Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 8
Cập nhật lúc: 12/02/2026 10:01
Trình Văn Phong bất lực, chẳng thể phản bác lại bà.
"Cô đi nghe ngóng thêm xem sao, lần này cô phải nghe ngóng cho thật kỹ, tìm cho cháu một người tuyệt đối tốt."
Trình Văn Phong biết mình không lay chuyển được Trình Lam nên không đưa ra ý kiến gì nữa.
Nhân lúc Trình Lam vào bếp nấu cơm, anh định lẻn về trước để tránh lát nữa bà lại dúi cho một đống thứ.
Trước khi ra khỏi cửa, Trình Văn Phong nhìn thấy chiếc thùng ở góc nhà, bên trong đựng một xấp sách, anh đi tới nhìn kỹ, ánh mắt khẽ lóe lên, quay đầu gõ cửa phòng Trương Lâm Lâm.
Trình Văn Phong không xách theo những thứ Trình Lam chuẩn bị mà lại ôm một thùng sách rời đi.
Tô Cầm cuối cùng cũng đợi được đến ngày phát lương, cô dự định lại đến trạm phế liệu một chuyến, sau đó đến hiệu sách mua nốt những cuốn giáo trình còn thiếu.
Vừa mới đến nơi, bà chủ đã mặt đầy vẻ tươi cười đi tới, bảo cô rằng lần này thu mua được rất nhiều giáo trình, đều là của cấp ba cả.
Bà bê cho Tô Cầm một chiếc thùng, bên trong toàn là sách giáo khoa cấp ba từ lớp 10 đến lớp 12, còn có rất nhiều tài liệu khác nữa.
"Đầy đủ thế này ạ?" Tô Cầm vui mừng khôn xiết, vừa nói vừa định đưa tiền cho bà chủ.
"Thôi thôi, chẳng bao nhiêu tiền đâu." Đối phương xua tay từ chối, bảo cô mang về mà dùng, còn khích lệ cô: "Yên tâm đi, có cái khí thế này thì cháu nhất định sẽ đỗ đại học thôi."
Tô Cầm bê thùng tài liệu về, phát hiện bên trong dĩ nhiên có vài bộ đề thi mới tinh, cô càng thêm phấn khích, sau khi sắp xếp lại thì thấy mỗi môn học đều có một bộ, cô nhìn xấp đề thi có chút nghi hoặc, sau đó liền im lặng.
Trên mỗi cuốn giáo trình đều có tên nhưng đã bị xóa đi, xấp đề thi thì mới tinh chẳng có dấu vết gì.
Tô Cầm nhìn xấp đề thi đó, sống mũi cay cay.
Ngày hôm sau, cô mua vài hộp bánh ngọt mang đến trạm phế liệu, sợ bà chủ không nhận nên đặt trên bàn rồi đi ngay.
Chương 4 Nữ phụ độc ác thập niên 80 (4)
Có được đầy đủ sách giáo khoa, Tô Cầm càng nỗ lực học tập hơn, ban ngày làm việc ở phân xưởng, buổi tối về nhà thắp đèn học bài.
Đêm khuya, Tô Cầm học đến mức phát phiền, cô uể oải gục xuống bàn, nhìn xấp sách cao ngất ngưởng bên cạnh mà lặng lẽ thở dài.
Hồi thi đại học đã học hành gian khổ lắm rồi, cứ ngỡ lên đại học là sẽ ổn thôi, kết quả sau đại học thi cao học còn khổ hơn, cứ ngỡ học cao học xong là xong.
Giờ đây lại phải đi lại con đường này một lần nữa.
Tô Cầm cầm b.út, vẽ vời vu vơ trên giấy nháp, chỉ vài nét b.út, một con gấu dáng vẻ ngộ nghĩnh đáng yêu hiện ra trên giấy, cô suy nghĩ một chút rồi vẽ thêm cho con gấu một cuốn sách, chú gấu nhỏ đang nghiêm túc đọc sách.
"Phải vui lên chứ, học tập là một chuyện hạnh phúc biết bao." Tô Cầm lẩm bẩm, vẽ thêm nụ cười cho chú gấu, đôi mắt cũng híp lại trông càng thêm đáng yêu.
Tâm trạng u ám của Tô Cầm được xoa dịu đôi chút, cô lại vẽ thêm vài chú gấu nhỏ nữa, có chú gấu nằm bò ra đọc sách, chú gấu ngồi trên sofa đọc sách, chú gấu nằm trên giường đọc sách......
Vẽ một tràng dài, cô còn đặt cho nó một cái tên: "Gấu Nhỏ Ham Đọc Sách"
Tô Cầm ngắm nghía một hồi, vừa bị chú gấu làm cho tan chảy, vừa được chú gấu ham đọc sách truyền cảm hứng, cô hít một hơi thật sâu, tiếp tục lật mở sách giáo khoa để chiến đấu.
Kỳ thi đại học hiện tại có là gì?
Nhất định phải đạt được thành tích tốt hơn nữa!
Lúc Tô Cầm làm việc ở nhà máy, tuy có chút vụng về nhưng vẫn luôn chăm chỉ, tập trung làm việc của mình.
