Nữ Phụ Thập Niên 80: Vừa Kiều Khí Vừa Nhát Gan - Chương 13

Cập nhật lúc: 04/02/2026 15:03

Đường Chấn Hoa trực tiếp há hốc mồm.

Bà cụ bị thao tác của Đường Quốc Hoa làm cho kinh ngạc, chờ bọn họ đi gần tới cửa mới phản ứng lại, tức giận đến run rẩy ngón tay chỉ vào Đường Quốc Hoa: "Mày cái đồ nghịch t.ử này, trong mắt mày rốt cuộc còn có người mẹ này không? Mày quả thực vô pháp vô thiên!"

Đứa con trai này trước kia nghe lời nhất, ngay cả đồ tốt bên nhà vợ gửi về từ thành phố cũng ưu tiên bà trước. Không nghĩ tới vợ nó vừa về thành, tất cả đều đảo lộn.

Đường Quốc Hoa trong tay bưng hai đĩa đồ ăn, quay đầu lại: "Mẹ, con về phòng ăn bữa cơm thì làm sao ạ?"

Đường Bân Bân đúng lý hợp tình xen mồm: "Bà nội, cháu còn chưa được ăn thịt đâu."

Bà cụ nhìn chằm chằm Đường Quốc Hoa: "Mày muốn cút bao xa thì cút cho tao, đồ vật để lại!"

Đường Quốc Hoa nhìn lại bà, nhàn nhạt nói: "Đồ con tự mình mang về, vì sao không thể mang đi?"

Bà cụ mặc kệ, lớn tiếng thét: "Bỏ xuống cho tao!"

Đường Quốc Hưng căng thẳng một tay xoa xoa quần, giảng hòa: "Chú Hai, vì mấy miếng thịt mà nháo thành như vậy, không... không cần thiết đâu."

Đường Quốc Hoa cười châm chọc: "Anh Cả, đây là chuyện mấy miếng thịt sao?" Đường Quốc Hoa đem đĩa trong tay giao cho Đường Chấn Hoa: "Chú Ba, bưng vào phòng anh, Kiều Kiều còn chưa ăn no, chú bồi con bé ăn trước đi."

Đường Chấn Hoa yên lặng nhìn Đường Quốc Hoa một cái, cái gì cũng không nói, nhận lấy đĩa thức ăn, hư ôm lấy Đường Kiều Kiều đi ra ngoài.

Bà cụ tức giận đến run người: "Phản, phản hết rồi!"

Đường Quốc Hoa kéo cái ghế bên cạnh ngồi xuống, ngữ khí bình thản: "Mẹ, con nói chuyện làm người phải bằng lương tâm. Trước khi phân gia, đại bộ phận chi phí ăn uống trong nhà là do con và Văn Thấm trợ cấp, xây cái nhà này cũng là tiền lương hai đứa con bỏ ra phần lớn. Vốn dĩ người một nhà không nên so đo, nhưng mà mẹ à, con xin hỏi một câu, con dùng phiếu gạo của mình mua gạo, phiếu thịt của mình mua thịt, tự mình mang thịt về, vì sao con gái con lại chẳng được ăn miếng nào? Vì sao con cái nhà anh Cả lại ăn đến yên tâm thoải mái như vậy?!"

Vợ chồng Đường Quốc Hưng liếc nhau, trầm mặc cúi đầu.

Đường Bân Bân đúng lý hợp tình nói: "Chú Hai, cháu là con trai duy nhất trong nhà, tương lai tất cả đồ đạc trong nhà đều là của cháu, cháu ăn thịt có gì không đúng ạ?"

Trước khi phân gia, đại bộ phận đồ đạc Hứa Văn Thấm được nhà mẹ đẻ gửi tới đều vào túi bà cụ, dùng trên người con cái nhà anh Cả. Sau khi phân gia cũng để cho bọn họ "thuận tay" lấy đi không ít. Hứa Văn Thấm tuy rằng không vui, nhưng nhắc qua với hắn vài lần cũng thôi.

Đường Quốc Hoa cảm thấy người một nhà không cần phân chia rõ ràng như vậy, lại không ngờ tạo thành cục diện hiện tại.

Ông quét mắt nhìn vợ chồng Đường Quốc Hưng: "Các người cũng cảm thấy như thế là đúng, phải không?"

Vợ chồng Đường Quốc Hưng và Đường Miêu Miêu đều không nói lời nào, coi như ngầm thừa nhận.

Bà cụ banh mặt già, nhìn đứa con trai vốn luôn tùy ý để bà nắn bóp, dường như có chỗ nào đó không giống trước kia.

"Tao nói Đường Quốc Hoa mày rốt cuộc bị làm sao vậy? Đã lâu không về, vừa về liền thế nào cũng phải làm cho gà bay ch.ó sủa mới chịu có phải không? Mang mấy miếng thịt về liền ghê gớm à? Hiếu kính mẹ già không phải là lẽ đương nhiên sao? Mày bưng cả đĩa đi như vậy cẩn thận thiên lôi đ.á.n.h xuống đấy!"

Đường Quốc Hoa bỗng nhiên đứng dậy. Hiếu tự so thiên đại (chữ Hiếu lớn bằng trời), nói cái gì cũng là nói không thông: "Mẹ, nếu đã phân gia, về sau nhà ai nấy lo đi. Cái gì nên hiếu thuận với mẹ, con một chút cũng sẽ không ít hơn anh Cả. Con về phòng trước đây."

"Thằng Hai mày đứng lại đó cho tao!"

Đường Quốc Hoa dừng bước, quay đầu lại.

Bà cụ chỉ vào ông, khí thế như hồng: "Mày có ý gì? Tự mình mang theo cái của nợ kia cơm ngon rượu say, nhìn gia đình anh Cả mày c.h.ế.t đói mặc kệ phải không? Mày đừng quên nhà họ Đường chúng ta còn trông cậy vào Bân Bân nối dõi tông đường!"

Đường Quốc Hoa cảm thấy thảo luận mấy chuyện này đặc biệt vô vị, ông nhìn bà cụ bình tĩnh hỏi lại: "Vừa rồi mẹ không phải nói ai sinh người nấy nuôi sao? Anh Cả sẽ không trông cậy vào con nuôi chứ? Hay là tính toán đem con trai quá kế (làm con thừa tự) cho con?"

Mày Đường Quốc Hưng nhíu c.h.ặ.t muốn c.h.ế.t: "Chú Hai, chú nói lời này có ý gì? Anh Cả từ nhỏ đã giúp đỡ trong nhà làm việc, học hành không nhiều bằng chú, kiếm được tự nhiên không nhiều bằng chú. Đều là người một nhà, chú không thể bớt so đo đi được sao?"

Đường Quốc Hoa coi như nhìn thấu rồi, ông cười tự giễu: "Anh Cả, em đi học sớm hơn anh, chỉ học nhiều hơn anh một năm, tuổi em xuống ruộng làm việc còn nhỏ hơn anh. Em tự hỏi lương tâm mình, em so đo sao? Lời này em thật không muốn nhắc lại lần nữa, bao nhiêu năm nay tiền lương của em và Văn Thấm trợ cấp cho cái nhà này bao nhiêu? Cái nhà này cũng là em và Văn Thấm bỏ vốn liếng ra xây không nói, đồ nhà mẹ đẻ Văn Thấm gửi tới có một phần của Kiều Kiều liền có một phần cho con cái nhà các người."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Thập Niên 80: Vừa Kiều Khí Vừa Nhát Gan - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD