Nữ Phụ Pháo Hôi Thích Làm Cá Mặn Thì Có Làm Sao? - Chương 121

Cập nhật lúc: 07/04/2026 05:53

“Đệ t.ử Đan Hà Tông không ngờ Kim Đan đệ nhất nhân trong truyền thuyết lại dễ nói chuyện như vậy, càng thêm cảm động, não bộ vận chuyển nhanh ch.óng.”

Chuyện này liên quan đến ba đệ t.ử đều là đệ t.ử của thất đại tông môn, hiển nhiên không phải là người đệ t.ử nội môn bình thường như hắn có thể làm chủ được.

Đệ t.ử Đan Hà Tông quả quyết đ-á quả bóng này cho các trưởng lão:

“Ta đi thỉnh giáo trưởng lão một chút.”

Hắn chạy tới khu vực xem thi đấu, một lát sau liền quay lại truyền lời, dẫn cả ba người Thịnh Tịch bọn họ qua đó.

Phan Hoài vì Thịnh Tịch hét ra chuyện xấu của Hồ Trinh, sợ đến mức đ-ánh rắm cũng không dám đ-ánh một cái, thậm chí đã bắt đầu hối hận vì để Thịnh Tịch làm lớn chuyện này rồi.

Mẹ kiếp, đám người Vấn Tâm Tông bọn họ không có gì phải sợ hãi, hắn thì còn phải nhìn sắc mặt của sư phụ lão nhân gia ông ta mà kiếm cơm đấy.

Trưởng lão Đan Hà Tông nhìn ba người này, đúng là đau đầu hết biết:

“Nhẫn Tu Di là ai lấy, tự mình giao ra đây.

Chuyện này chúng ta sẽ không truy cứu nữa.”

Thịnh Như Nguyệt và Phan Hoài cùng nhau nhìn về phía Thịnh Tịch.

Thịnh Tịch không né không tránh đối mắt với bọn họ.

Lần này thực sự không phân biệt được rốt cuộc là ai đã lấy nhẫn Tu Di.

Mặc dù với khả năng gây chuyện của Thịnh Tịch, mọi người đều hoài nghi là nàng.

Nhưng không có bằng chứng, cùng lắm chỉ có thể nghĩ thầm trong bụng.

Thịnh Như Nguyệt mặc dù gây chuyện không lộ liễu như Thịnh Tịch, nhưng những thao tác gây hấn của nàng ta trong bí cảnh Phong Lâm và bí cảnh núi Phổ Mật cũng không ít, không chừng lần này trộm nhẫn Tu Di chính là nàng ta.

Kiểm tra nhẫn Tu Di hiển nhiên là không thể nào rồi, những người ngồi đây đều là tu sĩ, đều biết nhẫn Tu Di nhà mình có đồ vật không thể lộ ra ngoài ánh sáng, hai tiểu bối này chắc chắn cũng là như thế.

Trừ phi do trưởng lão tông môn mình kiểm nghiệm, nhưng như vậy lại có hiềm nghi bao che.

Vẫn là Tề Niệm của Khuyết Nguyệt Môn đưa ra một chủ kiến:

“Trên nhẫn Tu Di của Phan Hoài hẳn là có đính kèm thần thức của hắn.

Ta ở đây có món pháp khí, có thể kiểm nghiệm ra trên người một người có đính kèm thần thức của người khác hay không.

Thịnh Tịch và Thịnh Như Nguyệt phân biệt tới nghiệm một chút, hẳn là có thể phán đoán ra nhẫn Tu Di đang ở trong tay ai.”

Thịnh Tịch không có ý kiến, dù sao nàng vừa trộm được nhẫn Tu Di của Phan Hoài, liền thông qua chuỗi hạt Phượng Hoàng ném nhẫn Tu Di vào trong bí cảnh núi An Thủy rồi.

Nói một cách nghiêm túc, thứ đó lại không ở trên người nàng, cái gương của Tề Niệm tuyệt đối không tra ra nàng có vấn đề.

Nhưng Thịnh Như Nguyệt thì hơi bị nguy đấy.

Nàng ta mặc dù không trộm nhẫn Tu Di của Phan Hoài, nhưng trên người nàng ta có một ông lão đi kèm.

Vạn nhất chuyện này bại lộ, Thịnh Như Nguyệt lập tức sẽ bị quản thúc ngay.

