Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 871
Cập nhật lúc: 26/04/2026 09:27
“Đó là một đạo thần hồn ẩn giấu trong thức hải của Phong Vân, vô cùng mạnh mẽ, lão phu cảm thấy đạo thần hồn đó hẳn không phải là người của Tiên giới.”
Năm đó thực ra lão phu cũng từng đi tìm hắn, sau khi tìm thấy cũng đã hỏi hắn về những chuyện này, hắn không nói lời nào.
Sau đó lão phu muốn đưa hắn về, chính đạo thần hồn đó đã ra ngăn cản, lão phu còn suýt chút nữa mất mạng ở đó, cho nên lão phu mới nói với Hiên Viên tộc trưởng rằng lão phu vô năng vi lực.
Vì vậy Hiên Viên tộc trưởng bảo lão phu trong vòng ba ngày phải giao Phong Vân ra, lão phu là không làm được, lão phu đành tùy ý Hiên Viên tộc trưởng xử trí, còn tên Phong Vân kia cũng tùy ý Hiên Viên tộc xử trí, lão phu không có lời oán thán nào."
Phong Tà cũng chỉ đành để Hiên Viên tộc xử trí, chủ động nhận phạt như vậy có lẽ sẽ không rước họa diệt tộc.
Nếu cứ cãi chày cãi cối không thừa nhận chuyện này thì hậu quả chờ đợi bọn họ có thể tưởng tượng được.
Hiên Viên tộc trưởng cười lạnh một tiếng:
“Ngươi đúng là khéo trốn tránh trách nhiệm, nhưng bản tộc trưởng nể tình ngươi thành khẩn nên bản tộc trưởng cũng không làm khó các ngươi.
Tuy nhiên nếu Phong Vân trở về Phong tộc thì nhất định phải thông báo cho bản tộc trưởng."
Hiên Viên tộc trưởng hiểu rõ chuyến đi này sẽ không thu hoạch được gì, mục đích đến đây chẳng qua là để làm rõ mọi chuyện với Phong tộc, còn có chính là để cảnh cáo.
“Vâng vâng vâng, lão phu nhất định sẽ làm được."
Phong Tà thở phào nhẹ nhõm, như vậy xem như Phong tộc đã thoát được một kiếp rồi.
Hiên Viên tộc trưởng đạt được mục đích liền dẫn người chuẩn bị rời đi.
Không ngờ Phong Tà lại nói tiếp:
“Hiên Viên tộc trưởng xin hãy dừng bước, lão phu vẫn còn lời chưa nói xong."
“Vậy ông nói một lần cho xong luôn đi."
Phong Tà gật đầu nói:
“Phong Vân tinh thông không gian trận pháp, trận pháp bình thường không vây khốn được hắn, nếu là Tru Tiên Đại Trận thì hẳn là có thể vây khốn được hắn."
Hiên Viên tộc trưởng hừ lạnh:
“Còn Tru Tiên Đại Trận nữa sao, ông có biết con trai ta tại sao lại đến băng nguyên tìm người không?"
Phong Tà lắc đầu, chuyện này ông thực sự không biết.
Hiên Viên tộc trưởng mỉa mai:
“Ông đúng là tai ngơ mắt điếc mà, tên Phong Vân đó đã bắt cóc đại tiểu thư Vân tộc vừa mới được nhận về ngay trong phạm vi của Hiên Viên tộc ta.
Phong lão tổ hẳn là biết nàng ta chứ, nàng ta trong cuộc thi gia tộc lần này không chỉ đạt được Tru Tiên Đại Trận mà còn có cả Tru Tiên Kiếm nữa.
Phong Vân thế mà lại bắt cóc nàng ta đến băng nguyên, chính là đã chịu thiệt thòi dưới Tru Tiên Đại Trận, còn nữa ông có biết không, Phong Vân còn giam cầm cả Phượng Vũ của Phượng tộc và Vân Tiêu của Vân tộc ở đó nữa.
Lòng gan dạ của hắn đúng là lớn thật, cứ như thể trên đời này không có chuyện gì mà hắn không dám làm vậy."
Hiên Viên tộc trưởng nói xong liền hừ lạnh một tiếng phất tay áo, dẫn theo mọi người trong nháy mắt đã rời đi, chỉ để lại Phong Tà đang ngơ ngác trong gió.
“Nghịch chướng, đúng là nghịch chướng mà."
Phong Tà vô cùng phẫn nộ, tên Phong Vân này quả thực súc sinh không bằng, không chỉ tiêu diệt Phượng tộc mà ngay cả chuyện giam cầm Phượng Vũ và Vân Tiêu cũng bị người ta phát hiện ra rồi.
Đã làm ra những chuyện ác độc như vậy, tại sao không làm cho sạch sẽ, trực tiếp xử lý hai người bọn họ đi, giờ thì hay rồi, Phong tộc hãy chuẩn bị đón nhận sự báo thù điên cuồng từ Vân tộc đi.
Vốn dĩ trước đó giữa hai tộc đã có mâu thuẫn không thể điều hòa, giờ thì đã trở thành t.ử địch một mất một còn rồi.
