Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 118

Cập nhật lúc: 11/03/2026 23:24

Bên cạnh những người mải mê hóng chuyện, có vài người lại nhạy bén hơn hẳn. Nhà Kim Hoa Hoa là nơi "nội bất xuất, ngoại bất nhập", hơn nữa cũng chưa thấy Lý Kiến Hoa đào được thứ gì, biết đâu hắn ta chỉ nghe đồn nhảm. Trong thôn này, nơi nào có khả năng chứa kho báu nhất? Đương nhiên là nhà cũ của lão địa chủ! Thế là một nhóm người vội vã chạy đi dò la.

Kim Hoa Hoa vẫn nán lại, cô muốn xem Lý Kiến Hoa còn khai ra thêm thông tin gì nữa không. Không thể có chuyện chỉ nghe phong thanh một tin đồn vớ vẩn mà hắn lại hăm hở mò đến tận sân nhà cô để đào bới. Nếu đúng là vậy thì đầu óc hắn quả thực có vấn đề.

Đại đội trưởng dĩ nhiên cũng không tin. Ông xua tay đuổi hết những người không phận sự ra ngoài rồi tiếp tục tra khảo: "Mày nghe ai nói cái sân đó có kho báu?" Lý Kiến Hoa mấp máy môi nhưng không nói lời nào. Hắn vẫn đang nung nấu hy vọng bà Khương sẽ tìm cách cứu hắn ra. Dù ban nãy hắn tỏ ra cứng cỏi, nhưng khi người nhà họ Khương rời đi, hắn cũng bắt đầu chột dạ. Chỉ là cái tôi quá lớn không cho phép hắn hạ mình van xin, khóc lóc ỉ ôi.

"Nếu khai báo thành khẩn, cùng lắm mày chỉ bị đưa đi nông trường cải tạo lao động. Còn nếu ngoan cố, tao hết cách, đành phải giao mày cho đồn công an. Đến lúc đó, tiền án tiền sự sẽ theo mày cả đời." Đại đội trưởng điềm tĩnh nói.

Nghe đến hai từ "tiền án", Lý Kiến Hoa hoảng loạn thực sự. Lần trước làm ầm ĩ thế mà còn chưa bị ghi vào hồ sơ, lần này hắn chưa kịp trộm được gì, cớ sao lại phải mang án tích? Hắn toan ngụy biện, nhưng Đại đội trưởng đã ngắt lời: "Không muốn khai thì thôi. Cứ ngồi đó mà đợi người của đồn công an đến giải quyết."

"Không, không, tôi khai, tôi khai hết! Là Lâm Ái Cầm, chính là Lâm Ái Cầm nói cho tôi biết! Cô ta bảo đã tìm thấy vàng thỏi, trang sức trong nhà đó, còn bảo dưới nền nhà chôn cả một rương đầy đồ quý giá. Đội trưởng, tôi chỉ là phút chốc bị ma xui quỷ khiến làm liều, chứ tôi thật sự chưa trộm được thứ gì cả!" Lý Kiến Hoa không dám giấu giếm thêm, vội vã khai tuốt tuột.

Đại đội trưởng nhíu mày: "Nó nói mà mày cũng tin sái cổ? Ngôi nhà đó bỏ hoang cả ba, bốn năm nay, lúc trước cũng thường xuyên có người đến dọn dẹp, chẳng lẽ mắt họ mù hết cả hay sao mà không thấy, để dành cho chúng mày thấy? Cho dù không tính mấy năm bỏ hoang, thì trước đó thím Khóa vẫn luôn ở đấy, mày không nghe nói về hoàn cảnh nhà bà ấy à? Nếu không nhờ thằng con trai làm ăn khấm khá, gửi tiền về nhờ người tu sửa lại, thì căn nhà đó thuộc hạng tồi tàn nhất nhì thôn này. Vậy mà người tu sửa không phát hiện, người ở không phát hiện, người dọn dẹp cũng không phát hiện, chỉ có mỗi Lâm Ái Cầm là phát hiện ra sao? Hay là mày đang cố tình c.ắ.n càn, vu khống người khác?" Đại đội trưởng vẫn bán tín bán nghi.

