Nữ Phụ Trà Xanh Nằm Thắng Trong Tiểu Thuyết Tu Tiên - Chương 199
Cập nhật lúc: 28/04/2026 03:14
“Bởi vì nàng rất khó giải thích rõ ràng với hắn tại sao trong cơ thể nàng lại có sức mạnh có thể dễ dàng nuốt chửng lời nguyền.”
Thông minh như Tạ Ngưng Uyên, một khi nàng nói ra e rằng rất dễ khiến hắn nảy sinh nghi ngờ.
Thế là nàng thuận thế gật đầu nói:
“Đúng vậy, cho nên ta phải tìm thấy nàng ta trong vòng một tháng.”
Khi nói những lời này, Lục Tang Tửu có chút chột dạ… vì nàng biết mình mang tâm tư lừa dối lợi dụng Tạ Ngưng Uyên.
Không nói mình đã giải được lời nguyền, ngoài việc sợ hắn nghi ngờ ra, cũng là vì nàng biết rất rõ Tạ Ngưng Uyên rất không muốn nàng ch-ết.
Như vậy, hắn đại khái sẽ dụng tâm hơn trong việc giúp nàng tìm ra kẻ đứng sau Kỳ Lân Tông.
Mặc dù chột dạ nhưng Lục Tang Tửu không có quá nhiều áy náy, bởi vì nàng và Tạ Ngưng Uyên vốn dĩ đã mang tâm tư lợi dụng lẫn nhau, chưa bao giờ được coi là những người bạn đối đãi chân thành với nhau.
Cho nên Tạ Ngưng Uyên sẽ vì để nàng không còn vướng bận mà tiền trảm hậu tấu can thiệp vào chuyện của nàng và Cố Quyết.
Mà nàng cũng sẽ trong tình huống biết rõ Tạ Ngưng Uyên sẽ giúp mình mà vẫn có điều che giấu, chỉ để khiến hắn tận tâm tận lực hơn.
Thì… ai cũng chẳng phải người tốt lành gì, coi như huề nhau vậy!
Tạ Ngưng Uyên ngược lại không hề nghi ngờ lời nói của Lục Tang Tửu, hơn nữa loại đồ vật như nguyền rủa này, trước khi có tác dụng thì ngoại lực cũng không thể thăm dò được, chỉ có bản thân người trúng nguyền rủa mới lờ mờ cảm nhận được sự dị thường của cơ thể.
Thế nên hắn cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ trầm mặc gật đầu nói:
“Ta biết rồi, đợi Đại hội Đoạt Kiếm kết thúc, ta sẽ đi Thanh Vân Châu cùng ngươi.”
Lúc cụp mắt xuống, sát cơ hiện lên trong mắt hắn:
“Đến lúc đó, bọn chúng sẽ phải trả giá đắt cho những gì đã làm ngày hôm nay.”
Lục Tang Tửu đây là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ sát khí bừng bừng như thế này của Tạ Ngưng Uyên.
Nàng không khỏi lại có chút chột dạ, vội vàng an ủi một câu:
“Huynh cũng đừng nghĩ nhiều quá, tóm lại mọi chuyện đợi bên phía ta kết thúc đã.”
“Đại hội Đoạt Kiếm còn khoảng năm sáu ngày nữa là đại khái có kết quả rồi, sau đó ngày thứ năm có thể vào kiếm chủng, có một ngày thời gian để tìm kiếm.”
“Tính toán qua lại thế này cũng chỉ mười mấy ngày thôi, lúc đó trực tiếp ngồi trận pháp truyền tống tới Thanh Vân Châu, thời gian vô cùng dư dả, cho nên không cần vội.”
Tạ Ngưng Uyên “ừm” một tiếng:
“Ngươi cũng đừng quá áp lực, trước khi nguyền rủa phát tác sẽ không có ảnh hưởng gì tới ngươi.”
“Hơn nữa bọn chúng đã xác định ngươi nhất định sẽ tới Thanh Vân Châu, vậy thì tiếp theo cũng sẽ không ra tay với ngươi nữa, ngươi có thể yên tâm thi đấu rồi.”
Lục Tang Tửu gật đầu:
“Ta cũng nghĩ vậy, chuyện ngày hôm nay tuy Kim Ngân Môn vẫn chưa đưa ra kết quả nhưng ta nghĩ ít nhiều sẽ cho ta một chút ưu đãi, vậy thì ta càng phải dốc hết sức mình đối đãi với trận thi đấu tiếp theo.”
Tạ Ngưng Uyên nghĩ một lát, có chút tò mò hỏi một câu:
“Vậy nên, lần này ngươi là nhắm vào Mộ Tiên Kiếm mà tới?”
Lục Tang Tửu chuyện này lại không hề giấu giếm hắn, thành thật nói:
“Ma đao Bá Đồ đang ở trong kiếm chủng Kim Ngân Môn, ta là nhắm vào nó mà tới.”
Ánh mắt Tạ Ngưng Uyên ngưng lại, có chút thất thái nói:
“Ngươi nói…
Bá Đồ đang ở trong kiếm chủng Kim Ngân Môn?”
