Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Tu Tiên Giới Liều Mạng Cày Cuốc - Chương 392: Báo Cho Biết
Cập nhật lúc: 27/04/2026 10:52
“Đừng đáng hận nữa, bây giờ cho dù có hận c.h.ế.t tên Mị Ma kia chúng ta cũng không có năng lực đó để diệt sát hắn, bất quá có Đế Huyền ở đó, chắc hẳn hắn chẳng có ngày tháng tốt đẹp gì đâu.”
Vân Sở Sở lập tức kéo tay Tô Triệt, khuyên nhủ, tức giận với một ma thần làm gì, đó chẳng phải là tự chuốc lấy bực tức sao, nàng còn chẳng tức.
Chủ yếu là tức cũng vô ích, trước mặt hạng người như vậy, có tức c.h.ế.t cũng là uổng công, trong mắt Mị Ma bọn họ ngay cả giun dế cũng không bằng, hà tất phải gây khó dễ với cái mạng nhỏ của mình.
“Được được được, sư huynh không tức là được, vậy muội kể về Đế Huyền kia đi, hắn đối xử với muội thế nào?”
Tô Triệt không ngờ tiểu sư muội lại có một đại nhân vật như vậy bảo vệ, lại còn thích nàng, ngay cả Linh Giới y cũng không còn bức thiết muốn tìm hiểu nữa.
Y thân là đại sư huynh, bắt buộc phải tìm hiểu tên tiểu t.ử thúi kia một chút, cứ như vậy mà lừa tiểu sư muội của bọn họ đi mất.
Trong lòng Tô Triệt không phải tư vị gì, luôn có cảm giác cải trắng nhà mình bị một con heo ủi mất.
“Chàng ấy a, cũng được đi, người trông cũng đẹp, thực lực lại mạnh, là một chỗ dựa vững chắc hiếm có đấy...”
Nhắc tới Đế Huyền, trên mặt Vân Sở Sở hiện lên một rặng mây đỏ, trong lòng ngọt ngào, nàng lách cách lách cách kể với Tô Triệt.
Kể về việc nàng gặp Đế Huyền như thế nào, lại giải cứu hắn ra sao...
Nghe mà Tô Triệt sửng sốt một hồi, trong ý thức của y, vị thần chí cao vô thượng kia, cũng giống như nhận thức của Vân Sở Sở, đó không phải là nên không gì không làm được sao, sao lại bị người ta giam cầm rồi, lại còn được tiểu sư muội giải cứu, quả thực là chuyện khó tin.
Chỉ là cơ duyên này của tiểu sư muội cũng quá cái đó rồi, Tô Triệt không nói được cơ duyên này là tốt hay xấu.
Nhưng trước mắt mà nói, chỗ tốt vẫn lớn hơn chỗ xấu.
Nếu không lần này tiểu sư muội thực sự tiêu đời rồi.
Chỉ là hạng người như vậy đều bị giam cầm, kẻ giam cầm hắn thực lực còn mạnh hơn hắn, nếu có ngày bị kẻ đó biết là tiểu sư muội giải cứu hắn ra, liệu có tìm tiểu sư muội tính sổ không?
Tô Triệt nghĩ ngợi, lại không khỏi lo lắng, ngay cả chuyện Linh Giới cũng không có tâm trạng hỏi nữa.
Vân Sở Sở thấy sắc mặt y biến đổi liên tục, biết trong lòng y đang lo lắng cho nàng, thế là chuyển chủ đề nói: “Sư huynh, huynh không tò mò về Linh Giới sao?”
“Tò mò chứ, chỉ là nghe ý của muội thì muội chưa từng dạo quanh Linh Giới.”
“Ta thì chưa dạo quanh, nhưng cũng ở đó một khoảng thời gian, tình hình đại khái ở đó ta vẫn nắm rõ.”
Tô Triệt nổi hứng thú: “Vậy muội kể xem, Linh Giới và Lăng Vân Đại Lục chúng ta có gì khác nhau?”
Vân Sở Sở nhớ lại lúc nàng và Đế Huyền ở trong khu rừng không người kia, nói: “Linh Giới quả thực là một nơi thích hợp để tu luyện, linh khí ở đó nồng đậm gấp mấy lần Lăng Vân Đại Lục, linh d.ư.ợ.c ở đó đều là bậc cao, đều cao hơn linh d.ư.ợ.c bậc cao nhất ở đây...”
Vân Sở Sở miêu tả một phen những gì mình biết, nghe mà Tô Triệt sinh lòng hướng tới, hận không thể bây giờ đi xông Thông thiên lộ ngay.
Vân Sở Sở kể xong, lấy những linh d.ư.ợ.c và linh mộc mình thu thập được ra cho Tô Triệt xem.
“Quả nhiên đều là đồ tốt.”
Tô Triệt nhìn linh d.ư.ợ.c và linh mộc tỏa ra linh khí nồng đậm đến cực điểm trước mặt, kinh ngạc cầm lên hít hít linh khí trên đó, y có thể cảm nhận được linh khí kia cứ thế chui vào trong cơ thể y.
Nhìn thấy sự mừng rỡ trong mắt Tô Triệt, Vân Sở Sở nói: “Đại sư huynh, nếu huynh thích những thứ này, đều cất đi đi, lỡ như có ngày huynh tới Linh Giới sớm hơn ta, những thứ này huynh có thể dùng tới.
Ngoài ra, trong thời khắc mấu chốt, còn có thể hấp thu linh lực trên đó để tu luyện đấy.”
Nói rồi đẩy đống đồ kia tới trước mặt Tô Triệt.
