Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 12
Cập nhật lúc: 12/02/2026 11:01
"Cha, con ra ngoài một lát." Tô Cầm chẳng thèm bận tâm, dứt lời liền xỏ giày ra cửa.
Mặc dù tài liệu học tập lấy từ vựa phế liệu về rất đầy đủ, nhưng toán học luôn là điểm yếu của Tô Cầm, cô phải áp dụng chiến thuật biển đề, mua đề thi và tài liệu lại quá tốn kém, nên hễ có thời gian là cô sẽ đến hiệu sách.
Tô Cầm vừa ra khỏi khu ký túc xá chưa được bao xa, Chu Chí Viễn đã đuổi kịp.
Thoáng thấy bóng dáng anh từ khóe mắt, Tô Cầm không những không dừng bước mà còn đi nhanh hơn.
"Tiểu Cầm." Chu Chí Viễn chạy đến trước mặt cô.
Tô Cầm không dừng lại, cũng chẳng thèm liếc nhìn anh lấy một cái: "Có chuyện gì?"
Giọng điệu của cô quá đỗi xa cách, Chu Chí Viễn trong lòng khó chịu, chắn đường đi của cô, mím môi nói: "Chúng ta nhất định phải như thế này sao?"
Anh và Tô Cầm là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau như hình với bóng, anh luôn coi cô như em gái, che chở hết mực. Tuy rằng lúc Tô Cầm gây náo loạn anh cũng phiền muộn vì chuyện đó, nhưng đột nhiên trở thành người lạ khiến anh mấy lần mất ngủ.
"Anh có bệnh à?" Thần sắc Tô Cầm mang theo vẻ chán ghét, giọng điệu giễu cợt: "Sao? Anh còn muốn bắt cá hai tay? Tô Nguyệt có biết không?"
"Tôi không có ý đó." Chu Chí Viễn vội vàng giải thích.
Tô Cầm lạnh mặt: "Vậy là có ý gì? Tôi chẳng phải đã nói rồi sao? Tôi nhìn thấy hai người là thấy buồn nôn, tránh xa tầm mắt của tôi ra, biến mất trước mặt tôi đi, không hiểu tiếng người à?"
"Em đừng nói chuyện với tôi như thế." Chu Chí Viễn đầy vẻ đau khổ.
"Vậy tôi phải nói chuyện kiểu gì?" Tô Cầm thấy thật nực cười, chuyển lời: "Hay là tôi cho anh một cơ hội lựa chọn, anh cắt đứt với Tô Nguyệt, hôn ước của chúng ta tiếp tục, coi như những chuyện trước đây chưa từng xảy ra."
Chu Chí Viễn há miệng, ánh mắt đấu tranh, cuối cùng vẫn im lặng.
Dù đã biết câu trả lời, nhưng nhìn thấy anh ta thực sự đấu tranh, Tô Cầm càng không muốn nán lại thêm một giây nào, vòng qua anh ta nhanh ch.óng rời đi.
Chu Chí Viễn theo bản năng đi theo sau Tô Cầm, cô quay lại chỉ vào anh ta, gằn từng chữ cảnh cáo: "Lần sau anh còn dám quấy rầy tôi, tôi sẽ nói cho Tô Nguyệt biết. Người đàn ông cô ta dựa vào bản lĩnh mà câu dẫn được thì phiền cô ta dựa vào bản lĩnh mà xích cho c.h.ặ.t vào, đừng có xổng ra ngoài sủa bậy."
Nghe vậy, Chu Chí Viễn mặt mày xám xịt đứng chôn chân tại chỗ.
Tô Cầm đã trở nên sắc sảo hơn rất nhiều, tuyệt giao với cô không phải là kết quả mà Chu Chí Viễn mong muốn, nội tâm anh như bị đảo lộn đầy đau đớn.
Nhưng có một tiếng nói không ngừng bảo Chu Chí Viễn rằng, người anh yêu nhất là Tô Nguyệt, làm như vậy là đúng, là con đường anh nên đi.
Tô Cầm đi bộ một mạch đến hiệu sách, quen đường đi tới khu tài liệu giáo khoa trung học.
Tâm trạng vốn đang tốt của cô đều bị gã đàn ông tồi Chu Chí Viễn làm cho xáo trộn, vừa mới làm được vài bài toán mà trong lòng vẫn thấy phiền muộn, cô cầm tờ giấy nháp bắt đầu vẽ bậy.
Tô Cầm có một thói quen, hễ phiền muộn là sẽ tự vẽ tranh để làm vui lòng mình, như vậy có thể từ từ bình phục tâm trạng.
Chỉ vài nét vẽ đơn giản, một con thỏ nhỏ sống động như thật đã hiện lên trên giấy, ban đầu cô vẽ một con thỏ đang tức giận, sau đó thấy nên vẽ chút gì đó vui vẻ, bèn bắt đầu vẽ thỏ nhỏ đi tìm mẹ ở phía dưới.
