Nữ Phụ Pháo Hôi Thích Làm Cá Mặn Thì Có Làm Sao? - Chương 29
Cập nhật lúc: 06/04/2026 23:03
“Hồ Trinh định vươn tay bắt Thịnh Tịch, nhưng chưa kịp chạm vào muội ấy thì chiếc vòng vàng hộ thân trên tay Thịnh Tịch nhận ra sát ý của lão, tuôn ra một luồng sức mạnh tấn công về phía Hồ Trinh.”
Hồ Trinh kinh ngạc tránh ra, trên tay cư nhiên bị rạch một vệt m-áu.
Thịnh Tịch hì hì cười một tiếng:
“Thúc thúc, ngài không được nha.”
Chương 39 Chỉ có Ngự Thú Tông là thế giới bị tổn thương
“Ngươi tìm ch-ết!”
Hồ Trinh lại một lần nữa tấn công Thịnh Tịch, bên cạnh đột nhiên một bóng người xông tới, suýt chút nữa là c.h.ặ.t đứt tay lão!
Uyên Tiệm đeo mặt nạ Thanh Điểu cầm kiếm xông đến, ép Hồ Trinh lùi ra xa Thịnh Tịch.
Thịnh Tịch và Ngôn Triệt liếc nhìn nhau, ngay lập tức giật đứt Khốn Tiên Tỏa trên người, đ-ánh lui lính canh.
Hồ Tùng Viễn đại kinh thất sắc, vội vàng triệu hoán ra khế ước thú của mình:
“Cha, là bẫy!”
“Cha ngươi đến đây!”
Thịnh Tịch vung kiếm nghênh đón Trọng Minh Điểu và Hồ Tùng Viễn đang tấn công mình, ra hiệu cho Ngôn Triệt bố trận.
Vô số trận bàn và phù lục từ trên người Ngôn Triệt bay ra, cắm vào các nơi trong Ngự Thú Tông, ngay lập tức vận chuyển.
Mây đen sấm sét dày đặc bị trận dẫn lôi kéo đến, lượn lờ phía trên Ngự Thú Tông, gặp người là đ-ánh.
Rõ ràng là ở trên đỉnh núi, lại vô cớ xuất hiện sóng thần khổng lồ, cuốn trôi mọi thứ.
Trong đầm nước sâu dưới chân núi cư nhiên bùng lên ngọn lửa hừng hực, trong nháy mắt đã thiêu rụi hơn nửa đầm nước, tỏa ra mùi thơm của canh cá.
Đủ loại trận pháp xuất hiện tầng tầng lớp lớp, trong chớp mắt, cả Ngự Thú Tông loạn thành một đoàn.
Trong lòng Hồ Trinh lo lắng không thôi, nhưng vì bị Uyên Tiệm quấn lấy nên vô phương cứu viện.
Kiếm tu vốn dĩ chiêu thức mạnh mẽ, Uyên Tiệm mặc dù chỉ có tu vi Kim Đan, nhưng mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo uy lực của Nguyên Anh kỳ.
Mặc dù huynh ấy không thể trực tiếp đ-ánh g-iết Hồ Trinh, nhưng dựa vào sự phối hợp của pháp khí hộ thể trên người, đơn thuần quấn lấy Hồ Trinh, không cho lão đi cứu viện nơi khác thì vẫn dư sức.
Mà Thanh Điểu vốn là chiến lực mạnh nhất của Hồ Trinh lại bị Tiêu Ly Lạc cầm chân, bản thân lão đối đầu với Uyên Tiệm là kiếm tu cũng chẳng có ưu thế gì, nghiến răng nói:
“Ngươi cưỡng ép dùng bí thuật nâng tu vi lên Nguyên Anh kỳ, chẳng lẽ không sợ bị phản phệ sao?”
Uyên Tiệm không trả lời, lại vung kiếm một lần nữa.
Thịnh Tịch đ-ánh lui Trọng Minh Điểu, Ngôn Triệt cũng đã bố trí xong các tầng trận pháp, ném ra một đạo lôi nổ màu đỏ lên bầu trời.
“Rút!”
Bọn người Ôn Triết Minh nhận được tin tức, lần lượt kích hoạt trận bàn đã chuẩn bị sẵn trên người, ngay lập tức truyền tống rời khỏi Ngự Thú Tông.
Hồ Trinh nhận ra động tĩnh này, định ngăn cản nhưng lại bị kiếm thế của Uyên Tiệm ngăn trở một lần nữa.
“Đồng bọn của ngươi đều bỏ rơi ngươi mà đi rồi, ngươi còn cố chấp kháng cự thì chỉ có con đường ch-ết thôi!”
“Hừ.”
