Nữ Phụ Trà Xanh Nằm Thắng Trong Tiểu Thuyết Tu Tiên - Chương 212

Cập nhật lúc: 28/04/2026 03:16

“Nhắm mắt lại một chút, Kiếm Bất Quy đứng dậy, phất tay áo rời đi.”

Lạc Lâm Lang tỉnh lại vào trưa ngày hôm sau.

Lục Tang Tửu vẫn luôn túc trực bên cạnh, vừa thấy nàng tỉnh lại liền vội vàng tiến đến bên giường, lo lắng hỏi:

“Sư tỷ, người thấy khá hơn chút nào chưa?

Còn chỗ nào khó chịu không?"

Sắc mặt Lạc Lâm Lang vẫn trắng bệch như cũ, nhưng vừa thấy Lục Tang Tửu, nàng vẫn theo bản năng gắng gượng nở một nụ cười:

“Ta không sao."

Lục Tang Tửu thấy nàng tuy suy yếu nhưng hơi thở cũng coi như bình ổn, biết tình hình của nàng không đáng ngại nên cũng yên tâm hơn.

Vì thế nàng cố ý xụ mặt, không vui nói:

“Còn nói không sao?

Tỷ có biết mình suýt chút nữa là mất mạng rồi không?"

Nàng hiểu tâm trạng của Lạc Lâm Lang lúc đó, cũng biết sự tức giận của nàng dành cho Diệp Chi Dao ngày hôm ấy, trong đó có một phần là vì nàng.

Thế nhưng cứ nghĩ đến việc Lạc Lâm Lang chỉ vì muốn dạy cho Diệp Chi Dao một bài học mà phải trả cái giá đắt như vậy, nàng lại thấy không đáng thay cho sư tỷ!

Giờ đây có Kiếm Bất Quy che chở nên tạm thời bình an vô sự, nhưng sau này khi bí mật nàng biết Ngôn Linh chi thuật lan truyền ra khắp giới tu tiên, liệu nàng còn có ngày nào được yên ổn hay không?

Bản thân Lạc Lâm Lang cũng có chút chột dạ, không khỏi lẩm bẩm một câu:

“...

Này chẳng phải là chưa ch-ết sao?"

Lục Tang Tửu vẫn nghiêm túc như cũ:

“Sư tỷ, ta không nói đùa với tỷ...

Thứ tỷ dùng ngày hôm đó, chẳng lẽ là Ngôn Linh chi thuật trong truyền thuyết?"

Trong ánh mắt Lạc Lâm Lang thoáng qua vẻ kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ rằng Lục Tang Tửu lại biết đến thứ đó.

Nhưng đã lỡ dùng rồi, nàng cũng biết có bao nhiêu tu sĩ Hóa Thần ở đó, sau này nàng cũng không giấu được nữa.

Cho nên sau sự ngạc nhiên ngắn ngủi, nàng rất dứt khoát gật đầu thừa nhận:

“Phải."

Lạc Lâm Lang vốn tưởng rằng Lục Tang Tửu sẽ truy vấn, thậm chí đã nghĩ xem nên giải thích với nàng về chuyện cũ năm xưa như thế nào, nhưng không ngờ Lục Tang Tửu lại không hỏi thêm câu nào.

Nàng chỉ nói:

“Ta có thể nhận ra, thì những tu sĩ Hóa Thần kia chắc chắn lại càng biết rõ hơn...

Sư tỷ, tỷ nên biết rằng vì sự bốc đồng nhất thời đó, sau này tỷ sẽ phải đối mặt với hoàn cảnh khốn cùng thế nào."

Dòng suy nghĩ của Lạc Lâm Lang bị Lục Tang Tửu dẫn dắt, không khỏi khựng lại một lát, nhưng sau đó lại cười vô cùng khoáng đạt:

“Tiểu sư muội, đừng có vẻ mặt đau khổ như vậy, ta chưa có ch-ết mà."

“Hơn nữa, Ngôn Linh thuật dù có lợi hại đến đâu, nếu ta cứ không dám dùng thì khác gì không có?

Chẳng lẽ cả đời này phải giấu giếm mãi sao?"

“Giờ đây như thế này cũng tốt, không cần phải nơm nớp lo sợ khi nào bị người ta phát hiện...

Trong lòng ta cũng thấy nhẹ nhàng hơn một chút."

“Còn về những kẻ có lòng tham khác...

Ngôn Linh chi thuật là thiên phú huyết mạch của ta, bọn họ dù có hút cạn m-áu của ta cũng không học được, cho nên cùng lắm ta chỉ ch-ết chứ không để bọn họ được lợi, nghĩ như vậy thì cũng chẳng thấy sợ hãi gì nữa."

Lục Tang Tửu:

“..."