Thỏ trắng nhỏ đi tìm mẹ, gặp gấu nhỏ, rồi lại gặp ếch xanh, ếch xanh đang trông con, rồi lại xuất hiện hươu cao cổ......
Chỉ vẽ động vật thôi thì có vẻ hơi đơn điệu, Tô Cầm vẽ thêm bối cảnh.
Cuối cùng thỏ trắng nhỏ cũng tìm thấy thỏ mẹ, hóa ra thỏ mẹ đi mua kem cho thỏ trắng nhỏ, nhưng không mua được kem, thỏ trắng nhỏ ngẩng đầu nói, chỉ cần được ở bên mẹ, không ăn kem cũng chẳng sao.
Tô Cầm thêm lời thoại vào, nét mặt dần trở nên dịu dàng.
"Cô bé, cô có thể cho tôi xem bức tranh của cô một chút được không?" Một giọng nói nho nhã đột nhiên vang lên bên tai Tô Cầm.
Tô Cầm ngẩng đầu nhìn lên, bên cạnh cô không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông trung niên đeo kính, dáng người hơi mập, trông tầm ngoài bốn mươi tuổi, đối phương đang mỉm cười nhìn cô, thái độ lịch sự dò hỏi.
Cô không hiểu, nhưng vẫn đưa tờ giấy nháp qua.
"Cảm ơn." Trần Quốc Lượng mỉm cười đón lấy, đưa tay đẩy gọng kính, chăm chú quan sát.
Thị trường văn học hiện nay có thể nói là trăm hoa đua nở, các loại tạp chí thanh niên, tuyển tập truyện, tạp chí thiếu nhi, tạp chí khoa học phổ thông... mọc lên như nấm sau mưa.
Tòa soạn của họ đang chuẩn bị phát hành tạp chí thiếu nhi riêng, với tâm nguyện làm phong phú thế giới tinh thần cho trẻ em trong nước, mang lại sự giáo d.ụ.c khai sáng cho trẻ nhỏ.
Trần Quốc Lượng chính là tổng biên tập của bộ phận mới, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng ông luôn cảm thấy nội dung vẫn thiếu thiếu cái gì đó.
Có vài bài gửi đến cũng được, nhưng tranh minh họa do biên tập mỹ thuật vẽ ra lại không mang lại cảm giác mà ông mong muốn.
"Cô từng học vẽ à?" Trần Quốc Lượng hỏi Tô Cầm.
Tô Cầm gật đầu.
Nói chưa từng học thì hơi quá, cô là sinh viên nghệ thuật, công việc làm thêm trước đây chính là vẽ minh họa cho các loại truyện tranh hoặc tiểu thuyết, hoặc giúp giáo sư vẽ bản thảo.
"Tôi đã nói mà." Trần Quốc Lượng nhìn bản thảo vẽ nháp của Tô Cầm, nhận xét: "Những gì cô vẽ rất trực quan, thậm chí không có nét thừa thãi nào, mang lại cảm giác rất mềm mại, dễ chịu, rất thích hợp cho trẻ em xem."
Tô Cầm không đáp lời, sợ tiết lộ thêm nhiều điều.
Giáo sư của cô là một giáo sư có tiếng trong lĩnh vực nghệ thuật thiếu nhi, đã xuất bản nhiều cuốn sách tranh thiếu nhi bán chạy, cô ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, trước đây cũng từng tiếp xúc với lĩnh vực này, thậm chí luận văn tốt nghiệp sau này cũng là nghiên cứu về các phương diện liên quan.
Trần Quốc Lượng lại nhìn thấy bức "Gấu nhỏ ham đọc sách" do Tô Cầm vẽ, mắt càng sáng lên, lập tức hỏi: "Cô còn có thể vẽ thêm những tác phẩm tương tự khác không?"
Có lẽ cảm thấy mình hỏi như vậy hơi đột ngột, ông giải thích: "Tòa soạn chúng tôi sắp phát hành một tờ tạp chí thiếu nhi, tôi muốn dùng tác phẩm của cô, cô cứ yên tâm, sau khi được duyệt, tôi sẽ trả thù lao cho cô."
Vừa nghe thấy có tiền, Tô Cầm liền nghĩ ngay đến công việc làm thêm vẽ minh họa ở kiếp trước, bèn nhận lời: "Được ạ."
Trần Quốc Lượng giảng giải tỉ mỉ cho cô về chủ đề của họ cũng như các thông tin liên quan, cuối cùng hỏi: "Khoảng bao lâu thì cô có thể nộp bản thảo đầu tiên?"
Tô Cầm: "Ba ngày ạ."
"Ba ngày có kịp không?" Trần Quốc Lượng khựng lại một chút.
"Được ạ." Nếu không phải kế hoạch dạo này đã kín mít, thậm chí có thể ngắn hơn.
Trần Quốc Lượng định nói gì đó, thấy Tô Cầm không coi đó là vấn đề lớn nên cũng không nói thêm: "Đến lúc đó tôi sẽ qua nhà cô lấy, hoặc cô cho tôi một địa chỉ thuận tiện, được không?"