Dáng vẻ này lọt vào mắt Chu Tú Phương thì lại thành ra tính tình ngạo mạn, coi trời bằng vung.
Hơn nữa kể từ khi nguyên chủ biết Chu Tú Phương ủng hộ Chu Chí Viễn hủy hôn, lại càng ưng ý Tô Nguyệt hơn, hai người vốn dĩ đã chẳng ưa gì nhau, còn từng cãi nhau hai lần, Tô Cầm thời gian này đều phớt lờ bà ta để tránh tự rước họa vào thân.
Sau khi Tô Cầm đắc tội với Trình Lam, Chu Tú Phương càng không coi cô ra gì, bà ta cảm thấy cho dù Trình Lam không ra tay gây khó dễ thì trong lòng chắc chắn cũng có ý kiến.
Để nịnh bợ người lãnh đạo mới là Trình Lam, Chu Tú Phương nói chuyện với Tô Cầm không ít lần đ.â.m chọc mỉa mai, dĩ nhiên còn trở thành người cầm đầu cô lập cô, còn lập ra nhóm nhỏ nữa.
Tô Cầm vốn đã quen độc hành nên chẳng mảy may để tâm đến những trò tiểu nhân này.
Sáng nay, một lượng lớn dứa và lựu thu mua được chở về nhà máy, nhân lực bốc vác không đủ, Trình Lam dẫn theo một nhóm nữ công nhân trong phân xưởng đến giúp đỡ.
Từng chiếc xe tải nối đuôi nhau chạy vào, Trình Lam phân công nhiệm vụ.
"Tô Cầm, Trần Phụng, Chu Tú Phương, Vệ Lan đi sang phân xưởng hai bên kia giúp đỡ trước đi." Trình Lam điểm danh vài người.
Trần Phụng, Chu Tú Phương và Vệ Lan đều là công nhân cũ, kết bạn đi phía trước, một mình Tô Cầm đi tụt lại phía sau.
Chu Tú Phương thỉnh thoảng còn dùng ánh mắt liếc nhìn cô, Tô Cầm hoàn toàn chẳng thèm bận tâm.
Đến trước xe tải, Tô Cầm thấy tài xế của một trong số những chiếc xe tải đó là Trình Văn Phong thì có chút ngạc nhiên.
Trình Văn Phong cũng nhìn thấy cô.
Tô Cầm mỉm cười với anh, coi như là lời chào hỏi.
Trình Văn Phong cũng khẽ gật đầu, sau đó liền gia nhập vào đội ngũ bốc hàng.
"Cái này nặng quá đi mất, sao lại bắt chúng ta làm cái việc này cơ chứ."
"Đúng thế."
Từng sọt từng sọt trái cây nặng trịch, các nữ công nhân vừa bê vừa than vãn, Tô Cầm thì chẳng nói lời nào, cứ lầm lũi theo đội ngũ mà làm việc.
Trình Văn Phong thỉnh thoảng sẽ đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Tô Cầm trong đám đông, cô bê được vài chuyến là trán đã đầy mồ hôi hột, hai má bị nắng hun đỏ bừng, nhìn ra được là rất mệt.
Cái thân hình nhỏ thố này, chẳng có mấy sức lực cả.
"Tô Cầm, mọi người đều đang làm việc, cô đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau lại đây làm việc đi!" Chu Tú Phương thấy Tô Cầm đi về chậm chạp, cố ý nâng cao tông giọng.
Nếu có người lười biếng thì những người còn lại sẽ phải làm nhiều hơn, bà ta đúng là biết cách gây phẫn nộ trong đám đông.
Không ít người lần lượt nhìn về phía Tô Cầm, Trình Văn Phong nghe thấy cũng không nhịn được mà nhíu mày.
Bước chân Tô Cầm vẫn cứ thong thả, cô nhíu mày đầy vẻ khó hiểu nói: "Tôi với chị Phụng đã bê được ba sọt rồi, bà cũng bê được ba sọt, sao lại thành ra chúng tôi không làm việc được?"
Lời này vừa thốt ra, Trần Phụng người bị cô điểm danh dĩ nhiên không chịu để yên: "Đúng thế, sao chúng tôi lại không làm việc chứ? Mọi người chẳng phải đều đang bận rộn đó sao?"
Chu Tú Phương nghẹn lời, không biết đáp lại thế nào, vội vàng nói: "Tôi nói là Tô Cầm chứ không nói chị."
"Tôi đi cùng với chị Phụng, bà chẳng phải đang nói bọn tôi sao?" Tô Cầm bồi thêm một đòn, còn có chút thắc mắc nói: "Muốn tranh công thì cũng không cần kéo bọn tôi xuống nước chứ?"
Tô Cầm trực tiếp vạch trần tâm tư nhỏ mọn của bà ta, Chu Tú Phương mặt mày xám xịt, hận đến nghiến răng nghiến lợi, đành đ.á.n.h trống lảng hối thúc: "Cô đang nói nhăng nói cuội gì thế? Tôi chỉ là bảo cô lại đây cùng bê thôi."
