Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 317
Cập nhật lúc: 12/03/2026 14:17
"Chuyện ở đây là thế nào?" Cục trưởng Tôn nhìn Trưởng đồn Trương, nhíu mày hỏi. Tình hình ở đây nhìn lướt qua cũng có thể hiểu đại khái, nhưng chi tiết ra sao thì vẫn cần phải nắm rõ.
Trưởng đồn Trương ra hiệu cho Quan Nghị. Hai người lần lượt kể lại vắn tắt sự việc. Nghe nói là một đứa trẻ trong lúc chơi đùa đã phát hiện ra những thứ này, Cục trưởng Tôn đưa mắt nhìn theo ánh nhìn của mọi người, liền thấy hai con khỉ lấm lem bùn đất, thực sự là bùn dính đầy người.
Chạm phải ánh mắt của Cục trưởng Tôn, Hứa Tiểu Bảo không hề tỏ ra sợ hãi. Cậu bé toe toét cười: "Cháu chào ông ạ." Kim Hoa Hoa dở khóc dở cười. Đứa con trai nghịch ngợm này của cô tuy không sợ người lạ, nhưng cũng không đến mức bạo dạn như thế chứ. Chưa kịp để Kim Hoa Hoa lên tiếng, Cục trưởng Tôn đã cố gắng nặn ra một nụ cười, tỏ vẻ hiền từ nhất có thể: "Chào cháu bé, cháu có thể kể cho ông nghe chuyện gì đã xảy ra không?" Ở bên cạnh, Trưởng đồn Trương phải ngoảnh mặt đi không dám nhìn thẳng. Vị lão Cục trưởng này tốt nhất là đừng nên cười, nụ cười của ông trông còn đáng sợ hơn.
Hứa Tiểu Bảo dường như không hề nhận ra điều đó, vẫn cười hì hì đáp lại: "Đào kho báu ạ! Em gái ngốc lắm, cùng đào mà có kho báu." Vừa nói, cậu bé vừa đắc ý chỉ vào bức tượng Phật bằng vàng đang được cẩn thận đặt sang một bên, "Cháu với em gái đào được kho báu đấy."
Như sực nhớ ra điều gì, cậu nhóc vọt tới khu vực đang bị phong tỏa. Có người định ngăn cản nhưng bị Cục trưởng Tôn dùng ánh mắt cản lại. Chỉ thấy cậu bé moi từ trong một góc ra một vốc đồ vật. Mọi người nhìn kỹ: hai hòn đá hình thù kỳ dị, một con sâu khô quắt queo không rõ sống c.h.ế.t, cùng vài hạt giống thực vật không biết rụng từ đâu tới. Hứa Tiểu Bảo chạy tới như dâng bảo vật: "Mẹ ơi, kho báu này."
Kim Hoa Hoa dở khóc dở cười. Chắc hẳn đây là những thứ cậu nhóc nhặt nhạnh được trong lúc đào hố. "Mẹ không cần đâu, con cầm chơi đi." Bị từ chối, Hứa Tiểu Bảo cũng không buồn bực, hớn hở chia "kho báu" với em gái. Tiếc là tay em gái quá nhỏ, chẳng cầm được bao nhiêu. Cậu bé nhìn những thứ trong tay, rồi lại nhìn vị ông lão vừa nói chuyện với mình. Cậu chạy tới: "Ông ơi, cho ông này. Lát nữa ông cháu mình cùng chơi, tiếp tục đào nhé."
Bị nhét đầy một tay những thứ kỳ quặc, Cục trưởng Tôn lần đầu tiên trong đời bị một đứa trẻ đối xử như vậy. Vừa dở khóc dở cười, trong lòng ông lại dấy lên một cảm xúc khó tả. Giọng ông càng thêm dịu dàng: "Sao cháu biết bên dưới có kho báu?"
Theo lời Trưởng đồn Trương, những thứ nằm sâu bên dưới này rõ ràng là được cất giấu có chủ đích. Bức tượng Phật bằng vàng ở phía trên giống như một mồi nhử để đ.á.n.h lạc hướng. Người bình thường nếu đào được món đồ quý giá như vậy, cho dù có lòng tham thì đào thêm một đoạn nữa không thấy gì cũng sẽ bỏ cuộc. Ai mà ngờ được sâu thêm khoảng 1 mét rưỡi bên dưới lại vẫn còn kho báu.
Mặc dù khả năng Kim Hoa Hoa biết trước ở đây có báu vật là rất thấp, nhưng ông vẫn muốn hỏi thử. Trẻ con sẽ không nói dối. Ông nhìn Hứa Tiểu Bảo bằng ánh mắt nghiêm túc, chờ đợi câu trả lời của cậu bé.
Hứa Tiểu Bảo nhìn ông lão tóc bạc, rồi lại nhìn Kim Hoa Hoa. Mọi người cũng bắt được ánh mắt của cậu bé, lập tức đổ dồn những ánh nhìn đầy nghi hoặc về phía Kim Hoa Hoa. Ánh mắt đó khiến Kim Hoa Hoa suýt chút nữa không giữ nổi nụ cười trên môi. Lúc này, Hứa Tiểu Bảo mới nhỏ giọng nói: "Ông ngốc quá." Rồi lại lớn tiếng dõng dạc: "Mọi người đều thích chôn kho báu dưới đất mà! Tiểu Viên đã chôn b.út chì xuống đất rồi sau đó không tìm thấy nữa. Tiểu Quân thì đào được tiền trong đất, ai cũng bảo có thể mua được nhiều đồ ăn ngon..." Cậu bé ba, bốn tuổi vừa đếm ngón tay vừa kể rành rọt những "kho báu" mà các bạn ở nhà trẻ đã đào được, với vẻ mặt coi đó là chuyện hết sức bình thường. Điều này khiến tất cả mọi người đều cảm thấy có vẻ như căn bệnh đa nghi của họ quá nặng rồi.
Nói xong, Hứa Tiểu Bảo thở dài. Thấy Kim Hoa Hoa đứng khá xa, cậu nhóc mới ghé sát vào thì thầm: "Ông đừng sợ, cháu không nói cho mẹ biết đâu. Lần sau cháu sẽ rủ ông chơi cùng, Tiểu Bảo không chê ông ngốc đâu."
Những người xung quanh vô tình nghe được lời của Hứa Tiểu Bảo thì nhất thời bị sặc nước bọt, người thì ho sù sụ, người thì muốn cười nhưng phải cố nhịn. Bí bách quá đành quay lưng đi, bờ vai cứ rung lên bần bật. Không cần nhìn cũng biết họ đang cười thầm không thành tiếng.
Bị một đứa trẻ chê bai, Cục trưởng Tôn cũng không giận. Ông bật cười ha hả, gật đầu khi Hứa Tiểu Bảo vỗ nhẹ vào người mình ra dáng ông cụ non. Hành động này như tiếp thêm động lực cho Hứa Tiểu Bảo. Cậu bé toét miệng cười tươi rói, thì thầm: "Vậy không được nói cho người lớn biết nhé, sẽ bị mắng đấy, ngoại trừ mẹ cháu ra." Cục trưởng Tôn gật đầu hùa theo dỗ dành: "Ừ." Một già một trẻ, nếu không tính đến khoảng cách tuổi tác, thì quả thật có một sự ăn ý kỳ lạ.