Chỉ vì cái thứ tình tình ái ái đó mà gây ra tai họa tày đình.
Trước có Phong Thanh Thanh, sau lại có tên Phong Vân này, người của Phượng tộc bộ có mùi thơm lắm sao?
Phong Tà thật sự không hiểu nổi, hễ người của Phong tộc đối đầu với người của Phượng tộc là lại mất hết lý trí, hồn siêu phách lạc.
Năm đó Phong Thanh Thanh bị thoái hôn, trong cơn tức giận đã bắt cóc con gái người ta đi mất, không biết tung tích.
Sau lại có Phong Vân, hắn với Phượng tộc có thâm thù đại hận gì chứ?
Chẳng qua là năm đó Phượng tộc từ chối lời cầu hôn của Phong tộc mà liền tiêu diệt cả Phượng tộc người ta, loại chuyện tàn bạo mất nhân tính như vậy sao hắn có thể nghĩ ra được?
Cả một tộc người đó nha, mấy chục vạn người đó nha, trong một đêm đều mất mạng hết.
Đây là biến thái rồi, người ta từ chối đâu phải chỉ từ chối mình Phong tộc, bao nhiêu nhà bị từ chối người ta có làm sao đâu.
Hơn nữa Phong tộc đi cầu hôn cũng đâu phải cầu hôn cho hắn, hắn lấy đâu ra thù hận lớn như vậy?
Phong Tà thực sự hận không thể c.h.é.m ch-ết Phong Vân, loại nghịch chướng này không nên sống trên đời.
Ngay sau đó Phong lão tổ lập tức tìm đến Phong tộc trưởng, đem những chuyện Hiên Viên tộc trưởng vừa nói kể lại ngọn ngành cho Phong tộc trưởng nghe.
Phong tộc trưởng nghe mà há hốc mồm kinh ngạc, ông không tài nào tưởng tượng nổi những chuyện tàn nhẫn như vậy lại do một mình Phong Vân làm ra.
“Vậy ý của lão tổ là?"
Phong Tà nghiến răng nói:
“Lập tức phát ra thông cáo, khai trừ Phong Vân ra khỏi tộc, từ nay về sau hắn không còn là đệ t.ử của Phong tộc ta nữa.
Ngoài ra, hãy dặn dò đệ t.ử Phong tộc cẩn thận một chút, đừng có chọc giận hắn."
Ban đầu Phong Tà nghĩ rằng những chuyện Phong Vân làm không bị bại lộ thì những chuyện đó sẽ theo việc Phong Vân phi thăng hoặc ngã xuống mà tan thành mây khói, ai ngờ tên điên đó lại đi trêu chọc người của Vân tộc, giờ thì mọi chuyện đều bại lộ hết, cũng đẩy Phong tộc vào nơi đầu sóng ngọn gió.
Ông không thể không hạ hạ sách này.
Khai trừ Phong Vân ra khỏi tộc, những chuyện hắn làm sẽ không còn liên quan đến Phong tộc nữa, thuộc về hành vi cá nhân của hắn, Vân tộc và Hiên Viên tộc mới không đến tìm rắc rối cho Phong tộc.
Phong tộc trưởng lập tức hiểu được ý của Phong Tà, sau đó ông với tâm trạng nặng nề rời đi.
Trở về tiên cung của mình, ông lập tức phát ra thông cáo.
Thông cáo vừa được phát ra đã thu hút sự xôn xao từ các gia tộc.
Không biết cái tên Phong Vân đã biến mất gần triệu năm nay sao bỗng dưng lại đột nhiên xuất hiện?
Lại còn bị khai trừ ra khỏi tộc, hắn đã phạm phải chuyện gì tày đình vậy, mọi người bàn tán xôn xao.
Vân Trung Hạc của Vân tộc nhận được tin tức này, ông chỉ cười nhạt khinh bỉ, ông vốn dĩ chẳng bao giờ nghĩ tới việc tìm Phong tộc báo thù.
Phong tộc vội vàng khai trừ Phong Vân ra khỏi tộc chẳng phải là đang đùn đẩy trách nhiệm sao, cũng đ.á.n.h mất đi phong phạm của một đại tộc.
Khi có ích thì dùng, khi vô dụng thì bỏ, loại hành vi này thật đáng khinh.
Ông mà muốn tìm Phong tộc báo thù thì đã đi từ lâu rồi, còn đợi đến tận bây giờ sao.
Ông thực sự vẫn luôn coi thường Phong tộc như xưa.
Mà Phong Vân sau khi biết mình bị khai trừ ra khỏi tộc, trong lòng ít nhiều cũng thấy khó chịu, dù sao đó cũng là gia tộc của hắn.
Đồng thời hắn cũng biết những chuyện mình làm đã bị bại lộ hoàn toàn.
Nhưng hắn chẳng quan tâm chút nào, nói một cách khó nghe thì ở Tiên giới này, kẻ muốn tiêu diệt hắn vẫn còn chưa được sinh ra đâu.