Uyên Tiệm lấy ra một bộ chuông nhạc (biên chung), sắc mặt Hồ Trinh nhất thời đại biến:
“Huyền Nguyệt Biên Chung!
Các ngươi là tu sĩ Ma tộc?”
Giây tiếp theo, bộ chuông nhạc tự động chuyển động mà không cần gió, vang lên những bản nhạc cổ xưa u viễn.
Hồ Trinh chỉ cảm thấy đầu óc trướng lên, lập tức dùng linh lực hóa giải tổn thương do Huyền Nguyệt Biên Chung gây ra cho mình, Uyên Tiệm liền nhân lúc này kích hoạt trận pháp truyền tống, mang theo Huyền Nguyệt Biên Chung biến mất không thấy đâu nữa.
Nhóm năm người phá hoại toàn thân trở lui, chỉ có Ngự Thú Tông là thế giới bị tổn thương một cách hoàn mỹ.
Sợ bị tóm gọn một mẻ, địa điểm truyền tống của năm người không giống nhau.
Sau khi xác nhận an toàn, bọn họ trốn trong thành Tiên Dương vài ngày mới quay về Vấn Tâm Tông.
Nhóm Thịnh Tịch đi tìm Lữ Tưởng mở tiệc mừng công, còn Uyên Tiệm thì đi trả Huyền Nguyệt Biên Chung.
Môi trường ở đỉnh Y Trúc nơi Kính Trần Nguyên Quân cư ngụ vô cùng tươi đẹp, tràn ngập sắc xanh.
Gió thanh thổi tới, rừng trúc lao xao tiếng sóng.
Tiếng đàn cổ không linh vang vọng giữa rừng trúc, Uyên Tiệm tìm thấy Kính Trần Nguyên Quân đang ngồi một mình trong rừng trúc u tĩnh gảy đàn, lặng lẽ chờ đợi ở bên cạnh.
Cho đến khi một khúc nhạc kết thúc, huynh ấy mới lên tiếng hành lễ:
“Đồ nhi bái kiến sư phụ.”
Kính Trần Nguyên Quân vuốt phẳng dây đàn vẫn còn hơi rung động:
“Chơi có vui không?”
Lúc Uyên Tiệm đến mượn pháp khí chỉ nói là cần một món pháp khí có thể đối kháng với tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ.
Kính Trần Nguyên Quân không hỏi nguyên nhân mà đưa Huyền Nguyệt Biên Chung cho huynh ấy, đồng thời dạy huynh ấy cách sử dụng và những điều cần lưu ý.
Nay bị sư phụ hỏi như vậy, Uyên Tiệm có cảm giác bị nhìn thấu nên có chút quẫn bách, hơi ngượng ngùng gật đầu:
“Dạ.”
Kính Trần Nguyên Quân cong môi cười:
“Vui là được rồi.”
“Đồ nhi đến trả Huyền Nguyệt Biên Chung.”
Uyên Tiệm lấy bộ chuông nhạc ra, đặt bên cạnh Kính Trần Nguyên Quân.
Huyền Nguyệt Biên Chung toàn thân đen kịt, khung làm bằng gỗ hắc t.ử, trên mỗi chiếc chuông nhỏ đều khắc đầy trận pháp tinh diệu phức tạp, chính giữa trận pháp có một biểu tượng hình trăng khuyết nổi bật.
Lúc này không có pháp lực thúc động, dù có gió thổi tới thì bộ chuông nhạc treo trên giá gỗ hắc t.ử cũng bất động, không phát ra nửa điểm âm thanh nào.
Nhớ lại lời của Hồ Trinh, Uyên Tiệm ngập ngừng lên tiếng:
“Sư phụ, đồ nhi muốn thỉnh giáo về lai lịch của Huyền Nguyệt Biên Chung.”
Ánh mắt Kính Trần Nguyên Quân đầy vẻ trêu chọc nhìn huynh ấy:
“Huyền Nguyệt Biên Chung từng là pháp khí của tế ty Ma tộc Quân Ly.”
Vài vạn năm trước Ma tộc tấn công, cuối cùng bại trận rút lui, đại tế ty Quân Ly không rõ tung tích.
Những chuyện này Uyên Tiệm đã từng đọc qua trong 《Lịch sử tu chân Đông Nam Linh Giới》.
Huynh ấy nhìn Kính Trần Nguyên Quân, muốn nói lại thôi.
Kính Trần Nguyên Quân mỉm cười xuyên thấu tâm tư của huynh ấy:
“Con muốn biết tại sao Huyền Nguyệt Biên Chung lại ở trong tay vi sư?”
Uyên Tiệm gật đầu.
