Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 39
Cập nhật lúc: 11/03/2026 23:18
Nhưng giờ đây, nhìn đứa con gái sợ hãi run rẩy núp sau lưng mình, lại nhìn sự độc ác không thèm che giấu nơi đáy mắt mẹ chồng, Vương Xuân Hoa cảm thấy mình không thể cứ mãi che chắn trước mặt con bé thế này được. Đã đến lúc phải để con gái tự đứng lên bảo vệ mình.
Kéo mạnh Đại Nữu một cái, lôi con bé từ sau lưng ra trước mặt mọi người, Vương Xuân Hoa cười lạnh: "Mẹ à, nếu mẹ đã nói thế, thì con cũng muốn hỏi vài chuyện. Tại sao Đại Nữu về nhà ngoại thì bình yên vô sự, mà hễ ở nhà mình là xui xẻo liên miên? Tại sao cứ hễ Đại Nữu nhà con gặp nạn, thì cô út lại may mắn tột đỉnh?"
Vương Xuân Hoa vốn là một người phụ nữ nông thôn hiền lành. Vì con gái, bà ít khi va chạm, cãi cọ với ai, chỉ bởi người ta luôn miệng mắng con bà là sao chổi, và thực tế con bé cũng đã từng làm liên lụy đến người khác. Đừng nói đâu xa, chính bà hàng xóm sát vách có lần vì giúp Đại Nữu mà bị trật khớp chân.
Vì con, cái tính nóng nảy của bà đã bị mài mòn gần hết. Nhưng thuở son rỗi, bà đâu phải người nhút nhát. Làm được dâu trưởng, lại có thể để con gái ở lỳ bên nhà ngoại lâu như vậy mà không ai dám ý kiến, Vương Xuân Hoa cũng từng là cô gái được nhà mẹ đẻ cưng như trứng mỏng, thời trẻ cũng từng xắn tay áo đ.á.n.h nhau với người ta. Sau này vì con gái, bà mới dần quen với việc nhẫn nhịn.
Bây giờ đã tìm ra nguyên nhân và cách giải quyết cho vấn đề của con gái, bà quyết định vùng lên. Mấy ngày nay bà cứ suy nghĩ mãi về chuyện này. Con gái út của bà và cô út cách nhau đúng ba ngày sinh, cô út sinh trước, con gái sinh sau. Rõ ràng hồi đầu con gái bà đâu có xui xẻo đến mức ấy. Ban đầu bà định giữ chút thể diện cho nhà họ Hứa, nhưng nếu họ đã cạn tàu ráo máng, thì bà cũng quyết lật tung mọi chuyện lên.
"Con nhớ hai ngày trước khi con sinh Đại Nữu, mẹ có bưng cho con một bát nước, bảo là nước xin bề trên, uống vào sẽ sinh con trai." Vương Xuân Hoa nhìn chằm chằm vào bà cụ Hứa, "Sau đó con đẻ ra Đại Nữu, mẹ chẳng thèm nói năng gì. Lúc đó con ngây thơ tưởng mẹ xót Đại Dân nên mới làm thế, trong bụng còn thầm biết ơn mẹ. Giờ con muốn hỏi cho ra nhẽ, rốt cuộc bát nước đó là thứ nước gì?"
Khi đã hạ quyết tâm, Vương Xuân Hoa trở nên bình tĩnh đến lạ thường. Ánh mắt bà sắc lẹm găm thẳng vào bà cụ Hứa, khiến bà ta hoảng hốt đến mức tay đang túm c.h.ặ.t Hứa Đại Nữu cũng vô thức nới lỏng ra.
"Nếu con nhớ không lầm, ngày cô con gái cưng của mẹ ra đời, mẹ suýt nữa thì mất mạng. Ngay sau đó cô út lại lên cơn sốt cao, cả nhà xúm vào lo sốt vó. Giữa lúc mẹ đang thập t.ử nhất sinh, cô út thì thoi thóp, mẹ lại bỗng dưng mang nước bùa cho con uống với cái cớ để sinh con trai. Nhưng khi Đại Nữu ra đời, mẹ lại câm như hến. Mẹ à, mẹ có dám nói thật cho mọi người biết, mẹ đã cho con uống cái thứ quỷ quái gì không?"
Những năm qua, không phải Vương Xuân Hoa không có hoài nghi, chỉ là ai rảnh rỗi mà nghĩ đến mấy chuyện kỳ quái ma cỏ đó. Chỉ đến khi Đại Nữu ở nhà ngoại hoàn toàn bình an vô sự, bà mới xâu chuỗi lại mọi việc, và đến hôm nay thì dứt khoát phanh phui tất cả.
"Mày ngậm m.á.u phun người! Tao cho mày uống nước bùa hồi nào!" Bà cụ Hứa hoảng loạn cãi bay cãi biến, không màng đến việc giữ chân mẹ con Vương Xuân Hoa nữa mà loạng choạng lùi lại phía sau.
"Có hay không, trong bụng bà tự hiểu rõ nhất! Hồi đó bà hàng xóm vách bên cạnh cũng nhìn thấy đấy!" Bà cụ Vương - mẹ đẻ của Vương Xuân Hoa - hớt hải chạy đến, vừa hay nghe được câu nói của con gái, bà lão tinh đời lập tức tiếp lời.
Thấy người nhà mẹ đẻ đến chống lưng, khóe mắt Vương Xuân Hoa đỏ hoe: "Mẹ, sao mọi người lại đến đây?" Bà cụ Vương xót xa vỗ mạnh vào lưng con gái một cái, rồi kéo cả con gái lẫn cháu ngoại ra sau lưng mình chắn chở: "Không đến để mà không biết mày bị nhà người ta chà đạp đến mức này à!" Quay sang lườm Hứa Đại Dân đang ngồi rũ rượi trên đất, bà cụ Vương nheo mắt: "Hứa Đại Dân, ngày trước anh hứa hẹn với tôi thế nào? Nếu không thấy anh có thành ý, nhà họ Vương chúng tôi đời nào gả đứa con gái rượu cho cái thằng hèn nhát như anh. Vợ con anh bị người ta bắt nạt đến nước này mà anh vẫn câm như hến, anh có đáng mặt đàn ông không?"
Người nhà họ Vương đã kéo đến đông đủ. Thấy sự việc ngày càng bung bét, những người nãy giờ còn dám xì xầm to nhỏ giờ cũng nín bặt. Tình hình này có khi hai nhà lao vào tẩn nhau luôn chứ chẳng đùa.
Lúc này, sự chú ý của Kim Hoa Hoa hoàn toàn dồn vào những gì Vương Xuân Hoa vừa tiết lộ. Trên thế giới này đến cả cặp cô cháu quái đản như Hứa Đại Nữu và Hứa Hiểu Phù còn tồn tại, thì mấy cái thứ sức mạnh kỳ bí kia cũng chẳng có gì lạ. Nhìn lại số đồng dưa tích cóp được, Kim Hoa Hoa bất ngờ lên tiếng: "Hệ thống, mày quét thử xem trên người Kim Hoa Hoa và Vương Xuân Hoa có gì bất thường không?"
