Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 152

Cập nhật lúc: 12/03/2026 02:01

Kim Hoa Hoa nắm c.h.ặ.t t.a.y Hứa Ý Tri, cảm giác hoang mang bỗng chốc tan biến. Cô nhìn góc nghiêng ngày càng chững chạc của chàng thanh niên, bất giác mỉm cười. Có lẽ cô có thể yên tâm tin tưởng anh thêm một lần nữa. Dù sao đi nữa, đây cũng là người mà cô đã chọn để cùng đi hết quãng đời còn lại. "Vâng. Trong quân đội ai cũng đáng sợ thế hả anh? Em nhìn anh hai là thấy sờ sợ."

"Cũng bình thường thôi. Chắc do bản tính của anh hai. Dù sao cũng chỉ có anh hai và ông trẻ là dọa được trẻ con trong làng phát khóc thôi mà," Hứa Ý Tri nhẹ nhàng giải thích.

Giải quyết xong phiền muộn trong lòng, Kim Hoa Hoa cảm thấy bầu trời dường như trong xanh hơn hẳn. Mấy ngày sau đó, cô nhận ra thái độ của anh hai Hứa đối với mình đã hòa hoãn hơn rất nhiều. Hình như ánh mắt soi xét lúc uống rượu hôm đó chỉ do cô suy nghĩ quá nhiều. Anh hai Hứa đối xử với cô cũng không khác gì với các chị dâu trong nhà. Tuy nhiên, ngay lúc Kim Hoa Hoa đang tự nhủ như vậy, cô chợt nhận ra không phải do cô nghĩ nhiều, mà là do mục tiêu nghi ngờ của anh hai Hứa đã thay đổi.

Lúc phát hiện ra Hà Tứ Ni, Kim Hoa Hoa vội vàng kéo Hứa Ý Tri trốn đi theo bản năng. Cô cũng chẳng biết vận khí của mình hay của Hà Tứ Ni tệ hơn, mà mỗi lần Hà Tứ Ni đi săn đều bị cô bắt gặp. Hà Tứ Ni còn hay cho cô mấy con thú nhỏ để bịt miệng. Gặp nhiều quá, Kim Hoa Hoa đ.â.m ra ngại, cứ thấy Hà Tứ Ni là trốn tịt.

Lần này cũng vậy, đợi bóng Hà Tứ Ni khuất hẳn, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Hứa Ý Tri ngơ ngác hỏi: "Sao chúng ta phải trốn?" Kim Hoa Hoa thì thầm kể lại những lần đụng mặt trước đây. Hứa Ý Tri lúc này mới vỡ lẽ. Anh biết dạo trước Hà Tứ Ni săn được không ít thú lớn, đều nhờ anh mang đi bán. Hai người hợp tác rất ăn ý. Nào ngờ lần đầu chạm mặt, Hà Tứ Ni không phải chủ động tìm anh, mà là bị Kim Hoa Hoa phát hiện nên mới kéo nhà anh vào cuộc. Anh dở khóc dở cười. Hai người này đúng là duyên nợ, thảo nào Kim Hoa Hoa muốn trốn, đổi lại là anh chắc cũng vậy. Nhìn số chiến lợi phẩm vừa rồi, tuy không có thú lớn nhưng cũng phải bảy, tám con thỏ hoang, lại thêm hai con gà rừng. Nhỡ đâu đụng mặt hai người thật, chắc chắn Hà Tứ Ni lại phải đưa cho chút ít để khóa miệng.

Hai người nhìn nhau mỉm cười. Đang định bước ra thì chợt nghe tiếng bước chân người đang tiến tới. Kim Hoa Hoa đứng khựng lại. Giờ mà chui ra thì biết giải thích sao về việc hai người nấp ở đây? Tiếng bước chân ngày một gần, và khi người đó xuất hiện, hóa ra lại là Hứa Hữu Chí - người hiếm khi có mặt ở nhà. Cả Kim Hoa Hoa lẫn Hứa Ý Tri đều nín thở, cẩn thận không gây ra tiếng động nào. Điệu bộ của Hứa Hữu Chí lúc này chẳng giống như đi dạo núi thư giãn, mà giống như đang theo dõi ai đó. Nhớ lại người vừa đi trước là Hà Tứ Ni, tim Kim Hoa Hoa lại đập thình thịch.

Gần như ngay lập tức, cô vận dụng hệ thống để che chắn sự hiện diện của mình và Hứa Ý Tri. Dạo trước đã thấy Hứa Hữu Chí là lạ, giờ mà bị anh ta phát hiện, không khéo lại sinh ra lắm chuyện.

Cả hai đều thầm mong Hứa Hữu Chí mau ch.óng rời đi để họ tiếp tục dạo bước. Đáng tiếc, ông trời không chiều lòng người. Hứa Hữu Chí chẳng những không rời đi mà còn đứng lại ngay vị trí cách họ không xa. Kim Hoa Hoa và Hứa Ý Tri đưa mắt nhìn nhau. Đúng lúc đó, họ kinh ngạc phát hiện có hai, ba người phi nhanh tới, giọng nói trầm thấp nhưng dứt khoát:

"Đội trưởng, Bạch Hổ báo cáo: không có bất thường."

"Đội trưởng, Hồng Hồ báo cáo: không có bất thường."

"Đội trưởng, Chu Tước báo cáo: Rãnh Vương Gia có điểm bất thường."

Ánh mắt của Hứa Hữu Chí và hai người kia lập tức đổ dồn vào người vừa cất tiếng. Người đó bình tĩnh trình bày: "Kim Minh Nguyệt, thanh niên trí thức mới đến Rãnh Hứa Gia năm ngoái, dường như đã biết trước lịch trình của Hứa Ái Quốc - quân nhân địa phương. Cô ta đã quan sát địa hình từ sớm, cố ý nhảy xuống sông trên đoạn đường Hứa Ái Quốc về làng để được anh ta cứu. Trước đó, ngay từ lúc mới xuống nông thôn, cô ta đã lân la dò hỏi hoàn cảnh gia đình Hứa Ái Quốc. Hai ngày trước khi anh ta về làng, cô ta liên tục quanh quẩn trên đoạn đường đó."

"Người trọng sinh sao?"

"Chưa chắc, cũng có thể là người xuyên không."

"Biết đâu cô nữ thanh niên trí thức này chỉ muốn kiếm tấm chồng tốt thôi."

"Cậu ngốc à, cô ta với Hứa Ái Quốc có quen biết gì đâu. Làm sao biết được ngày giờ anh ta về thăm nhà, lại còn cố tình chọn đúng đoạn đường đó để rơi xuống nước."

"Được rồi, các cậu tiếp tục điều tra đi. Toàn là người cũ cả, làm việc thế nào không cần tôi nhắc lại nữa. Nếu cấp trên đã báo có dị nhân ở đây, chúng ta phải tìm ra hết bọn chúng."

"Rõ, thưa Đội trưởng."

Mãi đến khi bốn người kia rời đi, khuất hẳn bóng dáng, Kim Hoa Hoa mới thở phào, ngồi phịch xuống đất. Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Hứa Ý Tri, hai người hiểu rằng, có lẽ họ đã vô tình phát hiện ra một bí mật động trời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 152: Chương 152 | MonkeyD