Nữ Phụ Pháo Hôi Thích Làm Cá Mặn Thì Có Làm Sao? - Chương 135
Cập nhật lúc: 07/04/2026 05:58
“Kính Trần Nguyên Quân không bế quan trong căn nhà trúc nhỏ của mình, mà là tới một sơn động sau núi đỉnh Ỷ Trúc.”
Uyên Tiễn hồi nhỏ mới tới đây một lần, hắn tìm theo lộ tuyến trong ký ức gạt bỏ cỏ dại, dẫn Thịnh Tịch tới trước một sơn động đầy rẫy cấm chế và trận pháp.
Sơn động bị một tảng đ-á khổng lồ chắn mất lối ra, bên trong không có lấy một tia linh khí thoát ra, hoàn toàn không giống như có người đang tu luyện ở trong đó.
Nhưng không hiểu sao, Thịnh Tịch vừa tới đây liền có một cảm giác rất kỳ lạ.
Chương 177 Chúc sư phụ sư nương song tu khoái lạc
“Sư phụ, đệ t.ử tới để trả lại Huyền Nguyệt Biên Chung."
Uyên Tiễn dẫn theo Thịnh Tịch cung cung kính kính hướng về sơn động thi lễ, lấy Huyền Nguyệt Biên Chung ra.
“Thương thế thế nào rồi?"
Giọng nói của Kính Trần Nguyên Quân từ trong sơn động vọng ra, cách một tảng đ-á lớn nên nghe có vẻ hơi nghẹt.
“Đệ t.ử và mọi người đều không có gì đáng ngại."
Huyền Nguyệt Biên Chung trong tay Uyên Tiễn bay lên không trung, rồi chớp mắt biến mất.
Trong khoảnh khắc đó, Thịnh Tịch cảm nhận được bên dưới có một luồng linh lực d.a.o động.
Luồng linh lực này d.a.o động cực nhanh, nếu không phải trong c-ơ th-ể nàng lúc nào cũng vận chuyển 《Thanh Thương Quyết》 có một tia dị động, Thịnh Tịch tuyệt đối không thể cảm nhận được.
“Tiểu Tịch, ngươi tới đây có việc gì?"
Kính Trần Nguyên Quân hỏi.
“Sư phụ, con có một người bạn, cứ muốn biết tại sao Đại sư huynh lại có Huyền Nguyệt Biên Chung, con có nên nói cho lão là do sư phụ đưa không ạ?"
Thịnh Tịch hỏi.
“Ngươi cứ thử xem."
Kính Trần Nguyên Quân giọng nói mang theo ý cười, nhưng lại khiến Thịnh Tịch thấy sờ sợ.
Thông thường khi sư phụ cười như vậy đều có nghĩa là có ai đó sắp gặp xui xẻo.
Thịnh Tịch ngoan ngoãn không hỏi thêm, gửi tới lời chúc chân thành nhất của mình:
“Sư phụ phụ, người hãy cố gắng tu luyện nha.
Bọn con đợi người ra đó.
Đợi người xuất quan chắc là đã tới Hợp Thể kỳ đại viên mãn, có thể xung kích lên Đại Thừa kỳ rồi nhỉ?"
Luồng linh lực vừa lóe lên rồi biến mất bên dưới vô cùng mạnh mẽ, Thịnh Tịch không thể phán đoán chính xác tu vi của nó, nhưng chắc chắn là từ Hóa Thần kỳ trở lên.
Kính Trần Nguyên Quân im lặng một lát:
“Tại sao ngươi lại có lòng tin vào vi sư như vậy?"
Thịnh Tịch tự tin đầy mình:
“Có sư nương dẫn dắt người tu luyện, người thăng lên Hợp Thể kỳ chắc chắn không thành vấn đề."
Uyên Tiễn kinh ngạc, trợn tròn mắt nhìn Thịnh Tịch.
Bây giờ nhắc tới chuyện này, Tiểu sư muội tại sao lại hoàn toàn không sợ nữa rồi?
Nhìn ra sự nghi hoặc của Uyên Tiễn, Thịnh Tịch khẽ dùng mũi chân gõ gõ xuống mặt đất bên dưới.
Nếu luồng linh lực mạnh mẽ vừa rồi không phải của Kính Trần Nguyên Quân, thì chắc chắn là của sư nương.