Thịnh Tịch nếu không phải sợ Dư lão ch.ó cùng rứt dậu, cùng nàng đồng quy vu tận, thì sớm đã vạch trần chuyện này ra rồi.

Quả nhiên, sau khi Tề Niệm nói xong lời này, sắc mặt Thịnh Như Nguyệt có chút khó coi.

Với tư cách là một cô em gái chu đáo, Thịnh Tịch lúc này đương nhiên phải chi-a s-ẻ lo âu giúp chị gái rồi:

“Để ta trước đi.”

“Được.”

Tề Niệm bất ngờ, không ngờ Thịnh Tịch lại ngoan như vậy, xem ra là ông ta đã trách lầm Thịnh Tịch rồi.

Ông ta tán thưởng liếc nhìn Thịnh Tịch một cái, lấy ra một chiếc gương soi toàn thân, “Tới trước gương đứng cho vững là được, nếu trên người ngươi xuất hiện điểm sáng dị thường, vậy thì chứng minh trên người ngươi có thần thức của người khác.”

“Tiểu Tịch thật là ngoan.”

Kính Trần Nguyên Quân đứng dậy khẽ vỗ vai Thịnh Tịch một cái.

Thịnh Tịch chỉ cảm thấy có một luồng pháp lực từ lòng bàn tay sư phụ tràn ra, không để lại dấu vết bao phủ lên người nàng, đem nàng bao bọc toàn bộ.

Sư phụ cứ như vậy tin chắc nhất định là nàng đã trộm nhẫn sao?

Thịnh Tịch ngoài cảm động ra, còn có chút hoang mang không biết mình trong mắt sư phụ rốt cuộc là cái hình tượng gì nữa.

Ngoài đương sự Thịnh Tịch ra, không có ai phát hiện cử động nhỏ này của Kính Trần Nguyên Quân.

Nàng ngoan ngoãn đứng trước gương, trong gương đồng phản chiếu khuôn mặt ngoan ngoãn đáng yêu của nàng.

Thịnh Tịch trong gương tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt thuần khiết, nhưng không có bất kỳ điểm sáng dị thường nào.

“Sao lại không phải là nàng?”

Ngô Nam kinh ngạc khôn xiết.

Ngôn Triệt trợn trắng mắt, đắc đắc ý ý kéo Thịnh Tịch rời khỏi trước gương, tự hào cực kỳ:

“Tiểu sư muội của ta ôn nhu hào phóng, thuần chân thiện lương, sao có thể làm cái chuyện trộm gà trộm ch.ó đó chứ?

Ngươi hay là nhìn sư muội ngươi đi.

Còn chưa soi gương cơ mà, đã sợ đến mức mặt trắng bệch ra rồi, cũng không biết đã trộm nhẫn Tu Di của bao nhiêu người mới chột dạ thành ra thế kia nữa.”

“Đến lượt ngươi soi gương rồi đấy.”

Uyên Tiện lạnh lùng nhắc nhở Thịnh Như Nguyệt.

Thịnh Như Nguyệt vô cùng kháng cự nhìn cái gương kia.

—— Nàng tuyệt đối không thể soi.

Nếu không một khi để những người này phát hiện ra Dư lão trên người nàng, nàng không chỉ bị cấm túc, mà tất cả những việc nàng từng làm trước đây đều sẽ bị truy hỏi đi truy hỏi lại.

Nhẫn Tu Di càng là sẽ bị tịch thu, tất cả tâm huyết của nàng đều sẽ đổ sông đổ biển.

Thịnh Tịch chu đáo một lần nữa chi-a s-ẻ lo âu giúp chị gái:

“Dù sao các người đều chắc chắn nhất định là một trong hai người ta và Thịnh Như Nguyệt đã trộm nhẫn, hiện tại không phải ta, có thể trực tiếp suy ngược lại là Thịnh Như Nguyệt trộm nhẫn.

Nàng ta không muốn soi gương thì đừng soi mà, Thịnh Như Nguyệt chỉ là không muốn ngồi tù vì mình là kẻ trộm thôi, chắc chắn không phải vì trên người có bí mật lớn hơn đâu.”

Những người khác:

“...”

Ngươi mà không nói như vậy, chúng ta thật sự chưa có nghĩ theo hướng đó đâu.

Lục Cận Diễm lặng lẽ nhìn Thịnh Tịch, càng cảm thấy lời này nghe quen tai.

