Nữ Phụ Pháo Hôi Thích Làm Cá Mặn Thì Có Làm Sao? - Chương 428

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:00

“Cùng là kiếm tu, vóc dáng của Uyên Tiện và Tiêu Ly Lạc không khác nhau là mấy.”

Lý Đa Kim nhìn thấy một mảng màu hồng phấn lộ ra sau bộ quần áo màu huyền của Uyên Tiện, đột nhiên cảm thấy may mắn vì Tiêu Ly Lạc không phải anh trai mình.

Anh trai hắn là một người cuồng ngạo, bá đạo, ngầu lòi như thế, sao có thể biến thành một con gấu luôn thích mặc váy nhỏ màu hồng phấn được?

“Trong thời gian thi đấu, tất cả việc làm ăn chỉ có thể dùng khoản vốn nhận được lúc bắt đầu cuộc thi để vận hành.”

“Ta đã dùng số tiền này để mua một ngọn núi khoáng sản, mỏ khoáng vốn dĩ luôn vận hành rất tốt, nhưng gần đây không biết có chuyện gì, sự cố xảy ra liên tục.”

“Hang mỏ luôn bị sập, quặng đ-á vốn đã thối luyện xong xuôi toàn bộ đều biến thành bột mịn, còn có thương vong về người.”

“Ta nghi ngờ là do con người gây ra, nhưng lại không tìm thấy vấn đề nằm ở đâu, muốn nhờ các vị giúp đỡ.”

Lý Đa Kim đã tìm không ít người đi xem xét qua, còn tốn không ít linh thạch, nhưng đều không giải quyết được vấn đề.

Giờ từ chỗ Lăng Phong tiên quân biết Thịnh Tịch có nhiều ý tưởng kỳ quái, Lý Đa Kim liền muốn đến thử vận may.

Lý gia có kinh nghiệm khai thác khoáng sản phong phú, Lý Đa Kim thiếu niên lão thành, công nhân hắn dùng chắc chắn đều là thợ kỹ thuật lành nghề, sẽ không vì kỹ thuật khai thác không thạo mà xuất hiện những sai lầm cấp thấp.

Nếu hắn đã tốn không ít linh thạch mà vẫn không phát hiện ra vấn đề, chuyện này e là thật sự không đơn giản.

“Ngươi có đối tượng nghi ngờ nào không?”

Thịnh Tịch hỏi.

Lý Đa Kim do dự một chút, nói:

“Ta nghi ngờ là nhị thúc bọn họ.

Lần này con trai nhị thúc, chính là đường huynh Lý Đa Phúc của ta, cũng tham gia thi đấu.”

“Trước khi hang mỏ xảy ra chuyện, thứ hạng của hắn chỉ đứng sau ta.

Chỉ cần vượt qua ta, hắn sẽ là vị trí thứ nhất, động cơ gây án của hắn là lớn nhất.”

Lúc bị bắt cóc, Lý Đa Kim lập tức đoán ra là nhị thúc Lý Hữu Khoáng đứng sau mưu hoạch chuyện này, có thể thấy mối quan hệ giữa hai nhà không tốt, quan hệ của hắn với đường huynh Lý Đa Phúc hẳn cũng chẳng ra gì.

Tuy nhiên không có bằng chứng, Lý Đa Kim không thể tùy tiện chỉ trích.

Hơn nữa, Lý gia có thể làm ăn lớn mạnh như thế này, nội bộ gia tộc thực chất là khuyến khích cạnh tranh lành mạnh.

Chỉ cần không xảy ra chuyện lớn, loại mức độ cạnh tranh này, các vị tổ lão đều nhắm một mắt mở một mắt.

Một kẻ thuần túy hiền lành, ở Đông Nam Linh giới đầy đao quang kiếm ảnh này căn bản không thể sống nổi, càng không thể chống đỡ nổi một gia tộc khổng lồ như Lý gia.

Hạ Minh Sơn và Sài Úy tự giác chuyện này không giúp được gì, sau khi hứa sẽ giữ bí mật giúp Lý Đa Kim, hai sư huynh đệ quyết định lại đến bến tàu ngoài thành rình rập con nợ.