Đã biết Kính Trần Nguyên Quân là một Nguyên Anh sơ kỳ yếu đuối, dùng phương pháp loại trừ có thể thấy, luồng linh lực mạnh mẽ này chắc chắn bắt nguồn từ sư nương.
Bây giờ đã xác định được sự tồn tại của sư nương, Thịnh Tịch siêu cấp vui mừng:
“Sư phụ phụ, khi nào thì bọn con mới được gặp sư nương ạ?
Con đã chuẩn bị cho người một con chim thật lớn để nướng rồi nè."
Kính Trần Nguyên Quân khẽ cười một tiếng:
“Nàng ấy ở ngay bên trong, ngươi có muốn vào không?"
Thịnh Tịch d.a.o động một chút, định đồng ý nhưng đột nhiên nhận ra có điều không đúng, liền lắc đầu nguầy nguậy:
“Không không không, con không thể làm phiền người và sư nương thanh tu được."
Sư phụ cười rạng rỡ như vậy, chuyện này chắc chắn có bẫy.
Kính Trần Nguyên Quân khen nàng hiểu chuyện:
“Tiểu Tịch thật ngoan."
Thịnh Tịch đặc biệt nghĩ cho sư phụ:
“Con có thể mời Nhị sư huynh tới đây, giúp đẩy nhanh tiến độ tu luyện của sư phụ ạ."
Kính Trần Nguyên Quân:
“..."
Tiểu Tịch đúng là chưa bao giờ làm hắn thất vọng.
Sau núi nhất thời rất yên tĩnh, dường như không có một bóng người nào tồn tại.
Uyên Tiễn nhận ra điều không ổn, trước khi Kính Trần Nguyên Quân kịp lên tiếng đã dắt Thịnh Tịch đi:
“Sư phụ, bọn con còn phải đi dưỡng thương, xin phép cáo từ trước."
Hắn kéo Thịnh Tịch định đi, do dự một chút rồi dừng lại chân thành chúc nguyện, “Chúc người và sư nương sớm ngày xuất quan."
Hai sư huynh muội nhanh ch.óng biến mất trên đỉnh Ỷ Trúc, trong bóng tối, Kính Trần Nguyên Quân mở mắt ra.
Nhìn Huyền Nguyệt Biên Chung trở lại trong lòng bàn tay, hắn nhếch môi, khẽ thốt ra một chữ “Được"....
Mấy sư huynh muội và hai con yêu thú an tâm dưỡng thương tại Vấn Tâm Tông, trải qua ba tháng bình yên.
Trong thời gian này, Ngự Thú Tông cuối cùng cũng phát hiện ra cấm địa gặp chuyện.
Hồ Tùng Viễn như thường lệ đi lên cao ngắm cảnh, phát hiện linh lực d.a.o động phía cấm địa không được bình thường.
Hắn tu vi không đủ, không dám tự mình xông vào lối vào cấm địa đầy rẫy cạm bẫy, chỉ có thể thử gửi tin cho Hồ Trân.
Hồ Tùng Viễn kiên nhẫn đợi mấy ngày, thủy chung không nhận được hồi đáp của Hồ Trân, hắn liền báo chuyện này cho trưởng lão trong tông.
Mấy vị trưởng lão Hóa Thần kỳ cưỡng ép phá vỡ cạm bẫy nơi lối vào, phát hiện dòng chảy thời không hỗn loạn còn sót lại sau khi cấm địa sụp đổ, nghi ngờ Hồ Trân đã thất bại khi độ kiếp, thiên lôi độ kiếp cấp Hợp Thể đã đ-ánh sập cấm địa.
Những năm qua tu sĩ Hóa Thần ở Đông Nam linh giới muốn xung kích lên Hợp Thể kỳ không ít, nhưng không một ai thành công, toàn bộ đều vẫn lạc trong lôi kiếp.
Lúc đó nếu không phải đối mặt với nguy hiểm tính mạng, Hồ Trân cũng không dám xung kích Hợp Thể kỳ.
Chuyện này Ngự Thú Tông vẫn chưa công bố, nhưng trong tông bọn họ dị động liên hồi, việc tranh quyền giữa mấy vị trưởng lão ngày càng gay gắt, mà Hồ Trân thì thủy chung không thấy xuất hiện, nên người ngoài vẫn nhận ra điều bất thường.
Thịnh Tịch hôm đó định lẻn ra ngoài chơi, thấy Hồ Tùng Viễn tới Vấn Tâm Tông một chuyến.