Lần trước ở trong Hộp Nguyệt Quang, Thịnh Tịch cũng nói như vậy, kết quả là đã để người ta phát hiện ra bí bảo trên người Thịnh Như Nguyệt.

Trưởng lão Ngự Thú Tông vừa rồi bị Ngôn Triệt mắng, hiện tại trong lòng vẫn còn một bụng hỏa đây, lão không dám cà khịa người của Vấn Tâm Tông, vừa thấy là người của Lạc Phong Tông, tức khắc tìm được chỗ trút giận:

“Minh Tu, đây là đệ t.ử của ngươi, ngươi nói xem nên làm thế nào?”

Minh Tu Tiên quân không tin đệ t.ử của mình sẽ làm chuyện như vậy, phân phó Thịnh Như Nguyệt:

“Như Nguyệt, đi soi gương đi.”

Thịnh Như Nguyệt đứng tại chỗ, gian nan lắc đầu với ông ta.

Dư lão cách đây không lâu đã lại rơi vào trầm thụy, bất kể nàng liên lạc thế nào cũng không thể đ-ánh thức.

Nếu lúc này đi soi gương, chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Nàng kháng cự như vậy, ngay cả Minh Tu Tiên quân vốn dĩ sẵn lòng tin tưởng nàng cũng phải nhíu mày:

“Ngươi sao vậy?”

“Sư phụ, con trong sạch, bọn họ đây là vu khống con, con không muốn soi gương.”

Thịnh Như Nguyệt oan ức nói.

“Ta đều đã chứng minh sự trong sạch rồi, tỷ mới nói soi gương là vu khống.

Vậy Tề môn chủ vừa nãy lấy gương ra, sao tỷ không ngăn cản vậy?”

Thịnh Tịch không vui hỏi.

Thịnh Như Nguyệt lúc đó đúng là muốn ngăn cản, nhưng nàng nói có ích gì sao?

Chỉ khiến người ta càng thêm hoài nghi nàng làm tặc tâm hư thôi.

Nàng lườm Thịnh Tịch một cái, cũng không nói lời nào.

Ôn Triết Minh chốt hạ một câu:

“Vậy xem ra chính là ngươi đã trộm nhẫn Tu Di của Phan Hoài đạo hữu rồi, trả nhẫn lại cho hắn đi, chuyện này coi như xong.

Thấy thế nào?”

Thịnh Tịch phụ họa:

“Đúng vậy đúng vậy, bên ngoài còn có hơn ba mươi đan tu đang chờ thi đấu, hàng ngàn khán giả đang chờ xem thi đấu kìa, tỷ đừng có làm mất thời gian của mọi người nữa.”

“Ta không có trộm, làm sao trả hắn?”

Thịnh Như Nguyệt phẫn nộ hỏi ngược lại.

Thịnh Tịch:

“Vậy tỷ soi gương đi nha.”

Thịnh Như Nguyệt kiên quyết không soi, hơn nữa lúc Tiêu Ly Lạc và Ngôn Triệt khiêng gương nhắm vào nàng thì trực tiếp né tránh.

Thịnh Tịch liên tục thở dài:

“Ở đây có tổng cộng hàng ngàn người, tỷ lãng phí một giây của mỗi người chúng ta, chính là lãng phí hàng ngàn giây.

Từng đó thời gian cộng lại, tỷ trả nổi không?

Thời gian là mạng sống, tỷ đây là đang mưu tài hại mệnh!”

Chương 159 Thịnh Tịch có độc, khiến người ta mất mặt lại mất tiền

Vành mắt Thịnh Như Nguyệt đỏ bừng, cũng không biết là do tức, hay là do lo lắng đến phát khóc nữa.

Phan Hoài cũng từ sự tin tưởng lúc đầu dần dần diễn biến thành nghi ngờ, nhỏ giọng chất vấn Thịnh Như Nguyệt:

“Tại sao muội phải trộm nhẫn của ta?”

“Ta không trộm!”

“Vậy tại sao muội không dám soi gương?”

Thịnh Như Nguyệt không trả lời được rồi.

Thịnh Tịch, Tiêu Ly Lạc và Ngôn Triệt cười hi hi ha ha vỗ nhịp, hát vang:

“Tiểu Như Nguyệt, trộm nhẫn, trộm nhẫn xong không chịu trả, đồ mặt dày khóc nhè ra.”

“Các ngươi đủ rồi đó!”