Thịnh Tịch bỗng cảm thấy bọn họ có chút t.h.ả.m, hỏi Lý Đa Kim:

“Tô Đào tiền bối là tu sĩ xuất thân từ Vô Song tông, các ngươi không có giao dịch làm ăn gì với Vô Song tông sao?”

“Đương nhiên là có chứ, trong điều kiện tương đương chúng ta đều ưu tiên lựa chọn Vô Song tông.”

Lý Đa Kim khựng lại một chút, không nỡ nói lời quá trực bạch, vô cùng uyển chuyển lại gượng ép nói:

“Chúng ta thật sự đã cố gắng hết sức rồi.”

Hạ Minh Sơn và Sài Úy ngẩng đầu nhìn trời một góc bốn mươi lăm độ, kiên cường không khóc.

Vô Nhai Các khéo léo đưa đẩy, quan hệ với thế lực bên nào cũng được dàn xếp rất tốt, bọn họ không thể cứ thiên vị Vô Song tông mãi được.

Nhưng nếu cái nghèo trước đây của Vô Song tông đã là kết quả sau khi Vô Nhai Các đã tận lực chiếu cố, thì chỉ có thể nói cả cái tông môn này sinh ra đã mang mệnh nghèo kiết xác.

Thôi bỏ đi, sau này giúp được gì thì giúp thêm chút vậy, đám kiếm tu này thật sự là quá đáng thương rồi.

Thịnh Thần Tài đại phát từ bi nghĩ như vậy, nhận lời thuê của Lý Đa Kim:

“Ngươi đưa chúng ta đến mỏ khoáng xem thử trước đi.”

Bất kể là nhìn vào linh thạch hay là vì nể mặt Tiêu Ly Lạc, Thịnh Tịch đều không có lý do gì để từ chối lời thuê của Lý Đa Kim.

Chương 512 Ngươi có phải hơi bị cuồng tiền quá không?

Mạch khoáng mà Lý Đa Kim đầu tư nằm trong núi cách thành Nhật Nguyệt ba trăm dặm về phía Tây.

Trên đường đi, hắn giải thích chi tiết cho nhóm Thịnh Tịch về tình hình của mỏ khoáng này.

Đây là một mạch khoáng Hắc Ngọc Lân Thạch, quặng đ-á chủ yếu sản xuất ra là Hắc Ngọc Lân Thạch.

Hắc Ngọc Lân Thạch chất đ-á cứng rắn, là nguyên liệu chính để luyện chế pháp khí phòng hộ cực phẩm, cũng có thể trực tiếp dùng làm điểm tấn công của pháp khí tấn công.

Bức Tầm Tung Đồ của Thịnh Tịch bị Phượng Tam đốt mất kia, trục cuốn chính là Hắc Ngọc Lân Thạch.

Loại ngọc thạch này chi phí khai thác đắt đỏ, giá bán lại càng cao hơn.

Lý Đa Kim may mắn, là người đầu tiên phát hiện ra mạch khoáng này, nên đã dốc hết toàn bộ vốn liếng vào đó.

Nhờ vào số linh thạch khai thác được từ mỏ khoáng này, hắn đã dẫn đầu trong cuộc thi.

Nhưng sau khi mạch khoáng xảy ra vấn đề, thứ hạng của hắn đã tụt dốc không phanh.

Thịnh Tịch cảm thấy hắn thật bốc đồng:

“Ngươi cứ thế mà dồn hết trứng vào cùng một giỏ sao?

Không làm phân tán rủi ro à?”

Lý Đa Kim phồng má:

“Nếu ngươi biết việc này một vốn vạn lời, ngươi có tất tay không?”

Thịnh Tịch nghiêm túc suy nghĩ một chút, cảm thấy mình cũng sẽ làm vậy.

Quả quyết mới có thể trắng tay!

Do dự sẽ bại trận!

“Ngươi làm đúng lắm!”

Ngồi trong xe ngựa Độc Giác Linh Lung Mã, Thịnh Tịch đ-ánh giá cao phương thức đầu tư của Lý Đa Kim.

Lý Đa Kim thở dài một hơi thật dài:

“Ai mà ngờ được ta đã chuẩn bị mọi phương sách chu toàn rồi, kết quả vẫn xảy ra chuyện chứ?”