Vì Quy trưởng lão vẫn chưa mở lệnh cấm cửa, nên sơn môn Vấn Tâm Tông hiện tại dù hình dáng không đổi, nhưng nếu không thực sự bước vào thì không thể phát hiện ra sơn môn có điều khác lạ.
Hơn nữa, sơn môn bây giờ từ bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài, bên ngoài lại không nhìn thấy bên trong.
Hồ Tùng Viễn do dự hồi lâu trước cửa, cuối cùng vẫn không vào mà quay người bỏ đi.
Thịnh Tịch đoán chắc hắn tới để báo tang cho anh trai mình, chỉ là vẫn chưa biết cái tang mới này lại chính do anh trai hắn tận tay gửi tặng.
Thịnh Tịch đem chuyện này kể cho Ngôn Triệt.
Ngôn Triệt vui mừng đến mức ăn thêm hai bát cơm lớn:
“Đám người Ngự Thú Tông này đ-ánh nh-au đến vỡ đầu chảy m-áu mới tốt!
Lúc nương ta ch-ết không một ai lên tiếng, giờ là đáng đời!"
Đây là việc riêng của Ngôn Triệt, mấy sư huynh muội đều không nói gì thêm.
Ăn cơm xong, Thịnh Tịch và Ngôn Triệt cùng nghiên cứu cách phá giải lệnh cấm cửa của tông môn để lẻn ra ngoài chơi.
Ôn Triết Minh kiểm tra thương thế cho mọi người.
Đảm bảo mọi người đều đã kh-ỏi h-ẳn, hắn lấy ra một cái hộp gỗ bên trên tròn bên dưới vuông.
Lữ Tưởng giật mình:
“Nhị sư huynh, huynh lấy Nguyệt Quang Bảo Hộp ra làm gì vậy?"
Ôn Triết Minh cười rạng rỡ như gió xuân:
“Thương thế của mọi người đã hồi phục, đến lúc quay lại tu luyện rồi.
Sư phụ đã sửa xong Nguyệt Quang Bảo Hộp, bắt đầu từ hôm nay, mỗi người đều phải tu luyện bốn canh giờ."
Nụ cười đó rạng rỡ vô cùng, dường như đã kìm nén rất lâu rất lâu rồi.
Tiêu Ly Lạc yếu ớt ôm ng-ực:
“Đệ cảm thấy vết thương của mình vẫn chưa lành hẳn, chắc phải dưỡng thêm vài ngày nữa."
Ôn Triết Minh mỉm cười lấy ra một bình thu-ốc:
“Đây là d.ư.ợ.c phấn chống nước ta nghiên cứu cho Chương tiền bối, đệ muốn thử không?"
Tiêu Ly Lạc lập tức ôm kiếm đứng thẳng tắp:
“Tu luyện là bản năng của một kiếm tu!"
Ôn Triết Minh hài lòng gật đầu, bắt đầu từ Uyên Tiễn, phát cho mỗi người một tấm ngọc bài:
“Đây là kế hoạch tu luyện ta đã định sẵn cho các đệ muội trong thời gian này, ta sẽ đ-ánh giá dựa trên tiến độ tu luyện của mỗi người hàng ngày."
“Tấm ngọc bài này sẽ thực hiện xếp hạng theo thời gian thực, hy vọng Đại sư huynh, các sư đệ và sư muội hãy cố gắng nhiều hơn.
Nếu có đứng cuối cũng không sao, biết nhục mới biết dũng.
Tu luyện trăm lần, ý nghĩa tự hiện."
Bạch Hổ thấy hắn phát xong ngọc bài cho mấy sư huynh muội mà không có phần mình thì siêu cấp vui mừng, hả hê vẫy vẫy đuôi.
Nó bắt chước giọng điệu của Ôn Triết Minh, thấm thía giáo d.ụ.c mấy người:
“Các ngươi phải cố gắng lên nha."
“Ngươi cũng phải cố gắng lên."
Ôn Triết Minh treo một tấm ngọc bài hình dấu chân mèo lên cổ Bạch Hổ để nó tiện tra cứu bất cứ lúc nào, còn quan tâm hỏi một câu, “Ngươi có biết chữ không?"
Bạch Hổ dứt khoát lắc đầu:
“Ta không biết chữ, cái này đối với ta..."
Nó còn chưa nói hết câu đã bị Ôn Triết Minh đưa cho một cuốn sách:
“Vậy ngươi học chữ trước đi.
