Nữ Phụ Thập Niên 80: Vừa Kiều Khí Vừa Nhát Gan - Chương 141
Cập nhật lúc: 04/02/2026 16:33
Lý Giai Giai biết suy nghĩ của Đường Kiều Kiều, xua tay đuổi người: “Được rồi được rồi, là chuyện tốt là được, quan tâm ai đề xuất làm gì.”
…
Khác với sự ồn ào náo nhiệt bên phía trường Nhất Trung, gần đây Đường gia thôn yên tĩnh như một bức tranh sơn dầu.
Công tác dạy học của Lục Chi Duyên tiến hành không nhanh không chậm. Ngoài nhiệm vụ học tập mỗi ngày, Lục Chi Duyên còn thêm vào một hạng mục rèn luyện thể lực ——
Đó chính là mỗi sáng 6 giờ dẫn các xã viên chạy bộ buổi sáng trên đường nhỏ trong thôn.
Theo cách nói của anh thì thi đại học không chỉ là cuộc vận động về trí nhớ mà còn là cuộc vận động về thể lực, giữ gìn cơ thể và tinh thần tốt mới nắm chắc phần thắng.
Sau khi lớp ôn tập tinh giản xuống còn mười lăm người, những người ở lại cơ bản đều là hạt giống tốt, dù là nhân phẩm hay thái độ học tập đều cực tốt.
Đặc biệt là sau khi được Lục Chi Duyên dẫn dắt một thời gian, sự kính ngưỡng của họ đối với Lục Chi Duyên quả thực như nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt.
Tuổi tác của họ hầu hết đều lớn hơn Lục Chi Duyên, nhưng ai nấy đều tuyệt đối tin phục anh.
Vì thế, buổi sáng sớm sương mù lãng đãng ở Đường gia thôn có thêm một cảnh tượng đẹp mắt: sinh viên Lục dẫn đầu đoàn chạy mười bảy người, trong đó bao gồm cả Hồ Việt và Trần An Dương vốn không nằm trong “biên chế” lúc đầu.
Trong hàng ngũ đó còn có Tưởng Tư Hàm. Khoảng thời gian này giữa cô ta và Lục Chi Duyên càng có nhiều sự “giao lưu tinh thần” hơn. Cô ta dùng mảnh giấy đưa bài tập cho sinh viên Lục, sinh viên Lục trả lời đáp án cho cô ta.
Chồng giấy tờ bài tập qua lại này, trong lòng Tưởng Tư Hàm tồn tại giống như “thư tình” vậy. Mỗi một tờ giấy cô ta đều bảo quản cẩn thận, đợi đến đêm khuya thanh vắng lại lặng lẽ lấy ra xem, nhìn nét chữ cứng cáp có lực của Lục Chi Duyên, hồi tưởng lại khí thế “chỉ điểm giang sơn” của anh trên bục giảng ban ngày, tưởng tượng ra biểu cảm của anh khi cúi đầu bên bàn viết những chữ này cho mình, Tưởng Tư Hàm có một loại cảm giác thỏa mãn gần như bệnh hoạn.
Mỗi ngày cô ta đều nỗ lực học tập hơn, nhất định phải làm cho bản thân xứng đôi với người đàn ông ưu tú như vậy.
Chạy bộ buổi sáng mỗi ngày càng là lúc cô ta thỏa mãn nhất. Cô ta nỗ lực chạy lên hàng đầu, ở vị trí cách sau lưng anh chưa đến 1 mét. Mỗi nhịp bước chân của anh đều như giẫm lên trái tim cô ta, mỗi lần mồ hôi nhễ nhại, cô ta thậm chí có thể cảm nhận được mùi mồ hôi của anh, cô ta cảm thấy mình càng ngày càng mê luyến người đàn ông này.
Trong khoảng thời gian này Đường Kiều Kiều và Lý Giai Giai đều không xuất hiện, ánh mắt Lục Chi Duyên cũng chưa từng dừng lại trên người bất kỳ nữ đồng chí nào, nhưng anh mỗi ngày đều sẽ trả lời đáp án bài tập cho cô ta, nghiêm túc và tỉ mỉ.
Cô ta chỉ cần mưa dầm thấm lâu tiến vào cuộc sống của anh, cô ta tin tưởng một ngày nào đó có thể làm anh rung động, để anh cảm nhận được sự tồn tại của cô ta, biết rằng cô ta mới là người thích hợp với anh nhất.
Tưởng Tư Hàm đón ánh mặt trời mỉm cười, gió nhẹ đưa tới mùi hương thanh mát đặc trưng trên người Lục Chi Duyên, cô ta nhắm mắt hít sâu, cảm thấy vô cùng thỏa mãn…
Chớp mắt đã tới ngày thi khảo sát chất lượng. Đây là lần thi cử chính quy đầu tiên trong cả hai kiếp sống của Đường Kiều Kiều, nàng vừa hưng phấn lại vừa hồi hộp, tâm trạng rất khó diễn tả thành lời.
Lý Giai Giai trêu chọc nàng: “Kiều Kiều thân yêu của tớ, cậu thành tích tốt như vậy thì hồi hộp cái gì chứ?” Người khác có lẽ không biết, nhưng ngồi cùng bàn với nàng, Lý Giai Giai biết rõ thực lực của Đường Kiều Kiều. Cô gần như chưa từng thấy bài nào nàng không làm được. Những bài Toán, Lý, Hóa mà nàng không làm được thì Lý Giai Giai tin rằng giáo viên cũng chưa chắc đã làm được.
Đường Kiều Kiều hít sâu một hơi, tự cổ vũ mình: “Không hồi hộp, không hồi hộp…”
Kết quả là sau ba ngày thi cử liên tục với cường độ cao, Đường Kiều Kiều căn bản quên mất chuyện hồi hộp, thi xong cả người cảm giác như sắp hư thoát.
Lý Giai Giai có một hai môn là nước đến chân mới nhảy, mãi đến vài phút trước giờ thi vẫn còn đang liều mạng học thuộc lòng, thi xong rồi thì cả người yếu ớt không chịu nổi.
“Kiều Kiều tớ không xong rồi, tớ nằm bò một lát đã, lát nữa cậu đi lấy cơm giúp tớ nhé, cậu ăn gì thì lấy cho tớ cái đó là được.”
Đường Kiều Kiều cười lắc đầu, đi xuống nhà ăn lấy cơm.
Từ khi việc vừa học vừa làm được thực hiện đúng chỗ, số lượng học sinh tới nhà ăn ăn cơm tăng lên trông thấy, đặc biệt là buổi tối. Rất nhiều bạn học ở nông thôn tích cóp đủ hai ba phiếu món mặn liền tới mua đóng gói mang về nhà, cả nhà mỗi người một miếng chia nhau ăn, người được hưởng lợi biến thành cả gia đình học sinh.
