Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Tu Tiên Giới Liều Mạng Cày Cuốc - Chương 542: Gặp Thanh Minh

Cập nhật lúc: 27/04/2026 17:54

Đột nhiên, Vân Sở Sở đ.â.m sầm vào một đạo kết giới, nàng kinh ngạc, vội vàng dừng lại.

“Chậc chậc chậc… Không ngờ mạng của sư điệt lớn như vậy, dĩ nhiên còn có thể sống sót trở về, còn thăng cấp tu vi, thật khiến đại sư bá phải nhìn bằng con mắt khác a.”

Giọng nói cợt nhả của Thanh Minh truyền vào tai Vân Sở Sở, sau đó trước mắt nàng hoa lên, Thanh Minh liền xuất hiện trước mặt nàng.

Nhìn thấy Thanh Minh, Vân Sở Sở một chút cũng không sợ, nàng khoanh tay trước n.g.ự.c, châm chọc nói: “Sư điệt cũng không ngờ đại sư bá còn dám ở đây lượn lờ, lá gan này của đại sư bá cũng khiến sư điệt khâm phục a.”

Thanh Minh không giận, cười tủm tỉm nói: “Lá gan của bản tôn luôn luôn rất lớn, sư điệt đoán xem, ngươi còn mạng để về Thái Huyền Tông không?”

Vân Sở Sở cười ha hả hai tiếng, “Đại sư bá có thể chắc chắn giữ lại mạng của sư điệt ở đây sao?”

Thanh Minh gật đầu, hài lòng nhìn kết giới của mình, kết giới do Đại Thừa kỳ bố trí ra, chẳng lẽ cái Hóa Thần kỳ này còn có thể thoát khỏi kết giới của hắn.

Sau đó hắn trên dưới đ.á.n.h giá Vân Sở Sở, hôm nay mới phát hiện, sư điệt này đẹp đến kinh người, Linh Giới này muốn tìm nữ tu đẹp hơn nàng e là khó.

Hắn nhếch nhếch môi: “Nếu sư điệt bằng lòng ở lại bên cạnh đại sư bá hầu hạ, nói không chừng đại sư bá sẽ phát thiện tâm, giữ lại cho sư điệt một cái mạng cũng chưa biết chừng.”

Vân Sở Sở trong lòng khinh bỉ, Thanh Minh này thật đúng là không biết ngượng mồm, quên mất chuyện ở Thánh Nữ bí cảnh rồi sao, còn dám tới tìm ngược.

Hơn nữa Ma tộc chính là Ma tộc, một chút đạo đức cũng không có, lại làm loại chuyện đạo đức suy đồi này.

Còn giữ nàng lại bên cạnh, không phải là nhắm trúng con người nàng sao, nàng cũng là loại người này có thể tơ tưởng sao, cũng không sợ gãy răng.

Nàng không nói hai lời, lập tức gọi ra Phượng Hoàng Hỏa, vung tay lên liền ném về phía Thanh Minh.

Phượng Hoàng Hỏa vừa ra nhìn thấy là Thanh Minh, nó nháy mắt hóa thành một con Hỏa Phượng Hoàng, gầm thét lao về phía Thanh Minh.

Thanh Minh nhìn thấy Phượng Hoàng Hỏa, trong lòng nghẹn lại, Hỏa Phượng Hoàng nóng rực kia mang theo khí tức khiến người ta hít thở không thông lao thẳng vào mặt hắn.

Thanh Minh hận đến ngứa răng, hắn dĩ nhiên lại quên mất chuyện trên người Vân Sở Sở có một con thần thú Phượng Hoàng, hắn không thể không triệt bỏ kết giới, trong chớp mắt liền bỏ chạy.

Hắn sẽ không ở lại tìm c.h.ế.t, hơn nữa, hắn hiện tại không thể về Thái Huyền Tông được nữa.

Đáng ghét, Thanh Minh ở trong lòng hung hăng mắng.

Sau đó đi tìm đồng tộc mà hắn cứu ra trước đó, hai người bọn hắn hiện tại cùng chung số phận rồi, chờ đợi bị nhân tộc truy nã.

“Coi như ngươi chạy nhanh!”

Vân Sở Sở hướng về phía Thanh Minh biến mất giơ ngón tay út lên, thu hồi Phượng Hoàng Hỏa, sau đó bay về phía tông môn.

Nàng không nghĩ tới chuyện đuổi theo Thanh Minh, dù nói thế nào người ta cũng là tu vi Đại Thừa kỳ, đâu phải nàng muốn đuổi là có thể đuổi kịp, chỉ có chờ hắn tự mình tìm tới cửa.

Vân Sở Sở rất nhanh đã về đến cửa Thái Huyền Tông, xuất trình thân phận lệnh bài của mình, đợi kiểm tra xong liền cho nàng tiến vào tông môn.

Vừa vào tông môn, Vân Sở Sở chạy như điên, trở về Hỏa Mộc Phong.

Nàng ngay cả Tô Triệt và Ngô Hạo cũng không tìm, mà đi tìm Dược Phong Tử.

Dược Phong T.ử đang luyện đan, đợi chuyện trong tông qua đi, y sẽ bế quan xung kích Đại Thừa kỳ.

Thấy có người đang chạm vào trận pháp, y thả thần thức ra xem, thấy dĩ nhiên là Vân Sở Sở, y lập tức bỏ d.ư.ợ.c liệu trong tay xuống, mở trận pháp ra, cho nàng vào.

“Đồ nhi bái kiến sư tôn.”

Vân Sở Sở vội vàng hành lễ.

“Ngươi thật sự đã trở về rồi?”

