Nữ Phụ Thập Niên 80: Vừa Kiều Khí Vừa Nhát Gan - Chương 397

Cập nhật lúc: 05/02/2026 01:14

Lý Giai Giai chạy đến góc tường, nghiêm túc quan sát đóa tịch mai kia, gật gù nói: "Quyết định vui vẻ như vậy đi. Kiều Kiều, em ngàn vạn lần không được tiết lộ nửa điểm tiếng gió, chị phải cho anh ấy một cái kinh hách (vừa kinh ngạc vừa sợ hãi). Lần này chị không tin không dọa c.h.ế.t được khúc gỗ này."

Đường Kiều Kiều đỡ trán, cô đôi khi thật sự rất bội phục mạch não của Lý Giai Giai.

"Giai Giai, vạn nhất Tam thúc phản ứng không kịp, chị rất có thể sẽ không xuống đài được trước mặt mọi người đâu."

Lý Giai Giai liếc cô: "Kiều Kiều, thực ra chúng ta đều hiểu rõ phân lượng của nhau trong lòng đối phương. Nếu là trước kia có lẽ chị còn băn khoăn, lo lắng dọa người ta chạy mất, lo lắng anh ấy có áp lực, nhưng hiện tại sẽ không."

"Đồng chí Đường Chấn Hoa sớm đã không phải chàng thanh niên ngốc nghếch lo trước lo sau lúc ban đầu. Nếu chị đoán không sai, hôm nay anh ấy đã học hỏi kinh nghiệm từ Đại biểu ca. Chờ trở lại thành phố S vào lễ tốt nghiệp của chị, anh ấy khẳng định sẽ bắt chước làm bừa ngay trước mặt ba mẹ chị làm một màn như vậy. Cho nên a, chị muốn đ.á.n.h đòn phủ đầu, đuổi trước anh ấy dùng chiêu này, chị xem anh ấy còn chiêu gì nữa."

Đường Kiều Kiều dở khóc dở cười, đây cũng là một đôi oan gia, chẳng qua hình thức biểu hiện nội liễm hơn nhiều so với cặp đôi Tần Á Á và Lưu Hải Dương, nhưng loại so kè ngầm này càng dễ khiến người ta "lên m.á.u".

Bất quá nếu luận trên thế giới này ai hiểu biết Đường Chấn Hoa nhất, đó phi Lý Giai Giai mạc chúc (không ai khác ngoài Lý Giai Giai), rốt cuộc trong tối ngoài sáng so kè nhiều năm như vậy.

"Chị tém tém lại chút đi, da mặt Tam thúc em vẫn còn mỏng lắm."

Lý Giai Giai liếc cô: "Tiểu Kiều Kiều, chị cứ cảm thấy em đang mắng chị."

Đường Kiều Kiều khoác tay cô: "Em nào dám a, đại tiểu thư của em. Ngoài này lạnh quá, chúng ta vào đi thôi, hảo hảo hoàn thiện đại kế thổ lộ của chị nào."

Lý Giai Giai vừa nghe cái này liền phi thường hứng thú cùng Đường Kiều Kiều vào nhà.

Lễ tốt nghiệp của Đường Chấn Hoa chỉ còn ba ngày nữa là diễn ra.

Ngày này tuyết lớn bay đầy trời, là ngày lạnh nhất trong năm. Lão thái thái tuổi cao, mọi người sợ bà bị lạnh nên không cho bà ra cửa.

Lục Chi Duyên lái xe chở gia đình ba người Đường Kiều Kiều và Lý Giai Giai chạy đến Đại học Sư phạm.

Hắn nhìn hai cô gái nhỏ khuân một ít bóng bay, mực đỏ, còn hái mấy đóa tịch mai ở góc Đông Bắc lên xe, khó hiểu nói: "Mang mấy thứ này làm gì?"

Lý Giai Giai: "Chờ lát nữa anh sẽ biết."

Ngay cả Đường Kiều Kiều cũng vẻ mặt thần bí: "Anh đừng hỏi vội, có tác dụng là được rồi."

Lục Chi Duyên tự nhiên không đi quản mấy trò vặt của con gái. Chở mọi người đến Đại học Sư phạm, mãi cho đến khi tham gia xong điển lễ, mấy thứ trong xe hắn vẫn chưa có đất dụng võ.

Điển lễ kết thúc, hai cô gái nhỏ mới thần thần bí bí ra xe lấy đồ, còn không cho Lục Chi Duyên đi theo.

Mãi đến giờ chụp ảnh tự do, Đường Kiều Kiều chạy chậm về gọi người: "Mọi người ra cổng trường chụp ảnh lưu niệm đi ạ."

"Giai Giai đâu?"

Đường Chấn Hoa mấy năm nay nghỉ đông nghỉ hè đều ở xưởng mộc hỗ trợ, sau giờ học cũng đều điều hành từ xa, dần dần nắm chắc cả kinh doanh tại chỗ lẫn kinh doanh bên ngoài. Từ nửa năm trước, đại bộ phận thời gian anh bắt đầu tự tay xây dựng bộ phận kinh doanh bên ngoài của "Đường Thị Mộc Nghiệp" tại thành phố S. Con người ngày càng trầm ổn đại khí, so với chàng thanh niên ngốc nghếch vừa mới từ Đường gia thôn ra thật sự là một trời một vực.

Vẫn là chàng trai Đường gia thôn dày rộng nội liễm ấy, nhưng dần dần có thêm sự tự tin của người bày mưu lập kế, cảm giác có chút dựa sát vào phong thái của Lục Chi Duyên.

Bất quá khí chất Lục Chi Duyên là tự phụ ưu nhã, còn anh là ôn hòa thuần phác.

Đường Kiều Kiều: "Đang đợi ở cổng trường đấy ạ, chúng ta mau qua đó đi."

Lục Chi Duyên lo lắng Đường Kiều Kiều lạnh, chỉnh lại quần áo cho cô, trực tiếp ôm người vào trong lòng.

Đường Chấn Hoa nhíu mày: "Trời lạnh thế này, ra cổng trường làm gì?"

Đường Kiều Kiều cười híp mắt nói: "Tới nơi tự nhiên sẽ biết ạ."

Mọi người đi theo Đường Kiều Kiều ra cổng trường, nơi đó đã vây quanh không ít sinh viên.

Đều đang chỉ chỉ trỏ trỏ, bàn tán xôn xao.

Đường Kiều Kiều lễ phép nói: "Các bạn học, phiền nhường đường một chút."

Mọi người chủ động nhường ra một lối đi, Đường Kiều Kiều đẩy Đường Chấn Hoa lên phía trước: "Tam thúc, đi thôi."

Đường Chấn Hoa mấy năm nay cũng coi như là người đã gặp qua việc đời, tuy không dám nói Thái Sơn sập trước mặt mà mặt không đổi sắc, nhưng những trường hợp có thể làm anh chân tay luống cuống thật sự không nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.