Minh Tu Tiên quân lạnh giọng quát mắng, khiến ba người Thịnh Tịch giật nảy mình, đồng loạt trốn về sau lưng Kính Trần Nguyên Quân.

Quy trưởng lão không vui chất vấn:

“Đồ đệ ngươi trộm đồ còn vu khống Thịnh Tịch nhà chúng ta, ngươi hung dữ với đệ t.ử nhà chúng ta làm gì?”

Kính Trần Nguyên Quân yếu đuối cúi đầu xuống, yếu đuối thở dài:

“Là vi sư vô dụng, bảo vệ không nổi các con.”

Thịnh Tịch, Tiêu Ly Lạc, Ngôn Triệt và Lữ Tưởng đồng loạt ôm lấy hắn, đau lòng hô:

“Sư phụ đừng tự trách, tụi con sẽ bảo vệ người.”

Những người khác:

“...”

Màn kịch này của các người có phải hơi quá rồi không?

Kính Trần dù có yếu đuối thì tốt xấu gì cũng có Nguyên Anh sơ kỳ đấy, đến lượt đám Kim Đan và một kẻ Luyện Khí tầng hai các người bảo vệ sao?

Minh Tu Tiên quân bị bọn họ chọc cho nhức đầu, một lần nữa nhìn về phía Thịnh Như Nguyệt, truyền âm với nàng:

“Chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

Nếu tu vi hai bên chênh lệch quá lớn, thông thường tu sĩ cấp thấp khó có thể chủ động truyền âm với tu sĩ cấp cao.

Vừa nghe Minh Tu Tiên quân truyền âm với mình, Thịnh Như Nguyệt vội nói:

“Sư phụ, người tin tưởng đồ nhi, con không có trộm nhẫn của Phan sư huynh, chắc chắn là tiểu Tịch làm!”

“Hiện tại trên người Thịnh Tịch không tra ra vấn đề gì, trái lại là con, tại sao không soi gương?”

Minh Tu Tiên quân hỏi.

Thịnh Như Nguyệt c.ắ.n môi, suy tư một lát, vẫn không dám nói thật, nửa thật nửa giả nói:

“Trên người đồ nhi có một khí linh, nếu như bị bọn họ phát hiện...”

Phàm là pháp khí đã có khí linh, mỗi một món đều là bí bảo vô giá.

Dù cho là tu sĩ kỳ Hóa Thần, cũng rất khó chống lại được tầng cám dỗ này.

Minh Tu Tiên quân kinh ngạc nhìn về phía Thịnh Như Nguyệt, tin vào lý do này đến bảy phần.

Dù sao Thịnh Như Nguyệt mới Trúc Cơ, nếu như bị người ta biết nàng mang trong người khí linh, rất dễ bị người ta đố kỵ, từ đó dẫn đến họa sát thân.

Lần này đúng là khó giải quyết rồi.

Suy tư một lát, Minh Tu Tiên quân đứng dậy khẽ vỗ vai Thịnh Như Nguyệt một cái.

Một luồng pháp lực không để lại dấu vết từ lòng bàn tay ông ta lan ra, bao phủ lên người Thịnh Như Nguyệt, che đậy tất cả thần thức trên người nàng ta.

“Như Nguyệt, đừng sợ, đi soi gương đi.”

Minh Tu Tiên quân trầm giọng phân phó.

Kính Trần Nguyên Quân mỉm cười:

“Ngươi bao phủ một lớp pháp lực lên người đồ đệ mình làm gì vậy?”

Sắc mặt Minh Tu Tiên quân cứng đờ, không ngờ sẽ bị hắn phát hiện.

Trong phòng yên tĩnh một lát, trưởng lão Ngự Thú Tông khẽ b.úng ra một đạo pháp lực, tấn công về phía Thịnh Như Nguyệt.

“Răng rắc” một tiếng giòn giã, có tiếng rào chắn linh khí mỏng manh vỡ vụn vang lên, nhưng Thịnh Như Nguyệt bình an vô sự, đủ để chứng minh lời của Kính Trần Nguyên Quân không sai.

Tức khắc thần sắc trưởng lão Ngự Thú Tông không vui:

“Minh Tu, ta không ngờ ngươi còn có thể vì loại chuyện này mà bao che đệ t.ử!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Pháo Hôi Thích Làm Cá Mặn Thì Có Làm Sao? - Chương 121: Chương 121 | MonkeyD