Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 154
Cập nhật lúc: 12/03/2026 02:02
Nếu anh muốn biết rõ ngọn ngành, thà cứ hỏi thẳng mẹ hay nhờ chị dâu hai ra ngoài hóng hớt, còn dễ dàng hơn việc một thằng đàn ông như anh đi dạo la l.i.ế.m từng chuyện.
Hứa Hữu Chí im lặng suốt mấy chục giây. Anh đâu phải kẻ ngốc, cũng chẳng phải không nhận ra vợ mình có gì đó là lạ. Anh cứ nghĩ vợ định mở lời hỏi chuyện theo quân đội, với quân hàm hiện tại thì anh dư sức cho vợ đi theo. Nhưng đơn vị của anh mang tính chất đặc thù, nhiệm vụ nay đây mai đó, để vợ ở nhà thì tốt hơn, nên anh cứ giả vờ như không biết.
Nghe em út nói, anh mới ngớ người ra. Hóa ra vẻ ngập ngừng của vợ không phải là muốn hỏi chuyện đi theo quân, mà là đang muốn "tẩn" mình! Nghĩ lại những hành động của mình mấy ngày qua, quả thực đây là lần đầu tiên anh thực thi nhiệm vụ tại chính nơi chôn rau cắt rốn, có những điểm chưa được cẩn trọng. Đương nhiên, mục đích chính là để xác minh xem đó chỉ là lời đồn thổi hay thực sự có điểm bất thường. Nhưng vì cần thu thập thêm chứng cứ nên mới bị người khác nghi ngờ.
Bất giác, anh nhớ đến thời kháng chiến, những thông tin bí mật đa phần đều được truyền qua dân chúng. Sức mạnh của quần chúng đã được minh chứng từ mấy chục năm trước, vậy mà dường như anh đã lãng quên, lại càng quên mất sự nhạy bén của phụ nữ.
Cẩn thận ngẫm lại những chuyện đã làm mấy ngày qua, lòng Hứa Hữu Chí như lửa đốt. Thảo nào thỉnh thoảng vợ mấy ông bạn nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ. May là chưa có sai sót gì quá lớn, ngay cả lúc dò hỏi, anh cũng dùng cách dẫn dắt để người ta tự nói chứ không hề bép xép gì. Dù ai đó có nghi ngờ thì cũng chẳng đoán ra nguyên nhân thực sự.
Nhưng trước mắt, quan trọng nhất vẫn là gạt cậu em út sang một bên. Anh vỗ vai Hứa Ý Tri, bất đắc dĩ nói: "Thì em biết đấy, nhà mình dựa vào núi Đại Hắc. Trong quân đội bị thương là chuyện thường tình. Anh cần ít đồ bổ, biết con bé nhà họ Hà có tài đi săn nên mới chú ý chút thôi. Chú đừng có ăn nói lung tung, nhỡ vợ anh nghĩ lệch đi thật thì coi chừng anh tính sổ chú."
Hứa Ý Tri thầm nghĩ chắc anh hai coi mình là thằng ngốc. Anh nhìn Hứa Hữu Chí bằng ánh mắt như nhìn một tên ngốc thực sự: "Rốt cuộc lần này anh được nghỉ phép bao lâu?" Anh muốn biết nhóm người này định nán lại đây đến khi nào, kẻo vợ mình lúc nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ, không tốt cho sức khỏe.
Hứa Hữu Chí trừng mắt nhìn Hứa Ý Tri, nụ cười ẩn chứa sự đe dọa: "Sao hả? Em đang chê anh hai đấy à? Hay hai anh em mình đấu một trận xem sao." Nói là "đấu một trận", thực chất là tìm cớ để tẩn anh một trận. Hứa Ý Tri hiểu quá rõ trò này. Cảm nhận được sức lực từ bàn tay đang siết c.h.ặ.t trên vai mình, anh đau đến mức suýt cầu xin tha thứ. Ông anh hai này ngày càng ra tay tàn độc. Hất mạnh tay ra để Hứa Hữu Chí rút về, Hứa Ý Tri vừa xoa vai vừa lùi lại: "Được rồi, em không hỏi nữa là được. Anh tự mà cẩn thận đi. Làm xong việc thì lượn sớm đi, kẻo em lại phải lo chị dâu hai mưu sát chồng."
Biết tạm thời không moi được thông tin gì, Hứa Ý Tri cũng không quá bận tâm. Vốn dĩ anh cũng đâu hy vọng nhận được câu trả lời thẳng thắn từ miệng Hứa Hữu Chí, chỉ là muốn đ.á.n.h động để họ hành sự cẩn trọng hơn thôi. Hôm đó anh và Kim Hoa Hoa ở gần sịt mà nhóm của anh hai cũng chẳng phát hiện ra, anh còn đang tự hỏi liệu anh hai làm lính kiểu gì mà thiếu cảnh giác đến vậy. Tất nhiên, Hứa Ý Tri không hề biết lúc đó Kim Hoa Hoa đã dùng "bàn tay vàng" để ẩn nấp trước, bằng không dù khoảng cách có xa hơn nữa cũng bị phát hiện ngay lập tức.
Nhìn theo bóng lưng Hứa Hữu Chí hớt hải chạy đi, có vẻ như anh ấy đã nhận ra vấn đề và đang vội tìm vợ để giải thích, Hứa Ý Tri quay gót, lững thững đi lên trấn gọi điện thoại rồi mới đủng đỉnh về nhà.
Có lẽ lời nhắc nhở của Hứa Ý Tri đã phát huy tác dụng. Những ngày sau đó, Hứa Hữu Chí trở nên quy củ hơn, không còn xuất quỷ nhập thần như trước nữa. Anh chỉ thi thoảng lên núi kiếm củi, qua nhà hàng xóm mượn đồ, hay sang nhà họ Tây uống chén rượu. Chẳng ai nhận ra điều gì bất thường, chỉ cảm thấy lần về nhà này của Hứa Hữu Chí có vẻ ôn hòa hơn trước rất nhiều.
Cũng lạ thật, dạo trước Hứa Gia Truân cứ hở ra là có chuyện rùm beng, mấy ngày nay lại êm ả sóng lặng lạ thường. Thấm thoắt đã nửa tháng trôi qua, đây là lần đầu tiên kể từ khi xa quê Hứa Hữu Chí nán lại nhà lâu đến vậy. Đừng nói là Hứa Ý Tri, ngay cả những người khác cũng bắt đầu gặng hỏi xem lần này anh định ở lại bao lâu, liệu có phải gặp chuyện gì trong quân đội hay không. Hứa Hữu Chí thản nhiên bịa lý do rằng anh dồn phép mấy năm lại nghỉ một lần, hơn nữa đợt này sếp lớn của anh đang công tác ở đây nên anh tranh thủ ở lại lâu thêm.