Trên sách nói Quân Ly ít nhất cũng là tu sĩ kỳ Hợp Thể, sư phụ chỉ là một Nguyên Anh sơ kỳ nhu nhược, hơn nữa còn là vào năm huynh ấy bảy tuổi mới đột phá Nguyên Anh kỳ, không thể nào có khả năng đ-ánh g-iết Quân Ly, thu giữ pháp khí của lão ta.
Kính Trần Nguyên Quân vốn dĩ hỏi gì đáp nấy, lần này lại chỉ mỉm cười, khẽ thốt ra hai chữ:
“Con đoán xem.”
Uyên Tiệm:
“...”
Thì ra sư phụ cũng có lúc nghịch ngợm như vậy....
Tin tức Ngự Thú Tông bị tập kích lần thứ hai, hơn nữa hung thủ vẫn là cùng một nhóm người nhanh ch.óng lan truyền ra ngoài, trở thành trò cười thứ hai của tu chân giới sau chuyện đệ t.ử Lạc Phong Tông bị trấn lột.
Chuyện này thậm chí còn truyền đến tai Quy trưởng lão, lão kéo Ngôn Triệt đi thiết lập các tầng đại trận phòng hộ cho khắp nơi trong Vấn Tâm Tông, chỉ sợ nhóm người này tập kích Vấn Tâm Tông.
Hôm đó Quy trưởng lão đến đỉnh Hàm Ngư để tăng thêm trận pháp phòng hộ cho Thịnh Tịch, phát hiện Thịnh Tịch đang định ra ngoài, liền túm lấy muội ấy:
“Không lo tu luyện cho tốt, lại định đi đâu chơi đấy?”
Thịnh Tịch nghiêm túc nói:
“Con không phải đi chơi, là đi xuống núi thị sát công ty.”
Quy trưởng lão:
“???”
Sao lão đột nhiên lại không nghe hiểu tiếng người thế này?
“Công ty là cái thứ gì?”
Quy trưởng lão hỏi.
Thịnh Tịch nghiêm túc giảng giải:
“Một tổ chức cơ cấu lấy mục đích kiếm lợi nhuận làm trọng.”
Tiếng người thật khó hiểu, Quy trưởng lão quệt mặt một cái:
“Con đừng có nói mấy thứ hư ảo đó, nói thực chất đi.”
Thịnh Tịch vẻ mặt trầm trọng:
“Cái nôi nuôi dưỡng lũ ma hút m-áu, lò mổ bóc lột đám nô lệ công sở (xã súc), loài quái vật đáng sợ ăn thịt người không nhả xương.”
Quy trưởng lão:
“...”
Mấy thứ này là cái gì vậy?
Lẽ nào việc mỗi tháng lão bắt Thịnh Tịch nộp hai mươi tấm phù lục cao giai đã ép đứa trẻ này phát điên rồi sao?
Quy trưởng lão lo lắng sốt vó:
“Thịnh Tịch à, chúng ta không phải tà tu, không dùng những thứ đẫm m-áu đó.
Cứ từng bước từng bước, chăm chỉ tu luyện là được rồi.
Hay là tháng này con cứ nghỉ ngơi đi, phù lục không cần nộp nữa.”
“Được thôi, vậy con đi trước đây.
Quay về kiếm được linh thạch rồi sẽ hiếu kính bao lì xì cho người.”
Thịnh Tịch không ngờ lại có niềm vui ngoài ý muốn như vậy, vui vẻ tạ ơn Quy trưởng lão, cưỡi tiên hạc hớn hở đi đến đỉnh Kiếm Ý tìm Tiêu Ly Lạc cùng xuống núi.
Nhìn bóng hai người biến mất ở cổng núi, Quy trưởng lão thở dài một tiếng, xem ra lão còn phải học hỏi thêm nhiều kiến thức của nhân tộc mới được.
Lão tìm đến Kính Trần Nguyên Quân, chân thành phát vấn:
“Sư đệ, cái gọi là ‘công ty’ mà nhân tộc các đệ nói là cái thứ gì vậy?”
Kính Trần Nguyên Quân ngẩn ra:
“Công ty gì?”
“Chính là cái thứ mà Thịnh Tịch đang làm bây giờ ấy, nó giải thích cho ta một lượt rồi nhưng ta không hiểu.”
Quy trưởng lão thuật lại tình hình vừa gặp Thịnh Tịch lúc nãy, đầy vẻ cầu thị nhìn Kính Trần Nguyên Quân.
Kính Trần Nguyên Quân không hiểu.
Kính Trần Nguyên Quân khốn hoặc.
Kính Trần Nguyên Quân nghĩ, có lẽ người vẫn chưa được coi là người đâu.
Chương 40 Tôi là con người trước nay không coi trọng tiền bạc
Từ khi được chiêm ngưỡng kỹ thuật chiếu ảnh 3D trên lệnh truy nã, Thịnh Tịch đã nảy ra một ý tưởng táo bạo —— đóng phim truyền hình!