“Lúc khai thác Hắc Ngọc Lân Thạch, trong hang mỏ sẽ có chướng khí, nhưng chỉ cần làm tốt biện pháp phòng hộ, những chướng khí này sẽ không gây ảnh hưởng đến tu sĩ.”

“Nhưng sau khi hang mỏ bị sập, đã làm hỏng pháp khí phòng hộ trên người tu sĩ đào mỏ, có bảy tu sĩ vì chướng khí nhập thể mà ch-ết.”

“Ta muốn báo thù cho bọn họ.”

Công cụ khai thác Hắc Ngọc Lân Thạch đều là pháp khí cao giai, thấp nhất cũng phải là tu sĩ Trúc Cơ mới có thể điều khiển.

Tu sĩ Trúc Cơ có thể đến những nơi như hang mỏ này làm thuê, bình thường đều rất thiếu tiền.

Giờ tiền chưa kiếm được, người đã ch-ết, thậm chí ngay cả nguyên nhân xảy ra t.a.i n.ạ.n hầm mỏ cũng không tra ra được, Lý Đa Kim trong lòng khó chịu không biết để đâu cho hết.

Bầu không khí trên xe ngựa nhất thời có chút ngưng trọng.

Một lúc lâu sau, Thịnh Tịch hỏi:

“Vậy hiện giờ tình hình hang mỏ thế nào?

Vẫn đang tiếp tục khai thác chứ?”

Lý Đa Kim lắc đầu:

“Sau khi xảy ra án mạng, ta đã phong tỏa hang mỏ lại, chỉ phái người canh giữ bên ngoài.”

“Nhưng nói cũng lạ, từ sau khi ta rút khỏi cái hang mỏ đó, hang mỏ chưa bao giờ bị sập nữa.”

Trong lúc khai thác quặng đ-á, công nhân sẽ liên tục gia cố hang mỏ.

Sau khi mọi người rút hết khỏi hang mỏ, không còn ai tiếp tục gia cố hang mỏ, chướng khí bên trong sẽ liên tục ăn mòn cấu trúc gia cố, hang mỏ lẽ ra phải sập thường xuyên hơn.

Nhưng thực tế, không có một vụ sập mỏ nào xảy ra nữa.

Vì vậy, Lý Đa Kim càng thêm nghi ngờ việc trước đó hang mỏ thường xuyên bị sập là do con người gây ra.

Trong lúc nói chuyện, xe ngựa dừng lại, mọi người đã đến bên ngoài núi khoáng.

Cả ngọn núi đều được Lý Đa Kim mua lại, dưới chân núi đã có người của hắn đang tuần tra.

Gần đó không có nhà dân, nhưng lại xây dựng từng dãy nhà.

Một số nhà có ống khói khổng lồ, nhưng không có khói đen bốc lên.

Một số nhà khác trông có vẻ là nhà dân, thỉnh thoảng có tu sĩ ra vào.

“Kia là công xưởng luyện kim, còn kia là khu nghỉ ngơi của các tu sĩ.”

“Hiện giờ hang mỏ ngừng hoạt động, các tu sĩ không cần phải làm việc nữa.

Nhưng ta đã ký hợp đồng với bọn họ, trước khi hợp đồng hết hạn, bọn họ vẫn có thể ở lại đây.”

Lý Đa Kim giới thiệu cho mọi người từng thứ một, dẫn đầu xuống xe chứng minh thân phận với vệ binh.

Rất nhanh, bọn họ được đưa đến lối vào hang mỏ.

Lối vào hang mỏ không mấy rộng rãi bị một pháp khí hình dáng hòn đ-á chặn lại.

Xung quanh pháp khí hòn đ-á bao phủ đầy các trận pháp và bùa chú cao giai, phong tỏa lối vào kín mít, ngăn chặn có người nảy lòng tham, mạo hiểm tiến vào hang mỏ để trộm quặng đ-á.

Cửa hang mỏ còn có đường ray nhỏ, dùng cho xe chở khoáng sản vận chuyển quặng đ-á đến công xưởng luyện kim dưới chân núi.

“Có cần đi vào bên trong hang mỏ xem không?”

Lý Đa Kim hỏi Thịnh Tịch.

Thịnh Tịch gật đầu.

“Vậy các ngươi hãy mang theo cái này, tốt nhất là trước khi tiến vào hang mỏ thì khởi động.”

