Nữ Phụ Pháo Hôi Thích Làm Cá Mặn Thì Có Làm Sao? - Chương 522
Cập nhật lúc: 08/04/2026 10:07
Hồ Tùng Viễn kiên định lắc đầu:
“Không biết.”
Hàn Chi Lộ thất vọng lườm hắn một cái:
“Hễ có tin tức gì là phải nói cho ta ngay, cái thứ súc sinh nhỏ bé đó không thể giữ lại được.
Còn nữa, cây sáo bạch ngọc này ta lấy đi.”
Hồ Tùng Viễn ngẩn ra:
“Sáo bạch ngọc không thể đưa cho con sao?”
Hàn Chi Lộ do dự một lát, từ trong nhẫn Tu Di lấy ra một chiếc hộp gấm hình dài.
Bên trong hộp gấm là những mảnh vụn bạch ngọc rời rạc, trên mảnh vụn còn dính m-áu, vừa vặn tạo thành hình dáng một cây sáo bạch ngọc.
“Ngưng Tuyết Bạch Ngọc Địch vốn là một cặp.
Đây là cây sáo bạch ngọc trong tay ta, đã bị Ngôn Triết và đồng bọn của hắn chấn nát rồi.”
Hàn Chi Lộ nhắc đến chuyện này liền nghiến răng nghiến lợi vì hận.
Bà ta vì chuyện này mà bị trọng thương, cũng may Thiên Âm Các tích lũy nhiều năm, có không ít linh đan diệu d.ư.ợ.c, sau khi uống vào mới không để tu vi bị thụt lùi.
Đáng tiếc hiện tại thực lực không còn được như trước, quyền phát ngôn của bà ta ở Thiên Âm Các lại càng ít đi.
Bà ta đã nói như vậy, Hồ Tùng Viễn cũng không tiện đòi sáo bạch ngọc nữa, chỉ là trong lòng có chút tiếc nuối, nhỏ giọng khuyên nhủ:
“Phía Ngôn Triết rất mạnh, người đừng nghĩ đến việc g-iết hắn nữa.”
Hàn Chi Lộ hung hăng lườm hắn một cái:
“Ăn cây táo rào cây sung!
Ta còn không phải vì tốt cho ngươi sao!
Chỉ có hắn ch-ết đi, ngươi mới là thiếu tông chủ duy nhất của Ngự Thú Tông!”
Bà ta còn muốn giáo huấn thêm, thì từ trong Thiên Âm Các truyền đến tiếng tiêu du dương.
Sắc mặt Hàn Chi Lộ khẽ biến, hạ thấp giọng dặn dò:
“Ngươi mau ch.óng đưa Phan Hoài đi đi, sau này đừng đến Phanh Hải Thành nữa!”
Nói xong trực tiếp xé rách không gian rời đi, dường như có việc rất khẩn cấp.
……
Thiên Âm Các.
Hàn Chi Lộ xóa sạch dấu vết sau đó trở về viện t.ử của mình.
Bàng Duy ngồi trong đình viện, hai mắt nhắm nghiền, đang chăm chú thổi trường tiêu.
Tiếng tiêu du dương từ Thiên Âm Các truyền đến ngũ lý đình vừa rồi, chính là do ông ta thổi.
Hàn Chi Lộ giả vờ thản nhiên đi vào:
“Hôm nay hứng thú tốt vậy sao, không đi bồi đám tiểu thiếp của ông, sao lại đến chỗ tôi rồi?”
Bàng Duy đặt trường tiêu xuống, liếc nhìn bà ta một cái, đầy ẩn ý hỏi:
“Vừa gặp con trai xong, tâm tình không tệ nhỉ?”
C-ơ th-ể Hàn Chi Lộ cứng đờ:
“Cẩm Viên trở về, tôi đương nhiên là cao hứng rồi.”
“Bà biết tôi nói không phải là Cẩm Viên.”
Giọng nói của Bàng Duy dần lạnh xuống, uy áp của kỳ Hợp Thể lờ mờ bay lơ lửng trong viện, ép cho Hàn Chi Lộ khó mà hô hấp.
“Bà thật to gan, chuyện quan trọng như sinh con mà lại dám giấu giếm tôi!”
Sắc mặt Hàn Chi Lộ trắng bệch, không ngờ lại bị ông ta phát hiện.
Bà ta và Bàng Duy đấu đ-á nhiều năm như vậy, biết lúc này không thể nhận thua, nghiến răng nói:
“Ông ban đầu cho dù biết chuyện này thì đã sao?