Tô Triệt lắc đầu: “Đại sư huynh sao có thể lấy những thứ quý giá này của muội, muội cất đi đi, tới Linh Giới, tiểu sư muội cũng dùng tới mà, đại sư huynh muốn dùng thì tự mình đi hái là được.”
Nói đùa, đều Hóa Thần rồi còn đòi đồ của tiểu sư muội, y thực sự thấy xấu hổ.
Vân Sở Sở cười nói: “Cầm lấy đi đại sư huynh, ta còn nhiều lắm, chút này còn không bằng chín trâu mất một sợi lông đâu.”
“Muội chắc chứ?”
“Đương nhiên là chắc rồi, ta ở trong không gian nhỏ kia hái không biết bao nhiêu linh d.ư.ợ.c, bây giờ lại không dùng tới, bây giờ cho huynh thì huynh cứ cầm lấy đi.”
“Được rồi.”
Tô Triệt không chống đỡ nổi sự cám dỗ của linh lực nồng đậm kia, đỏ mặt cất đi.
Sau này y có được đồ tốt sẽ đưa cho tiểu sư muội đầu tiên.
“Đại sư huynh, nhị sư huynh khi nào có thể xuất quan?”
Tô Triệt lắc đầu: “Không biết, phỏng chừng cũng giống ta muốn nhân cơ hội này một mạch đột phá tới Hóa Thần, chỉ là...”
Lời của Tô Triệt chưa nói hết, trong lòng đã lo lắng rồi, nếu Ngô Hạo muốn đột phá tới Hóa Thần, không được may mắn như y.
Tu vi của y mạnh hơn tu vi của Ngô Hạo một chút, nếu y lợi dụng Vạn Niên Linh Nhũ để đột phá, tâm cảnh tuyệt đối không đạt tới, trong tình huống như vậy mà cưỡng ép đi đột phá, kết cục có thể nghĩ được.
Vân Sở Sở nghe thấy hai chữ chỉ là kia, trong lòng giật thót, chẳng lẽ nhị sư huynh gặp phải vấn đề gì, nàng vội vàng hỏi: “Chỉ là cái gì? Nhị sư huynh nếu muốn đột phá thì có phải có vấn đề gì không?”
Tô Triệt thở dài gật đầu nói: “Vấn đề lớn lắm đấy, ta đột phá Hóa Thần là vì tu luyện xảy ra sai sót ngoài ý muốn đột phá, lúc đó tâm cảnh là không đạt tới, nếu nhị sư đệ muốn đột phá, tỷ lệ thăng cấp thành công rất nhỏ.”
Vân Sở Sở nghe vậy, lông mày nhíu c.h.ặ.t, trong lòng hoảng hốt không thôi: “Vậy có thể cưỡng ép gọi huynh ấy xuất quan không?”
“Cách này thì khả thi, chỉ là nếu cưỡng ép gọi đệ ấy xuất quan, đối với căn cơ của đệ ấy nhất định có tổn hại.”
Tu sĩ trong lúc bế quan, ngũ cảm đóng kín, toàn tâm toàn ý đầu nhập vào tu luyện, nếu cưỡng ép gián đoạn, nhất định sẽ tổn thương tới căn cơ.
Nếu không y đã sớm dùng cách này cưỡng ép gọi Ngô Hạo xuất quan rồi, nhưng lỡ như đệ ấy không cưỡng ép đột phá thì sao, vậy chẳng phải là chữa lợn lành thành lợn què sao.
Cho nên chuyện này khá phiền phức.
“Vậy thì cưỡng ép gọi nhị sư huynh xuất quan, bất luận là tổn thương tới thần hồn hay kinh mạch, hay là đan điền, ta đều có cách khôi phục.”
Vân Sở Sở vội vàng tung ra át chủ bài của mình, bất kể tổn thương tới đâu nàng đều có đan d.ư.ợ.c, đan d.ư.ợ.c luyện chế cho Hoàng Vân Nhi trước kia vẫn còn.
“Thật sao?”
“Ừm, thật.”
Vân Sở Sở nói rồi trực tiếp lấy những đan d.ư.ợ.c đó ra, đưa cho Tô Triệt xem.
Tô Triệt vốn dĩ đã là luyện đan sư cao cấp rồi, nhìn thấy đan d.ư.ợ.c vô cùng trân quý này, kích động đến mức không thể kìm nén, nhị sư đệ được cứu rồi.
Tu sĩ tổn thương căn cơ, không ngoài việc tổn thương thần hồn tổn thương kinh mạch tổn thương đan điền, bởi vì tổn thương những thứ này không có đan d.ư.ợ.c để trị liệu, chỉ có thể mặc cho nó từ từ khôi phục.
Nhưng dựa vào bản thân để khôi phục là cực kỳ chậm chạp, nói không chừng còn chưa khôi phục xong, tuổi thọ của tu sĩ đã cạn rồi.
Đây cũng là nguyên nhân hễ nhắc tới tổn thương căn cơ là khiến người ta biến sắc.
“Vậy chúng ta đi ngay bây giờ.”
Ánh mắt Tô Triệt rực sáng, kéo Vân Sở Sở liền ra khỏi động phủ, hướng về phía động phủ của Ngô Hạo mà đi.
Sư đệ sư muội của y một người cũng không thể xảy ra chuyện gì, y hy vọng bốn thầy trò bọn họ phải vĩnh viễn ở bên nhau, nếu có ngày thực sự có người rời khỏi tổ đội bốn thầy trò, y cho dù có đuổi tới Minh Giới cũng phải đuổi theo.