Lý Kiến Hoa cũng ngớ người. Trước đó, tâm trí hắn bị những lời dụ dỗ về kho báu của Lâm Ái Cầm làm cho mờ mắt. Nghe Đại đội trưởng phân tích, hắn mới sực tỉnh. Rõ ràng là hắn đã bị lừa! Lần trước, vì ả mà hắn phải vào nông trường cải tạo, danh tiếng thân bại danh liệt, buộc phải cưới một cô gái quê mùa. Lần này, ả lại giăng bẫy, suýt chút nữa đẩy hắn vào tù. Con đàn bà này đúng là rắn độc! Mắt Lý Kiến Hoa đỏ ngầu vì thù hận.

"Đội trưởng, Đội trưởng, tôi bị lừa rồi! Chính Lâm Ái Cầm, con đàn bà đê tiện đó đã lừa tôi! À đúng rồi, cô ta có một chiếc nhẫn vàng, cô ta bảo tìm thấy trong ngôi nhà đó. Tôi không hề nói dối, tất cả đều là sự thật!" Chỉ cần nghĩ đến việc mình bị lừa hai vố đau đớn, lần sau còn thê t.h.ả.m hơn lần trước, Lý Kiến Hoa chỉ muốn kéo Lâm Ái Cầm xuống bùn cùng mình. Hắn không được sống yên ổn thì Lâm Ái Cầm cũng đừng hòng.

Lòng Đại đội trưởng chùng xuống. Chuyện của Lâm Ái Cầm ông đương nhiên nắm rõ, trước kia cũng từng nghe loáng thoáng vài tin đồn. Vụ lùm xùm giữa Lý Kiến Hoa và Khương Tuyết lần trước rành rành là có kẻ đứng sau giật dây. Cho dù Khương Tuyết không biết kẻ đó là ai, thì Lý Kiến Hoa chắc chắn phải biết. Biết mà không dám hó hé nửa lời, chứng tỏ thân phận kẻ đó không hề tầm thường. Nghĩ đến khả năng hai người này có liên quan đến nhau, ông lại thấy đau đầu. Chẳng hiểu vợ chồng chú Hữu Tài nghĩ gì mà lại rước loại người này về làm dâu. Không màng đến danh dự tốt xấu, một người đàn bà bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng trời, ở giữa đã xảy ra chuyện gì, có trời mới biết.

Ông không có tâm trí đâu mà tìm hiểu suy nghĩ của vợ chồng Hứa Hữu Tài, chỉ thấy nhức óc. Như cảm thấy ông chưa đủ phiền muộn, Lý Kiến Hoa lại bồi thêm một cú sốc lớn: "Đội trưởng, ông phải tin tôi, những gì tôi nói đều là sự thật! Lâm Ái Cầm trước kia đã bỏ trốn, cô ta bỏ trốn theo trai. Nhưng gã đàn ông đó đã ruồng bỏ cô ta, khiến cô ta ngất xỉu giữa đường. Chính tôi là người đã cứu cô ta. Sau đó, cô ta lén lút trốn trong hai căn nhà hoang của thôn. Hồi đó cô ta trắng tay không một đồng dính túi, tôi thấy thương tình nên mới lén mang đồ ăn đến. Ai ngờ, trong lúc tôi bị đày đi nông trường cải tạo mấy tháng, cô ta lại trở nên giàu có, đưa cho hai ông bà già nhà họ Hứa hơn 300 đồng, lại còn lắt nhắt đưa tôi hơn 70 đồng nữa. Cô ta bảo là tìm được đồ quý giá trong nhà mang đi bán lấy tiền, thế nên tôi mới tin sái cổ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 118: Chương 118 | MonkeyD