Vì sự trợ giúp của cha tôi, chẳng phải vẫn sẽ cưới tôi sao?”
Uy áp kỳ Hợp Thể càng nặng hơn, thần sắc Bàng Duy âm trầm, hừ lạnh một tiếng:
“Lời thừa thãi tôi cũng không nói nhiều với bà, g-iết cái giống hoang đó đi, chuyện này coi như bỏ qua.”
Đồng t.ử Hàn Chi Lộ giãn to, bất mãn phản bác:
“Hắn đối với ông cũng chẳng tạo thành đe dọa gì, vả lại đã hứa với tôi là sẽ không nói nhăng nói cuội bên ngoài……”
“Chỉ có người ch-ết mới có thể giữ kín bí mật!”
Bàng Duy không vui ngắt lời bà ta, “Tôi cũng không muốn để cả Chính Nam Linh Giới và Đông Nam Linh Giới đều biết tôi bị cắm sừng đâu!”
Hàn Chi Lộ chán ghét trợn trắng mắt:
“Bây giờ ai mà chẳng biết trên đầu tôi xanh ngắt?
Ông có bao nhiêu đứa con, tôi đều không tính toán, Tùng Viễn là do tôi sinh ra trước khi thành thân với ông……”
Uy áp kỳ Hợp Thể bỗng chốc nặng nề khiến Hàn Chi Lộ không nói nên lời, làm bà ta phun ra một ngụm m-áu lớn.
Hàn Chi Lộ phẫn nộ đưa chiếc vòng vàng trên tay ra:
“Bàng Duy, ông đừng ép tôi!”
Chiếc vòng vàng tỏa ra khí tức kỳ Hợp Thể, giúp Hàn Chi Lộ chống chọi lại uy áp của Bàng Duy.
Bàng Duy lạnh lùng nhìn bà ta, cuối cùng vẫn thu lại uy áp, hạ thấp giọng, âm trầm nhắc nhở bà ta:
“Bà tốt nhất là nên nghe lời một chút.
Sư phụ đã viên tịch, tôi mới là chỗ dựa duy nhất của bà và Thiên Âm Các.”
Trong mắt Hàn Chi Lộ lóe lên một tia oán hận và hối hận.
Người ngoài đều tưởng Thiên Âm Các có hai tu sĩ kỳ Hợp Thể, nhưng thực tế Lão các chủ đã viên tịch nhiều năm, hiện giờ chỉ có một mình Bàng Duy là kỳ Hợp Thể.
Trước khi Lão các chủ viên tịch, Hàn Chi Lộ từng nghĩ đến việc đột phá kỳ Hợp Thể.
Đáng tiếc lúc đó tu vi của bà ta không ổn định, mạo muội đột phá kỳ Hợp Thể nhất định sẽ thất bại, thân t.ử đạo tiêu.
Ngược lại Bàng Duy tu vi vững chắc, lờ mờ có dấu hiệu đột phá.
Vì để Thiên Âm Các không bị các thế lực khác nuốt chửng, Lão các chủ và Hàn Chi Lộ cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn quyết định giúp Bàng Duy đột phá kỳ Hợp Thể trước.
Hai người là sư huynh muội cùng nhau lớn lên từ nhỏ, thành thân có cơ sở tình cảm, cũng có trao đổi lợi ích.
Những năm này về mặt vật chất Bàng Duy không hề bạc đãi mẹ con Hàn Chi Lộ, nhưng quyền lực trong tay Hàn Chi Lộ lại ngày càng nhỏ đi.
Tu vi của bà ta thấp hơn Bàng Duy một bậc, bị đối phương khống chế khắp nơi, hoàn toàn dựa vào chiếc vòng vàng cấp bậc kỳ Hợp Thể này mới có thể tranh cao thấp với Bàng Duy.
Đáng tiếc pháp bảo này chỉ có thể sử dụng một lần.
Nếu một kích thất bại, người ch-ết không có chỗ chôn chính là bà ta.
Hàn Chi Lộ không dám khinh suất động dụng, chỉ đành dựa vào việc Bàng Duy không biết chuyện này mà cáo mượn oai hùm.
Hai người đang giằng co, Hàn Cẩm Viên từ ngoài viện đi vào.
Nhận thấy không khí trong viện không đúng, hắn nhỏ giọng hỏi:
“Cha, mẹ, hai người sao vậy?”
