Hừ, hắn là người sao, hắn là quỷ tu mạnh nhất, phải làm chuyện của người gì?
Đúng là ngu, nếu là hắn, gặp phải con chim ngu như vậy sớm đã g-iết đi hầm canh uống rồi.
Vân Sở Sở gõ gõ đầu Tiểu Phượng Hoàng:
“Đây là đồ của Minh giới, không lấy được."
Minh Đế...
Nữ tu nhân tộc này còn có chút kiến thức, biết tầng thứ mười tám của địa ngục không lấy được.
Tiểu Phượng Hoàng tiếc nuối nói:
“Tiếc cho một món thần khí tốt như vậy."
“Tiếc nữa chúng ta cũng không thể lấy thứ không nên lấy, ngươi hiểu không?
Thế giới này có những thứ có thể lấy, có những thứ không thể lấy, ví như tầng thứ mười tám của địa ngục này, đây là thần khí độc quyền của Minh giới, chỉ có thể dùng ở Minh giới.
Còn nữa là Sinh T.ử Bộ của Minh giới, những thứ này dù lấy được cũng không dùng được, mấu chốt là còn phải gánh nhân quả..."
Tiểu Phượng Hoàng nghe xong liền nghiêm túc gật đầu:
“Vậy thì thôi."
Vân Sở Sở dặn đi dặn lại:
“Không phải thôi, những thứ này ngàn vạn lần đừng động ý đồ, ngàn vạn lần đừng gây ra rắc rối gì cho ta, nếu không hai chúng ta ch-ết thế nào cũng không biết."
Tiểu Phượng Hoàng thấy Vân Sở Sở nói nghiêm trọng như vậy, chột dạ gật đầu, đảm bảo nói:
“Tôi biết rồi, nhất định sẽ không đi lấy những thứ này."
Tiểu Phượng Hoàng thực sự có ý nghĩ này, giống như món đồ ngầu như vậy, hai người gặp được thì nên lấy đi thôi, để lại cho Minh Đế kia không làm việc, thật sự là quá tiếc.
Tuy nhiên sau khi nghe Vân Sở Sở nói vậy, nó liền dập tắt ý nghĩ này, nó thực sự sợ gây rắc rối cho Vân Sở Sở, càng sợ ch-ết.
Đến lúc đó hai người không ra khỏi Minh giới này, ở đây làm quỷ thì nó không muốn đâu, nó còn phải quay về Tiên giới tìm bố mẹ nữa.
Cặp chủ tớ bất kể Minh Đế ở bên ngoài nhìn thế nào nghĩ thế nào, nói năng tùy tiện.
Nghe Minh Đế mặt đen một trận đỏ một trận, hận không thể một cái tát đập ch-ết hai người này, con chim ngu kia đ.á.n.h ý đồ với tầng thứ mười tám của địa ngục không nói, còn nghĩ tới Sinh T.ử Bộ của Minh giới hắn.
Thứ đó nếu bị hai người họ lấy đi, để ai ch-ết chẳng phải hai người họ nói sao, lúc đó toàn bộ tu luyện giới loạn cả lên.
Tuy rằng hai người nói sẽ không đi động ý đồ với Sinh T.ử Bộ, Minh Đế vẫn có chút không yên tâm.
Ai biết nữ tu nhân tộc này có thay đổi chủ ý không, vạn nhất là nói để lừa hắn thì sao.
Thế là hắn lập tức tìm Phán Quan tới, dặn dò Phán Quan một phen, bảo hắn ngàn vạn lần trông coi Sinh T.ử Bộ cho tốt.
Phán Quan ngẩn tò te:
“Đại nhân, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Phán Quan không biết Minh Đế ném Vân Sở Sở vào tầng thứ mười tám của địa ngục, càng không biết hai người họ đại náo trong tầng thứ mười tám của địa ngục.
Minh Đế thành thật nói:
“Có tu sĩ nhân tộc tới Minh giới, bị bổn đế ném vào tầng thứ mười tám của địa ngục, nhưng bản lĩnh của nữ tu này không nhỏ, ở bên trong phá hoại, hơn nữa gan hai người họ không nhỏ, vậy mà muốn đ.á.n.h ý đồ với tầng thứ mười tám của địa ngục, còn có Sinh T.ử Bộ trong tay ngươi, cho nên ngươi cùng bổn đế trông coi cho tốt, nếu mất, bổn đế hỏi tội ngươi."
Phán Quan nghe xong người run lên:
“Sao lại có tu sĩ nhân tộc vào Minh giới?"
Còn đại náo tầng thứ mười tám của địa ngục, đây là chuyện quỷ gì?
Phán Quan hoàn toàn không hiểu, tu sĩ nhân tộc tới Minh giới còn có thể sống sót sao, đây đơn giản là chuyện hoang đường.
Minh Đế cũng hối hận muốn ch-ết, Vân Sở Sở tới Minh giới hoàn toàn là do một tay hắn tạo nên, sao hắn dám nói với Phán Quan là vì hắn đ.á.n.h Vân Sở Sở vào vết nứt không gian, mới khiến cô rơi tới Minh giới.