Thấy hắn kích động như thế, Lục Tang Tửu vẻ mặt không hiểu thấu:
“Đúng vậy… huynh kích động thế làm gì?
Huynh cũng có hứng thú với Bá Đồ sao?”
“Mặc dù tu tiên giả cũng có thể dùng nhưng cần phải phong ấn ma khí bên trong nó, tương đương với việc hữu hình vô thực, cũng không phát huy được hiệu dụng lớn nhất của nó đâu.”
Tạ Ngưng Uyên hít một hơi thật sâu, sau đó lắc đầu nói:
“Không… ta không có hứng thú với nó, nhưng ta quả thực đã vì nàng mà tìm kiếm Bá Đồ rất nhiều năm.”
Độc Phu T.ử dù thế nào cũng không chịu nói cho hắn biết tung tích của Bá Đồ, hắn chỉ có thể tự mình đi dò hỏi, ngặt nỗi từ sau Vạn Độc Sơn, Bá Đồ liền bặt vô âm tín.
Cho đến khi tin tức về c-ái ch-ết của nàng truyền ra, hắn vẫn không thể tìm thấy Bá Đồ… không ngờ thế mà lại bị đặt ở kiếm chủng Kim Ngân Môn rồi.
Hắn nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
“Chung quy là ta vô duyên với nó.”
Ánh mắt Lục Tang Tửu phức tạp, không nhịn được hỏi một câu:
“Huynh… có phải là cảm thấy áy náy với nàng ấy không?”
Câu hỏi này nàng đã muốn hỏi từ lâu rồi.
Tạ Ngưng Uyên đã từng đích thân nói hắn không hề thích Cô Hoàng, vả lại sự quen biết lúc đầu của họ quả thực quá ngắn ngủi, không quá có khả năng khiến một người có Phật tâm thiên bẩm như hắn vứt bỏ đạo của mình mà nảy sinh tình cảm sâu nặng với nàng.
Như vậy, Lục Tang Tửu đã từng đoán qua rất nhiều khả năng, cuối cùng vẫn cảm thấy…
Tạ Ngưng Uyên cảm thấy có lỗi với nàng là sự thật có khả năng nhất.
Trầm mặc hồi lâu, hắn mới khẽ cười một tiếng:
“Lời ngươi nói không hoàn toàn chính xác, cái áy náy của ta chưa bao giờ chỉ dành cho nàng ấy…
đương nhiên nàng ấy quả thực là người gánh vác một phần lớn hơn.”
Lục Tang Tửu nhìn Tạ Ngưng Uyên, khoảnh khắc này từ trên mặt hắn thế mà lại nhìn ra một chút bi thương nhàn nhạt.
Không nói được là mãnh liệt dường nào nhưng lại khiến người ta không tự chủ được mà cảm thấy buồn thay cho hắn.
“Huynh… có hối hận vì đã gặp nàng ấy không?”
Nếu không phải những chuyện đó, có lẽ hắn vốn dĩ không nên mang dáng vẻ như bây giờ.
Tạ Ngưng Uyên lại lắc đầu:
“Không hối hận.”
Hắn ngẩng đầu nhìn vào mắt Lục Tang Tửu, sắc mặt bỗng nhiên vô cùng bình thản.
Hắn nói:
“Bởi vì… trước khi gặp nàng ấy, tất cả những điều tốt đẹp của thế giới này mà ta tưởng vốn đều là giả dối.”
“Chính nàng ấy đã khiến ta nhìn thấu thế giới này… dẫu cho điều đó thật đau đớn.”
Lục Tang Tửu nghiền ngẫm từng chữ hắn nói, lờ mờ cảm thấy màn sương mù bao phủ trên người hắn dường như đã tan bớt đi một chút… nàng dường như đã tiến gần hơn một chút tới sự thật mà nàng hằng tò mò.
Nhưng khoảnh khắc hiếm hoi thành thật giãi bày lòng mình này của hắn cũng không kéo dài lâu, rất nhanh hắn liền đứng dậy nói:
“Người của Kim Ngân Môn dưới lầu đã đợi ngươi rất lâu rồi, ta không làm lỡ việc chính của ngươi nữa.”
“Mấy ngày tới có lẽ ta không có ở trấn Mộ Tiên nhưng lúc ngươi vào kiếm chủng ta nhất định sẽ quay lại.”
Hắn hiểu rõ hơn Lục Tang Tửu rằng nàng muốn lấy Bá Đồ trong kiếm chủng sẽ gặp phải khó khăn thế nào.
“Được, vậy huynh cũng vạn sự cẩn thận.”
Ngập ngừng một chút, Lục Tang Tửu lại bổ sung một câu:
“...
Đừng quên là ta vẫn đang đợi huynh giúp đỡ đấy nhé.”
Tạ Ngưng Uyên hơi nghiêng đầu, khóe môi để lộ một chút ý cười:
“Được.”
Nói xong, hắn bung Thiên La Tản ra, nghênh ngang mở cửa rời khỏi phòng nàng.