Bàng Duy quét mắt nhìn Hàn Chi Lộ vài cái, cười nhạo nói:
“Mẹ con sinh cho con một người anh trai, hôm nay con vừa vặn gặp được đấy.”
Hàn Cẩm Viên vẻ mặt mờ mịt:
“Hả?”
“Ông đừng có kéo Cẩm Viên vào!”
Hàn Chi Lộ quát khẽ.
Bàng Duy không hề lay chuyển, tiếp tục nói với Hàn Cẩm Viên:
“Hôm nay ở dưới núi đứa tiểu tặc mà con gặp phải, chính là người anh trai cùng mẹ khác cha của con.
Ta bảo mẹ con đi thanh lý môn hộ, bà ta còn không nỡ.”
Hàn Cẩm Viên ngơ ngác nhìn về phía Hàn Chi Lộ, thấy bà ta không phản bác, liền biết đây là sự thật, chấn động cực độ:
“Chuyện này là thế nào?”
“Con đừng hỏi nhiều.”
Hàn Chi Lộ không muốn nói nhiều.
Hàn Cẩm Viên không phục:
“Mẹ giữ hắn lại làm gì?
Đó chẳng phải là vết nhơ của mẹ sao?”
Lời này khiến Hàn Chi Lộ rùng mình, giận dữ quát một tiếng:
“Con im miệng cho ta!”
Hàn Cẩm Viên bị dọa cho nhảy dựng, rốt cuộc cũng hiểu tại sao lúc đó Hàn Chi Lộ lại nương tay với Hồ Tùng Viễn như vậy.
Mẹ không g-iết cái giống hoang đó, thì hắn đi g-iết là được!
Chương 635 Ý thức tàn lưu của Đạo Diễn Tiên Tôn
Hồ Tùng Viễn không rời đi, mà ở trên vách núi ngoài Phanh Hải Thành đào một động phủ, tạm thời ở lại.
Tế đàn trong Thiên Âm Các không tiện mượn dùng, hắn dự định đi sâu vào Thiên Phúc Hải, tìm kiếm cách để trở về.
Hắn và Phan Hoài sau khi đến Chính Nam Linh Giới, đã thu thập được không ít thông tin, nhưng trong đó rất hiếm khi nhắc đến nội dung về Thiên Phúc Hải.
Bây giờ nghĩ lại, đoán chừng là Bát Đại Liên Minh hữu ý làm nhạt đi những thứ liên quan đến Đạo Diễn Tiên Tôn, muốn giữ lại cho riêng mình thăm dò.
Cư dân Phanh Hải Thành sống ngay cạnh biển, nhưng ven biển lại không có thôn xóm và ngư dân.
Phan Hoài dùng đan d.ư.ợ.c làm mồi nhử, đi thăm dò một vòng, mới biết trong Thiên Phúc Hải sinh sống rất nhiều yêu thú, tu sĩ bình thường ở trên biển căn bản không đ-ánh lại những yêu thú này, chỉ bị yêu thú xé xác.
Kỳ lạ nhất là những yêu thú này hễ ch-ết đi, c-ơ th-ể liền tan biến hóa thành nước biển, căn bản không có giá trị săn bắt.
Người địa phương đều gọi những yêu thú sống trong biển này là hải thú.
Đa số tu sĩ Chính Nam Linh Giới đều không biết nguồn gốc của Thiên Phúc Hải, chỉ biết không thể săn g-iết yêu thú trong biển để đổi lấy linh thạch.
Mọi người đều không muốn làm chuyện tốn công vô ích, lâu dần, cũng không còn ai ra biển săn bắt.
Chỉ có những người biết rõ nội tình như Hàn Chi Lộ, nghi ngờ trong Thiên Phúc Hải có thể ẩn chứa di vật của Đạo Diễn Tiên Tôn, mới đi sâu vào đó tìm kiếm cơ duyên khi đang cố gắng đột phá.
Phan Hoài và Hồ Tùng Viễn trao đổi tin tức mà mỗi người nghe ngóng được, không tán thành kế hoạch của Hồ Tùng Viễn:
“Với thực lực của hai chúng ta, muốn đi sâu vào Thiên Phúc Hải rất nguy hiểm.
Nếu gặp phải loạn lưu không gian mang theo cương phong, hai chúng ta ch-ết chắc.”
“Một mình ta đi.”
