Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 6
Cập nhật lúc: 12/02/2026 10:01
Bà cũng là thấy Tô Cầm có tướng mạo xinh đẹp nên mới bắt cầu, lúc đó đã nghe ngóng sai người, nếu biết được Tô Cầm cứ mãi nhớ nhung Chu Chí Viễn, lại còn gây ra chuyện không nhỏ, thì vũng nước đục này bà tuyệt đối sẽ không để Trình Văn Phong dính vào.
"Con phải xin lỗi cô chứ, cô cũng là có ý tốt giúp đỡ," Tô Cầm rủ mắt, giọng nói trầm xuống một tông, "Con cũng đã xin lỗi Trình Văn Phong rồi."
Trình Lam quả nhiên bị thu hút sự chú ý: "Cháu đi tìm nó rồi à?"
"Chỉ là mời anh ấy ăn một que kem thôi ạ." Tô Cầm c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, có chút ngượng ngùng.
Cô nhớ không lầm thì cha mẹ Trình Văn Phong đã lâm bệnh qua đời trong mười năm đó, anh được ông bà nội nuôi dưỡng khôn lớn, sau đó hai cụ nhà họ Trình cũng lần lượt qua đời, người mà Trình Lam lo lắng nhất chính là đứa cháu trai này.
Bất đắc dĩ Tô Cầm chỉ đành lôi Trình Văn Phong ra, cô đúng là đã mời anh ăn kem thật, vả lại từ diễn biến cốt truyện sau này mà xem, anh không hề trách cô đúng không?
Nghe vậy, trong mắt Trình Lam có chút kinh ngạc, nhìn kỹ Tô Cầm thêm vài lần.
Bà đã sớm nhắm trúng Tô Cầm, cô gái này khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hồng nhuận, hoạt bát linh động, hoàn toàn trái ngược với Trình Văn Phong, anh ta cứ lầm lì khó gần, có thể làm mấy cô gái sợ chạy mất dép.
Tô Cầm không phải cô gái đầu tiên từ chối Trình Văn Phong, lần trước có cô gái vừa gặp anh lần đầu, vừa bước ra khỏi cửa đã nói với mẹ mình là không được, trông anh như kiểu sẽ bạo hành gia đình vậy, cũng khiến Trình Lam tức đến nổ đom đóm mắt.
Thái độ của Trình Văn Phong đối với việc xem mắt là không từ chối, cũng không nói năng gì. Gặp cô gái nào bạo dạn chủ động bắt chuyện với anh, thì dăm ba câu là anh đã kết thúc cuộc trò chuyện một cách tẻ nhạt, vô cùng khó gần.
Nếu không Trình Lam đã chẳng hạ thấp yêu cầu xuống mức như vậy, thực sự là những cô gái có học thức, có công việc chính thức hay gia cảnh tốt đều không nhìn trúng Trình Văn Phong.
Sợ bị anh đ.á.n.h.
Dưới mắt Tô Cầm có một lớp quầng thâm nhạt, vì làn da cô trắng trẻo nên trông khá rõ, Trình Lam nhìn thấy, cứ ngỡ mấy ngày qua cô vì chuyện này mà mất ngủ, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng.
Có lẽ những cô gái khác cũng nghĩ như vậy, chỉ là không nói thẳng ra mặt thôi, Tô Cầm còn chuyên môn đi tìm Trình Văn Phong để xin lỗi, xem ra cô gái này chỉ là tính tình hơi thẳng thắn chút thôi chứ không có tâm địa xấu.
Cộng thêm việc Trình Văn Phong dạo này thất nghiệp, công việc chính thức cũng mất rồi, Trình Lam càng rầu rĩ hơn, chẳng lẽ lại phải tìm ở dưới quê sao? Ngay cả cái hộ khẩu thành phố cũng không có.
"Thôi thôi, đi làm việc đi." Thái dương Trình Lam đau nhức kịch liệt, không muốn truy cứu với cô nữa.
"Dạ dạ, chào tổ trưởng ạ."
Tô Cầm bước vào phân xưởng, mặc đồng phục, đeo khẩu trang và găng tay, đi đến vị trí làm việc.
Trình Lam cầm sổ điểm danh đi tới, mọi người ngay lập tức nhìn về phía Tô Cầm, trong lòng đều nghĩ con bé này sau này chắc chắn sẽ phải chịu không ít khổ sở đây.
Ngay cả Liễu Mai cũng vô cùng lo lắng.
Tô Cầm vốn dĩ đã không chăm chỉ, Trình Lam tùy tiện tìm một cái cớ cũng có thể đuổi việc cô, đến lúc đó ở nhà ăn bám, lại phải nuôi thêm một miệng ăn rỗi việc.
Chu Tú Phương thì đợi xem Trình Lam trừng trị Tô Cầm, bà ta biết Trình Lam coi trọng đứa cháu trai này đến mức nào, nhà ngoại bà ấy chỉ còn lại mỗi Trình Văn Phong là đích tôn.