Dược Phong T.ử có chút không dám tin, nhìn Vân Sở Sở trong mắt đều lấp lánh lệ quang, tưởng rằng tiểu đồ nhi này không về được nữa, không ngờ dĩ nhiên nhanh như vậy đã trở về, còn thăng cấp tu vi.

Chuyện này khiến y vừa mừng rỡ vừa bất ngờ.

“Đúng vậy sư tôn, nhìn bộ dạng này của ngài, giống như là ước gì đồ nhi không trở về vậy.”

Nhìn bộ dạng kích động đến mức sắp rơi nước mắt kia của Dược Phong Tử, trong lòng Vân Sở Sở nóng lên, nũng nịu nói.

“Trở về là tốt rồi trở về là tốt rồi.”

Dược Phong T.ử chớp chớp mắt, sống sờ sờ đem nước mắt trong mắt chớp khô, lập tức lấy linh quả của mình ra đặt trên bàn, để Vân Sở Sở ăn.

Y không biết nên dùng hành động gì để bày tỏ sự vui mừng của mình.

Vân Sở Sở xua xua tay nói: “Sư tôn, đồ nhi có chuyện quan trọng muốn nói với sư tổ, có thể đưa đồ nhi đi tìm sư tổ trước được không.”

“Được.”

Dược Phong T.ử hỏi cũng không hỏi là chuyện gì, liền không chút do dự đồng ý.

Đối với ba người đồ đệ này, trước kia tâm trạng của y rất phức tạp, nhưng khi Vân Sở Sở mất tích, y mới biết những ghen tuông chua xót trước kia của mình nực cười biết bao, không có gì quan trọng bằng việc đồ đệ của mình ở dưới gối mình hầu hạ.

Bất luận thế nào, ba người đều là đồ đệ dưới danh nghĩa của y, đồ đệ đích truyền của y, có những thứ này đã đủ rồi, những thứ khác để tâm tới có ý nghĩa gì chứ.

Thực ra ba người đồ đệ đối với y cũng rất tốt, là bản thân y nhất thời nghĩ không thông.

Dược Phong T.ử nghĩ lại hành vi trước kia của mình liền có chút nực cười, từ khi nào y dĩ nhiên lại tính toán chi li như vậy, giống như một đứa trẻ không lớn nổi.

Y lập tức đưa Vân Sở Sở đến đại điện của Thương Lãng tôn giả, nhưng Thương Lãng tôn giả lúc này vẫn chưa trở về, Dược Phong T.ử đành phải phát truyền âm cho hắn.

Thương Lãng tôn giả lúc này đang nói chuyện, cảm ứng được truyền âm ngọc đang rung, hắn vội vàng lấy ra xem, dĩ nhiên là tam đồ đệ của mình gửi tin nhắn tới, nói là Vân Sở Sở đã trở về, có chuyện quan trọng tìm hắn.

Hắn lập tức nói với tám vị lão tổ một tiếng, trở về Thương Lãng đại điện của mình.

“Tiểu đồ tôn trở về rồi, sư tôn ngươi nói ngươi có chuyện quan trọng muốn nói với sư tổ, mau nói cho sư tổ nghe thử, có phải ở bên ngoài chịu ấm ức, muốn sư tổ đi ra mặt cho ngươi không?”

Vừa trở về, Thương Lãng tôn giả nhìn thấy Vân Sở Sở và Dược Phong T.ử đứng trong đại điện, hắn liền trêu ghẹo, thuận tiện liếc Dược Phong T.ử một cái, trước đó đã nói với tam đồ đệ này rồi, tiểu đồ tôn sẽ trở về, y chính là không tin, cả ngày sầu mi khổ kiểm, cứ như ai nợ y mấy trăm vạn cực phẩm linh thạch vậy.

Dược Phong T.ử xấu hổ gãi gãi đầu.

Vân Sở Sở không biết những ánh mắt đưa tình giữa bọn họ, nàng tiến lên hành lễ với Thương Lãng tôn giả nói: “Sư tổ, đồ tôn có chuyện quan trọng muốn nói với ngài.”

“Ngươi nói đi.”

Thương Lãng tôn giả cười híp mắt nói, hắn là thật sự rất thích tiểu đồ tôn này, cho dù tâm trạng mình có phiền muộn đến đâu, hắn cũng có thể kiên nhẫn nói chuyện với nàng.

“Là thế này, đồ tôn ở trong Thánh Nữ bí cảnh…”

Vân Sở Sở đem chuyện mình ở trong bí cảnh gặp Thanh Minh là ma tu nói một lần, lại đem chuyện vừa rồi xảy ra trước Thái Huyền Thành cũng nói một chút.

“Ngươi chắc chắn chứ!”

Thương Lãng tôn giả nghe đến đoạn sau, mặt âm trầm đến đáng sợ, hắn đè nén linh áp đang bạo động trên người hỏi.

Nếu không phải thầy trò Vân Sở Sở đang ở đây, Thương Lãng đại điện này đều bị hắn lật tung rồi.

Trước đó đã có chút nghi ngờ Thanh Minh, nghe được những chuyện tiểu đồ tôn nói, tâm trạng vẫn là vô cùng nặng nề, lại vô cùng phẫn nộ.

Vân Sở Sở kiên định nói: “Đồ nhi vô cùng khẳng định, hắn bị thần hồn của Thánh Nữ kia đ.á.n.h cho không có sức chống đỡ, sau đó hóa thành một đoàn khói đen bỏ chạy, đồ tôn tận mắt nhìn thấy.”

Nàng không nói là bị Phượng Hoàng Hỏa của Tiểu Phượng Hoàng dọa chạy, nói thành là bị thần hồn của Thánh Nữ đ.á.n.h chạy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.