Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 230
Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:02
Nghĩ đến đây, cô nhớ ra tình hình hệ thống đã dò quét được trước đó, liền nói cho Hứa Ý Tri nghe. Cô không biết cảnh sát đã tìm được sào huyệt của bọn chúng chưa. Trong đó vẫn còn trẻ em, ngộ nhỡ bị chuyển đi mất thì không biết có tìm lại được không.
Chuyện này Hứa Ý Tri cũng không biết. Khổ nỗi đây là thông tin hệ thống dò ra được, không thể nói thẳng là mình biết sào huyệt ở đâu, bên trong có ai được. Kim Hoa Hoa không chần chừ: "Em không sao, mình đi một chuyến đi. Lỡ chậm trễ đêm nay mà không phát hiện ra những người dưới hầm, e là khó tìm lại được."
Sau khi xác nhận Kim Hoa Hoa thực sự khỏe mạnh, hai người vội vã đến đồn công an.
Đồn công an ngày thường chỉ giải quyết mấy việc vặt vãnh, hiếm khi có chuyện lớn. Hôm nay, việc có bọn buôn người định bắt cóc người ngay gần đây là một sự kiện chấn động. Ai nấy đều hừng hực khí thế phá án. Nhưng đám người kia nhất quyết không nhận tội, chỉ nói là thấy cô gái dễ thương nên đùa chút thôi.
Nhưng nhà ai đùa kiểu dùng t.h.u.ố.c mê đ.á.n.h ngất người ta, lại còn dắt theo mấy gã đàn ông vạm vỡ? Mặc cho cảnh sát tra hỏi thế nào, bọn chúng cứ diễn cái vở "nhất thời hồ đồ", "không có ác ý". Hỏi gắt quá thì bọn chúng im thin thít, khiến các đồng chí công an tức anh ách.
Trưởng đồn công an họ Trương, tên Trương Văn Cường, xuất thân từ quân đội. Giờ này ông vẫn túc trực ở đồn, quyết tâm cạy miệng đám người này. Nhìn là biết đây là băng nhóm chuyên nghiệp. Ông chỉ lo kéo dài thời gian, đồng bọn của chúng sẽ đ.á.n.h hơi thấy nguy hiểm mà tẩu tán con tin.
Lúc đám người này bị áp giải đến thì trời đã tối. Chuyện lớn thế này, làm gì còn tâm trí mà ngủ. Cảnh sát đã lục soát kỹ nơi ở của bọn chúng nhưng không phát hiện được gì. Bọn chúng khai là đến nương nhờ họ hàng, trả tiền thuê nhà cao cho chủ nhà. Chủ nhà tham tiền nên cho ở, nào biết đó lại là ổ buôn người.
Lúc cảnh sát đến, chủ nhà còn ngơ ngác. Sau khi hiểu rõ sự tình, ông ta sợ xanh mặt. Cảnh sát đã lục soát kỹ căn nhà, dù không đào sâu ba thước nhưng cũng kiểm tra cẩn thận, không thấy gì khả nghi. Chính vì vậy, khi đám người kia nhất quyết chối tội, cảnh sát cũng đành bó tay.
Tất nhiên, không thể vì chúng khai là nói đùa mà cho qua chuyện. Rõ ràng chúng có ý định bắt cóc. Trưởng đồn Trương đang vắt óc tìm kẽ hở trong lời khai của chúng, đồng thời định đợi trời sáng sẽ gọi nạn nhân lên lấy lời khai.
Trưởng đồn Trương mải mê suy nghĩ xem sào huyệt của bọn buôn người rốt cuộc nằm ở đâu. Chắc chắn không thể quá xa, nếu xa quá sẽ không kịp xoay xở khi có biến. Nhưng nếu ở gần thì là chỗ nào? Khu này toàn dân địa phương, nếu có người lạ đến đông như vậy chắc chắn sẽ gây chú ý.
Đúng lúc này, Kim Hoa Hoa và Hứa Ý Tri đến. Một anh công an trực đêm nhìn thấy, tưởng có chuyện gì, hỏi ra mới biết đây là nạn nhân suýt bị bắt cóc tối qua, liền vội báo cho trưởng đồn.
Trương Văn Cường không ngờ nửa đêm nửa hôm nạn nhân lại đến. Chắc chắn cô gái này mới tỉnh lại, hoảng sợ quá nên đến đây. Ông lập tức bước ra. Khi nhìn thấy Kim Hoa Hoa, ông thầm nghĩ: cô gái này xinh đẹp thật, thảo nào bọn buôn người lại nhắm tới.
Nghe Kim Hoa Hoa hỏi thăm tình hình, Trương Văn Cường cũng không giấu giếm, kể lại sơ lược sự việc. Kim Hoa Hoa không ngờ bọn chúng lại chối bay chối biến. Dù ai cũng nhìn ra chúng đang càn quấy, nhưng không có bằng chứng thì rất khó kết án nặng.
Bọn chúng chỉ cần c.ắ.n răng nhận là muốn đưa Kim Hoa Hoa về làm con dâu, rồi diễn vai bà lão nông thôn không hiểu luật pháp làm ầm ĩ lên. Dù có bị kết án, xét đến tình trạng mù chữ của đa số người dân hiện nay, có lẽ chúng chỉ bị phạt tù một hai năm rồi được thả. Nguyên nhân chính là không có bằng chứng xác thực, hơn nữa ở một số vùng sâu vùng xa vẫn còn xảy ra những chuyện như vậy, nên trưởng đồn Trương mới rầu rĩ.
Nghe xong, Kim Hoa Hoa thầm mừng vì mình nhớ ra kịp thời. Cô vội nói: "Sáng nay tôi đã gặp mụ buôn người kia. Mụ ta va vào tôi rồi lấy đồ để xin lỗi. Tôi thấy có gì đó sai sai nên chạy vội. Lúc quay lại, mụ ta ngồi xổm trong ngõ, giả vờ không khỏe rồi gọi tôi lại. Nhờ chuyện hồi sáng, tôi thấy trùng hợp quá nên có để ý thêm."
Kim Hoa Hoa đã nghĩ sẵn kịch bản trên đường đi. Lúc này tuy hơi căng thẳng nhưng cô vẫn giữ được bình tĩnh: "Tai tôi thính hơn người bình thường, tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, nhưng lúc tôi do dự lại không thấy tiếng người lớn. Hơn nữa, mụ ta không khỏe mà không nhờ hàng xóm bên cạnh, lại đi nhờ một người qua đường như tôi. Tôi nghi ngờ có chuyện mờ ám nên định về nhà khách trước, rồi cùng chồng đến đồn công an trình báo."
Trương Văn Cường không nhịn được nhìn Kim Hoa Hoa thêm vài lần. Nếu đúng như cô gái này nói, thì cô không chỉ may mắn mà còn rất nhạy bén. Ông sắc bén nhận ra hàm ý trong lời nói của cô: "Cô nghi ngờ bọn chúng là buôn người và đang giam giữ trẻ em trong tay?"