Làm hổ thì không thể không biết chữ."
Bạch Hổ:
“???"
Nó là hổ thì tại sao phải biết chữ?
“Chương Ngư Ca cũng không biết chữ mà!"
Bạch Hổ không phục hét lên.
Những cái khác có thể nhịn, nhưng bảo nó không biết chữ thì tuyệt đối không được!
Con bạch tuộc vốn định giả vờ không tồn tại liền trầm giọng phản bác:
“Ta biết chữ."
“Vậy thì tốt quá, đây là kế hoạch tu luyện ta định ra cho tiền bối.
Trong Nguyệt Quang Bảo Hộp đã đặc biệt chuyển tới một vùng biển để tiền bối tiện tu luyện."
Ôn Triết Minh vô cùng vui mừng, bay xuống đáy biển Cá Mặn, nhét một tấm ngọc bài hình con bạch tuộc vào tay Chương Ngư Ca.
Chương Ngư Ca đang nằm dưới đáy biển Cá Mặn:
“..."
Tại sao lão lại quên quay về bí cảnh Phong Lâm, để rồi bị cái tên cuồng tu luyện này để mắt tới chứ!!!
Chương 178 Tam sư huynh, đừng có coi muội như người ngoài thế chứ
Đối mặt với tên cuồng tu luyện đang hừng hực khí thế, tất cả mọi người và yêu thú của Vấn Tâm Tông đều dám giận mà không dám nói, đem toàn bộ hy vọng đặt lên người Thịnh Tịch, mong nàng có thể tạo ra kỳ tích.
Thịnh Tịch cầm bản kế hoạch tu luyện của mình, cả người đờ ra:
“Nhị sư huynh, lần trước sư phụ hứa cho muội làm năm nghỉ hai và năm ngày nghỉ phép năm vẫn còn hiệu lực chứ ạ?"
Ôn Triết Minh là một tên cuồng tu luyện nói lời giữ lời, đặc biệt chuyện này còn có Kính Trần Nguyên Quân đồng ý, hắn tự nhiên sẽ tuân thủ:
“Tất nhiên rồi, bắt đầu từ hôm nay là ngày tu luyện đầu tiên, ngày thứ sáu và thứ bảy Tiểu sư muội có thể nghỉ ngơi.
Những người khác ngày thứ bảy có thể nghỉ, năm ngày nghỉ phép năm tự mình sắp xếp."
Thịnh Tịch đã làm kiếp súc vật công sở bao nhiêu năm, chưa từng được trải nghiệm chế độ nghỉ thứ bảy chủ nhật và nghỉ phép năm, khoảnh khắc này bỗng cảm thấy thật hạnh phúc.
Nhị sư huynh này đâu phải cuồng tu luyện gì đâu, rõ ràng là một công dân tốt thượng tôn pháp luật mà.
“Tiểu Tịch, ngươi không nói gì thêm sao?"
Bạch Hổ không dám đối đầu trực diện với Ôn Triết Minh, trốn sau lưng Thịnh Tịch, xúi giục nàng dẫn đầu phản kháng lại sự bạo chính của tên cuồng tu luyện này.
Nhưng Thịnh Tịch không cảm nhận được ý đồ của nó, hoang mang hỏi:
“Ngươi muốn ta nói cái gì?"
“Cái này mà nhịn được sao?
Tuyệt đối không thể nhịn được mà!"
Bạch Hổ tháo tấm ngọc bài hình dấu chân mèo trên cổ xuống định ném mạnh xuống đất, nhưng không giật đứt được dây treo, ngược lại còn khiến tấm ngọc bài dưới lực đàn hồi của sợi dây đ-ập thẳng vào mặt nó.
Cái tát này đau đến mức nước mắt nó sắp trào ra, Bạch Hổ lấy cái chân mập mạp che mặt, phát ra tiếng rên rỉ ủy khuất.
Thịnh Tịch đi tới thổi thổi vết thương cho nó, thấm thía giáo d.ụ.c Bạch Hổ:
“Nhị sư huynh đã rất nhân từ rồi, ít nhất còn cho chúng ta nghỉ ngơi mà."
Bạch Hổ không tin:
“Huynh ấy nhân từ cái gì chứ, huynh ấy còn hại cả ta nữa nè!
Ta chỉ là một con hổ nhỏ yếu đuối, đáng thương lại vô tội thôi."