Hồ Tùng Viễn nói xong thấy Phan Hoài muốn phản bác, liền đưa tay ấn vai hắn, giải thích, “Ta xem xét ở vùng biển gần trước, nếu có nguy hiểm, sẽ rút lui bất cứ lúc nào.”
Hắn tuy không giỏi đ-ánh đ-ấm bằng Thịnh Tịch, nhưng thủ đoạn giữ mạng thì vẫn có.
Lần trước ở cực địa bị Thịnh Như Nguyệt hại t.h.ả.m như vậy, hoàn toàn là vì Tương Liễu quá mạnh, vượt ra ngoài khả năng ứng phó của hắn.
Chuyện của Hàn Chi Lộ đã giáng một đòn không nhỏ cho Hồ Tùng Viễn, nhưng sau khi lắng xuống, hắn ngược lại có chút đốn ngộ.
Cha mẹ và Ngôn Triết kết huyết thù, Ngôn Triết muốn báo thù, không ai có tư cách khuyên hắn đại lượng.
Hồ Tùng Viễn không muốn có thêm mạng người nữa, hy vọng sớm ngày tìm được cách quay về Đông Nam Linh Giới, tách rời Ngôn Triết và Hàn Chi Lộ.
Đã có hướng đi rồi, thì cứ việc làm thôi.
Sau khi tìm được phương hướng nỗ lực, Hồ Tùng Viễn lờ mờ nhận thấy dấu hiệu đột phá, chỉ thiếu một cơ duyên.
Nếu có thể, hắn dự định thuận theo tự nhiên mà thăng Nguyên Anh.
Thực lực tăng lên rồi, hắn mới có thể phát huy tác dụng lớn hơn trong chuyện này.
Sau kỳ Kim Đan, mỗi lần đột phá đều có thể dẫn động thiên địa dị tượng.
Nếu hắn có thể thuận lợi đột phá kỳ Nguyên Anh, không biết có thể lợi dụng thiên địa dị tượng lúc độ kiếp để phát hiện ra bí mật trong Thiên Phúc Hải hay không.
Nghe xong kế hoạch của Hồ Tùng Viễn, Phan Hoài chặc lưỡi:
“Ngươi nghĩ thì hay lắm, nhưng trong Thiên Phúc Hải thực sự có thể tìm thấy cách quay về sao?
Sư nương đều nói bà ấy đi đến Đông Nam Linh Giới hoàn toàn là trùng hợp.”
Hồ Tùng Viễn cân nhắc nói:
“Đại Thừa kỳ Tiên Tôn thần thông quảng đại, những yêu thú ch-ết đi liền biến thành nước biển trong Thiên Phúc Hải kia chắc hẳn là di vật của Đạo Diễn Tiên Tôn.”
“Những yêu thú này bất kể tu vi cao thấp, đều chưa khai mở linh trí, nhưng có bản năng xu cát tị hung.”
“Ta nghi ngờ trong Thiên Phúc Hải có thể có ý thức tàn lưu của Đạo Diễn Tiên Tôn.”
Phan Hoài chấn động:
“Thật hay giả vậy?”
Hồ Tùng Viễn bất đắc dĩ nói:
“Chỉ là suy đoán.
Hơn nữa, cho dù ta đoán đúng, ý thức tàn lưu trong biển cũng sẽ không quá nhiều, không biết có thể giao lưu hay không, có thể giúp chúng ta về Đông Nam Linh Giới hay không.”
“Không ch-ết dưới tay Tiên Tôn, ta đã thắp nhang cảm tạ rồi.”
Phan Hoài ra sức vò đầu con ch.ó Lam Hoa vài cái, để bản thân bình tĩnh lại.
“Các lão tổ kỳ Hợp Thể của Bát Đại Liên Minh chắc cũng có thể nghĩ đến điểm này chứ?
Liệu bọn họ có đang âm thầm giám sát tình hình của Thiên Phúc Hải không?”
“Giám sát chắc chắn là có, nhưng chắc không nhiều.”
Hồ Tùng Viễn nhìn về phía xa.
Trên bầu trời Thiên Phúc Hải vừa rồi còn nắng ráo, không báo trước mà mây đen giăng kín, sấm sét vang dội, mưa xối xả.
Đại dương sóng to gió lớn, dâng lên những con sóng khổng lồ cao mười mấy mét, mãnh liệt đ-ập vào vách đ-á cao hàng trăm mét ven bờ, cuốn trôi vô số sỏi đ-á và cỏ cây.