Lý Đa Kim chia cho mỗi người một cái hộ cổ màu vàng kim, trên hộ cổ có chạm khắc một đóa hoa hướng dương đang nở rộ.

Hộ cổ sờ vào có cảm giác ấm áp, giống như ánh nắng ấm áp ngày đông, chỉ cần chạm nhẹ vào thôi cũng khiến người ta cảm thấy ấm sực cả người.

Lữ Tưởng liếc mắt một cái đã nhận ra tác dụng của hộ cổ:

“Đây là pháp khí dùng để xua tan chướng khí trong hang mỏ?

Còn là một món pháp khí cao giai nữa.”

Lý Đa Kim gật đầu, một lần nữa dặn dò:

“Sau khi vào hang mỏ, hộ cổ hoa hướng dương phải luôn giữ ở trạng thái khởi động.

Nếu không, chướng khí bên trong sẽ lấy mạng người đấy.”

So với pháp khí đê giai, pháp khí cao giai không chỉ bền hơn, mà còn có thể giúp người sử dụng tiết kiệm linh khí, tính năng cũng ổn định hơn.

Ở tu chân giới nơi mà tính mạng con người phổ biến là không được coi trọng này, Lý Đa Kim sẵn lòng cung cấp pháp khí cao giai cho tu sĩ làm thuê, có thể nói là khá có lương tâm rồi.

Hắn biết với thân phận của nhóm Thịnh Tịch, ngoại trừ Tiêu Ly Lạc ra, những người khác chắc hẳn đều có pháp khí cao giai phù hợp để hộ thân.

Nhưng đã là nhờ bọn họ giúp đỡ, Lý Đa Kim sẽ không keo kiệt chút chi phí này.

Xác nhận nhóm Thịnh Tịch đều đã hiểu ý mình, Lý Đa Kim từ trong nhẫn Tu Di lấy ra một món pháp khí, ấn nó lên một đạo trận pháp ngoài cùng.

Trận pháp vốn đang chậm rãi vận hành liền kết nối với pháp khí, với tốc độ mắt thường có thể thấy được mà tan biến, nháy mắt đã biến mất không thấy đâu.

“Lối đi này chỉ có thể tồn tại trong mười nhịp thở, đi theo ta.”

Lý Đa Kim nhanh chân nhảy vào trong hang mỏ, nhóm Thịnh Tịch theo sát phía sau.

Bên trong hang mỏ rất tối, toàn bộ ánh sáng đều bị Hắc Ngọc Lân Thạch hấp thụ, ngay cả tu sĩ cũng không thể nhìn rõ vật thể.

Lý Đa Kim rải ra một vốc lớn dạ minh châu, mới chiếu sáng được phần nào khung cảnh xung quanh bọn họ.

Quặng đ-á ở vòng ngoài hang mỏ đã được khai thác hết, chỉ còn lại sườn núi trọc lóc.

Nơi này được tu sĩ đào mỏ chia làm hai khu vực, một là khu vực làm việc, dùng để đăng ký, kiểm tra quặng đ-á vận chuyển ra ngoài.

Một khu vực khác nằm sâu bên trong hơn, là một khu nghỉ ngơi tạm thời, bày biện không ít bàn ghế.

Trong tủ kê sát tường còn đặt ấm trà cùng những vật dụng khác.

Vì lâu ngày không có người dùng đến, những thứ này đều đã bám một lớp bụi dày.

Lý Đa Kim đã khảo sát thực địa rất nhiều lần, rất am hiểu tình hình nơi này, từng thứ một giới thiệu cho nhóm Thịnh Tịch:

“Mảnh đất này không xảy ra sự cố, nhưng số Hắc Ngọc Lân Thạch chuẩn bị vận chuyển ra ngoài có mấy lần bỗng nhiên biến thành bột mịn.”

Hắc Ngọc Lân Thạch biến thành bột mịn vẫn có thể dùng được, nhưng chỉ có thể dùng để làm lớp phủ, không thể dùng làm nguyên liệu chính cho pháp khí, giá trị tụt dốc không phanh.

Hơn nữa, Hắc Ngọc Lân Thạch là loại quặng đ-á có chất đ-á cứng rắn nhất trong số các loại quặng đ-á đã biết ở tu chân giới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.