Coi thường Trình Văn Phong còn khiến Trình Lam nổi giận hơn cả việc coi thường chính bản thân bà ấy.
Đợi mãi, Trình Lam dường như coi như chuyện đó chưa từng xảy ra, tuyệt nhiên không nhắc tới.
Hôm nay Tô Cầm còn làm lật nửa sọt dứa đã cắt sẵn, Trình Lam cũng chỉ đi tới bảo cô cẩn thận một chút, còn giúp cô cùng nhấc lên, cho qua bể rửa một lần nữa.
Chuyện này khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
Tô Cầm chẳng thèm nghĩ nhiều như vậy, hiện tại cô chỉ muốn sống sót cho tới ngày phát lương, tai không nghe tim không đau, nỗ lực làm việc là được.
Vừa tan làm, cô liền phi thẳng tới trạm phế liệu.
Hôm nay phân xưởng phát cho mỗi người một ít lõi dứa, Tô Cầm mang đến cho bà chủ trạm phế liệu, đối phương miệng thì nói không cần khách sáo, nhưng những nếp nhăn nơi khóe mắt đã tiết lộ suy nghĩ thật của bà.
Thời đại này thực phẩm khan hiếm, cơm còn chẳng đủ ăn, lấy đâu ra hoa quả mà thưởng thức.
Cho dù là lõi dứa thì cũng là món đồ hiếm có.
Hôm nay Tô Cầm lại tìm thấy vài cuốn sách giáo khoa, có hai cuốn bị mất bìa nhưng không ảnh hưởng gì.
"Gom đủ chưa?" Bà chủ hỏi.
"Chưa ạ, sách toán với văn con chẳng tìm thấy cuốn nào cả." Tô Cầm lắc đầu.
"Đồ thu mua được đều ở đây cả, hay là để lần sau tới tìm tiếp,"
Tô Cầm vẻ mặt đầy áy náy: "Làm phiền chị quá."
"Chẳng phải em cũng mang lõi dứa cho chị đó sao?" Bà chủ bị một tiếng "chị" này làm cho mát lòng mát dạ.
Tô Cầm còn định nói gì đó thì một chiếc xe tải chạy tới, bà chủ đi tới kéo cánh cổng lưới sắt thô sơ ra.
"Chị ơi, vậy em về trước đây ạ." Tô Cầm không làm phiền bà nữa.
"Được."
Tô Cầm men theo bờ tường trạm phế liệu, tránh chiếc xe tải lớn để đi ra ngoài.
Hà Bằng ngồi trong xe, nhìn ra cửa sổ đầy nghi hoặc: "Kia chẳng phải Tô Cầm sao? Cô ta đến đây làm gì?"
Nghe vậy, Trình Văn Phong đang lái xe ngẩng mắt nhìn sang, vừa hay nhìn thấy dáng người mảnh khảnh kia, mái tóc đen lánh mượt mà được cô tết thành b.í.m, trong lòng còn ôm mấy cuốn sách.
Xe tải dừng lại, Hà Bằng lập tức nhảy xuống xe, mở thùng xe ra, bên trong chứa đầy một xe sắt vụn.
Hà Bằng người này có chút lêu lổng nhưng cũng có chút mánh khóe, hai ngày nay cùng bạn thầu được một nhà kho cần tháo dỡ, sắt vụn là có thể mang đi bán lấy tiền.
Anh ta không biết lái xe tải lớn nên đã nhờ Trình Văn Phong giúp đỡ.
Mấy người hợp lực khiêng sắt vụn xuống cân, bán được một cái giá khá hời, Hà Bằng rất nghĩa khí, định chia một nửa số tiền cho Trình Văn Phong.
Trình Văn Phong mặt không cảm xúc đẩy số tiền lại.
"Vậy tôi cứ giữ lấy, hôm nào đi uống rượu ăn cơm." Hà Bằng biết tính tình của anh nên không ép uổng.
"Uống ít rượu thôi." Trình Văn Phong nhíu mày.
Hà Bằng sợ bị anh giáo huấn, quay sang nhìn bà chủ tò mò hỏi: "Vừa nãy cô gái nhỏ kia đến đây làm gì vậy?"
Bà chủ đang ghi sổ, tùy miệng đáp: "Con bé đến tìm sách giáo khoa cấp ba đấy, nói là không có tiền mua sách mới nhưng muốn thi đại học nên đến đây xem có không."
"Thi đại học?" Hà Bằng cảm thấy càng kỳ quái hơn, "Chẳng phải cô ta thi xong rồi sao?"
"Nhà không có tiền cho ôn thi lại, bị cha đẻ với mẹ kế bắt đi làm, tài liệu học tập bị bán hết sạch, chỉ có thể lén lút ôn tập xem có đỗ nổi không," Bà chủ giọng điệu đầy thương cảm, "Cũng thật là tội nghiệp."
"Hả?" Hà Bằng muốn cười.
"Đi thôi." Trình Văn Phong lạnh giọng ngắt lời, liếc nhìn anh ta một cái, "Lát nữa tôi còn có việc."