Chẳng còn cách nào khác, phương thức giải trí của tu chân giới quá ít, muội ấy cả ngày làm cá mặn cũng chẳng tìm được niềm vui gì, thật sự tẻ nhạt.
Vì cuộc sống cá mặn hạnh phúc một vạn năm sau này, Thịnh Tịch quyết định lập một công ty phim ảnh, làm phong phú thêm đời sống giải trí của đông đảo tu sĩ.
Lệnh treo thưởng tìm kiếm kịch bản đã được ban bố từ trước khi kế hoạch “con ngoan" của bọn họ được thực thi, nhận được vô số bản thảo gửi đến.
Thịnh Tịch những ngày qua đã sàng lọc xong bản thảo, sau khi thanh toán một lượng linh thạch nhất định cho người gửi bản thảo, muội ấy liền bắt tay vào chuẩn bị bộ phim truyền hình đầu tiên của mình.
Chuyện đóng phim này không yêu cầu tu vi, kỳ Luyện Khí là đủ rồi, thậm chí một số phân đoạn không cần dùng pháp thuật thì người phàm cũng có thể tham gia.
Thịnh Tịch không tốn bao nhiêu linh thạch đã chiêu mộ được vài tu sĩ Luyện Khí ở Huyền Thưởng Đường, sau khi thuê một gian viện nhỏ ở ngoại thành là bắt đầu quay bộ phim truyền hình đầu tiên của mình.
Lúc muội ấy đi qua thì đúng lúc đang là giờ nghỉ ngơi.
Lữ Tưởng cầm một tờ giấy cùng loại với lệnh truy nã, đưa cho Thịnh Tịch xem:
“Tiểu sư muội, theo yêu cầu của muội, huynh đã ghi lại toàn bộ phần biểu diễn của bọn họ rồi.”
Thịnh Tịch duyệt xong hiệu quả thành phẩm, vô cùng hài lòng.
Mặc dù là lần đầu tiên đóng phim, nhưng hai vị tu sĩ Luyện Khí đều vô cùng kính nghiệp, diễn y như thật.
Ngược lại Lữ Tưởng có chút băn khoăn:
“Loại giấy hiển tông dùng để chế tác lệnh truy nã này mặc dù rẻ hơn lưu ảnh thạch, nhưng cũng mất hai mươi viên linh thạch hạ phẩm một tờ.
Các tu sĩ bình thường chắc sẽ không sẵn lòng bỏ ra số tiền này đâu nhỉ?”
“Đó là vì trước đây tờ giấy trị giá hai mươi viên linh thạch hạ phẩm đó chưa mang lại cho bọn họ đủ niềm vui.
Nếu bộ phim truyền hình của chúng ta có thể bùng nổ thì năm mươi viên linh thạch hạ phẩm cũng có người mua.”
Lữ Tưởng lo lắng:
“Nhưng kỹ thuật này của chúng ta cũng không khó, một khi kiếm được tiền thì sẽ sớm có các tu sĩ khác bắt chước thôi.”
“Cho nên chúng ta phải nắm giữ nguồn nguyên liệu trong tay mình trước.”
Thịnh Tịch lộ ra nụ cười gian trá.
Mấy ngày nay muội ấy và Tiêu Ly Lạc đều đang điên cuồng thu mua giấy hiển tông trên thị trường, tiếp theo chỉ cần khống chế nguồn nguyên liệu của giấy hiển tông nữa là món tiền này chỉ có muội ấy mới kiếm được thôi.
Còn về lưu ảnh thạch cũng có thể ghi lại hình ảnh thì không cần lo lắng.
Lưu ảnh thạch cần hai trăm linh thạch hạ phẩm một viên, giá gấp mười lần giấy hiển tông, dùng lưu ảnh thạch làm vật liệu ghi lại phim truyền hình rõ ràng là không kinh tế.
Nghe xong phân tích của Thịnh Tịch, Lữ Tưởng âm thầm giơ ngón tay cái:
“Tiểu sư muội, cao, thật sự là cao.
Nguyên liệu của giấy hiển tông là Phi Sương Thảo, trong một bí cảnh gần Khuyết Nguyệt Môn có đấy, đúng lúc bí cảnh sắp mở rồi.”
Khuyết Nguyệt Môn là một trong bảy tông lớn, chủ tu luyện khí.
Lệnh truy nã của Huyền Thưởng Đường về cơ bản đều do Khuyết Nguyệt Môn cung cấp, mặc dù giá không cao nhưng thắng ở số lượng nhiều, thích hợp nhất để cho đệ t.ử kỳ Luyện Khí trong môn luyện tay.
