Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 53
Cập nhật lúc: 11/03/2026 23:19
Chỉ có Kim Hoa Hoa mới biết rõ ngọn ngành. Chẳng phải trên núi nhiều thú hoang, cũng chẳng phải nhà họ Hứa may mắn, mà hoàn toàn là do cô - cái đứa "ngốc nghếch" dư dả - đang dâng đồ tặng không cho nhà người ta. Cũng may mấy lần trước cô đều mua những thứ bình thường dễ giải thích, nếu không nhà họ Hứa chắc đã tưởng mình bị ma ám rồi.
Người nhà họ Hứa cũng nhanh ch.óng đổ về đông đủ. Cộng thêm bà cụ Hứa vốn ở nhà từ trước, chẳng mấy chốc họ đã bắt gọn con dê. Nói là "bắt" thì hơi quá, vì con dê núi này có vẻ đã coi nhà họ Hứa là nhà của mình. Nó đứng yên một chỗ thong dong gặm cỏ, đến khi con trai thứ tư nhà họ Hứa lao vào vồ, nó cũng chẳng buồn nhúc nhích. Con dê ngoan ngoãn chờ bị bắt thế này, đừng nói là dê hoang, ngay cả dê nhà cũng hiếm có.
"Công nhận nhà họ Hứa số hưởng thật, thú hoang cứ tự đ.â.m đầu vào nhà." "Đúng thế! Bữa trước thì gà rừng bay vào, giờ lại đến dê núi. Đúng là nhà có phúc."...
Trong khi mọi người đang hớn hở xem náo nhiệt, Kim Hoa Hoa lại cảm thấy ruột gan như lửa đốt. Dù biết cái Hệ thống này có phần "ăn cây táo rào cây sung" và hơi ngu ngơ vì mãi vẫn chưa nhận ra lỗi sai, nhưng cô cũng chẳng thể vứt nó đi được.
Nhìn số đồng dưa trong Hệ thống, lại nghĩ đến con người đang nằm bất động trong kia, Kim Hoa Hoa thoáng chút do dự. Nhưng rất nhanh, cô đã đưa ra quyết định. Cô trực tiếp mua một viên t.h.u.ố.c trong cửa hàng Hệ thống. Ngay lập tức, trong lúc không ai để ý, một viên t.h.u.ố.c được đóng gói cẩn thận xuất hiện ngay mép giường Hứa Ý Tri.
Chứng kiến cảnh tượng đó, chút tia hy vọng cuối cùng trong lòng Kim Hoa Hoa hoàn toàn vụt tắt. Với vẻ mặt phức tạp, cô nhân lúc mọi người đang vây quanh bàn tán về con dê núi, lén lút bước vào phòng, lấy viên t.h.u.ố.c và nhét thẳng vào miệng Hứa Ý Tri. Cũng may viên t.h.u.ố.c nhỏ, lại thêm mọi người đang mải chú ý bên ngoài nên không ai phát hiện ra hành động của cô.
Đến nước này, dù Hệ thống có ngu ngốc đến đâu cũng đã hiểu ra vấn đề. Nhớ lại việc ký chủ vừa mua dê núi xong, nhà Hứa Ý Tri liền xuất hiện một con dê núi, nó đã đoán ra mọi chuyện. Hệ thống lập tức tự kỷ, chui tọt vào "phòng tối" khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Hiệu quả của viên t.h.u.ố.c đúng là "thần d.ư.ợ.c", chỉ trong vòng chưa đầy năm phút đã phát huy tác dụng. Ngay lúc một người nhà họ Hứa tình cờ phát hiện Kim Hoa Hoa đang ở trong phòng và định bước vào xem có chuyện gì, thì nghe thấy giọng nói bình tĩnh của cô: "Tay anh ấy vừa cử động."
Người vừa bước vào là Hứa Cương, con trai của anh cả Hứa Ý Tri. Năm nay cậu bé mười hai tuổi, cũng đang tuổi ăn tuổi lớn. Cậu "A" lên một tiếng rồi vội vàng giải thích: "Chuyện này bình thường mà chị. Bác sĩ bảo người thực vật thỉnh thoảng cũng có những cử động nhỏ, gọi là phản xạ gì đó."
Kim Hoa Hoa biết cậu bé đang nói đến phản xạ thần kinh. Cô gật đầu, cố nặn ra một nụ cười thân thiện nhưng thật sự cười không nổi, đành phải nói thẳng: "Mắt anh ấy cũng cử động rồi."
Hứa Cương hơi ngẩn người, vẫn bước lại gần thêm chút nữa. Khi cậu bé đến gần, phản ứng của Hứa Ý Tri càng lúc càng rõ rệt. Nhãn cầu đảo nhanh hơn dưới lớp mí mắt. Ngay khi Hứa Cương bước đến mép giường, nghi hoặc nhìn xuống, thì đôi mắt Hứa Ý Tri từ từ mở ra.
"Á á á!" Hứa Cương thét lên một tiếng, suýt nữa nhảy dựng lên. Mà dù không nhảy dựng lên thì cũng bị dọa cho khiếp vía. Tiếng hét của cậu bé kinh động đến không ít người. Mẹ Hứa Cương vội vàng chạy hộc tốc vào: "Có chuyện gì thế? Mày định dọa c.h.ế.t ai à?"
Hứa Cương run rẩy chỉ tay vào Hứa Ý Tri đang nằm trên giường: "Mẹ, mẹ ơi, chú út... chú út tỉnh rồi!" "Cái gì? Ai tỉnh cơ?" Lúc này, dòng người ùa vào phòng ngày một đông, nhất là người nhà họ Hứa. Kim Hoa Hoa nhân cơ hội lẩn ra ngoài.
Chỉ một loáng sau, tin tức cậu út nhà họ Hứa, người đã sống thực vật suốt nửa năm trời nay bỗng nhiên tỉnh lại lan truyền khắp thôn. Người đến xem đông như trẩy hội. Nghe đồn nhà họ Hứa mới bắt được một con dê núi hoang, lại thêm việc mời bác sĩ đến khám cho Hứa Ý Tri... Chỉ trong một thời gian ngắn, hơn nửa thôn đã vây kín con ngõ nhỏ dẫn vào nhà họ Hứa.
Chuyện mua nón lá rơm đành gác lại. Hơn nữa, sau khi chứng kiến màn kịch vui hôm nay, đám thanh niên trí thức vừa bàn tán sôi nổi về sự việc nhà họ Hứa vừa quay trở về khu tập thể.
Đến tối mịt, khi đã nằm yên trên giường, Kim Hoa Hoa mới cất giọng lạnh tanh: "Hệ thống, nói nghe xem, rốt cuộc là chuyện gì đây?" Hệ thống khóc lóc cả buổi trời, khóc đến mức ngu người đi, giờ nghe ký chủ hỏi, nó đâu dám hó hé gì, chỉ biết thút thít: "Hu hu, tôi cũng không biết nữa. Rõ ràng cửa hàng vẫn bình thường mà, sao phần thưởng lại chạy sang chỗ người khác cơ chứ. Hu hu, ức h.i.ế.p Hệ thống quá đáng!"