Lạc Lâm Lang này đúng là tâm rộng đến mức khó tin.

Tuy nhiên, sự việc đã đến nước này, có thái độ lạc quan còn hơn là hối hận muộn màng, run rẩy lo sợ.

Thấy Lạc Lâm Lang lạc quan, Lục Tang Tửu cũng không nói thêm lời nào đả kích nàng.

“Tóm lại sư tỷ tự mình tính toán là tốt rồi, giờ ta đã cầu được sự che chở của Bất Quy Kiếm Tôn, ít nhất trong thời gian diễn ra Đoạt Kiếm đại hội chúng ta sẽ không sao."

“Cho nên mấy ngày nay tỷ cứ an tâm dưỡng thương, sau khi Đoạt Kiếm đại hội kết thúc, chưa biết sẽ là tình cảnh thế nào đây."

Lục Tang Tửu cũng thực sự lo lắng, giờ Lạc Lâm Lang như thế này, nàng sau khi vào Kiếm Trũng cũng còn một trận ác chiến...

Hy vọng bọn họ đều thuận buồm xuôi gió, biến nguy thành an!

Lạc Lâm Lang ngạc nhiên vì Kiếm Bất Quy lại đồng ý bảo vệ bọn họ, nhưng nghĩ đến Lục Tang Tửu có mối quan hệ không tệ với Cố Quyết, nàng cũng theo bản năng cho rằng là vì Cố Quyết, nên không hỏi thêm.

“Cảm ơn tiểu sư muội, muội vất vả rồi."

Nàng biết trong thời gian mình hôn mê, Lục Tang Tửu chắc chắn đã chịu không ít khổ cực, cũng làm rất nhiều việc vì nàng.

Trong lòng vô cùng cảm động, nhưng bọn họ vốn dĩ là người một nhà, những lời khách sáo hơn thì không cần nói.

Sau khi cảm ơn, nàng lại càng tò mò về một chuyện khác:

“Vậy, tiểu sư muội không còn điều gì muốn hỏi ta sao?

Ta cứ tưởng mình vừa mở mắt ra là đã có cả đống câu hỏi chờ sẵn rồi chứ."

Lục Tang Tửu chỉ lắc đầu:

“Chẳng phải tỷ cũng không hỏi ta, làm sao học được Mạn Thiên Tinh Hà đó sao?"

Nàng vừa nói như vậy, Lạc Lâm Lang chớp chớp mắt, vẻ mặt hiếu kỳ:

“Vậy muội học được bằng cách nào?"

Lục Tang Tửu:

“..."

Thực ra cũng chẳng phải bí mật gì to tát, chỉ là trước kia Lạc Lâm Lang không hỏi nên nàng không nhắc tới.

Nhưng lúc này đã nói đến đây, nàng liền kể chuyện này cho nàng ấy nghe.

“Có một lần ta đến thác nước sau núi tu luyện, gặp được Thái thượng trưởng lão Tĩnh Hư chân nhân, người dạy ta."

Lạc Lâm Lang:

!!!

Tĩnh Hư chân nhân, chính là vị Thái thượng trưởng lão duy nhất của Thất Tình tông luyện thành Mạn Thiên Tinh Hà...

à không đúng, giờ là vị thứ hai rồi.

Lạc Lâm Lang vào Thất Tình tông lâu như vậy, chưa bao giờ gặp Tĩnh Hư chân nhân.

Chỉ nghe nói ông từng có một đệ t.ử, qua đời từ ba trăm năm trước, từ đó về sau ông không mấy khi rời khỏi cấm địa sau núi.

Không ngờ Lục Tang Tửu vận khí tốt như vậy, tùy tiện đi dạo quanh thác nước cũng có thể gặp được Tĩnh Hư chân nhân.

Nàng không kìm được hỏi dồn:

“Vậy tại sao người lại dạy muội?

Muội cầu xin người sao?"

Lục Tang Tửu hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó, khẽ cười lắc đầu:

“Là người cứ khăng khăng nói ta là kỳ tài tu luyện, chủ động dạy ta."

“Nói ra cũng lạ, sau khi dạy ta xong, chắc người cũng chẳng hy vọng ta có thể học được trong thời gian ngắn, còn bảo ta rằng, trong vòng ba năm người sẽ lại đến thác nước chờ ta, kiểm tra thành quả."

Lạc Lâm Lang:

“..."

Nàng thừa nhận, nàng ghen tị rồi.

“Không ngờ, Tĩnh Hư chân nhân lại không giống với trong lời đồn cho lắm..."

Lục Tang Tửu gật đầu:

“Tuy tuổi tác người đã cao, nhưng vẻ ngoài lại là hình dáng thiếu niên, tính tình cũng giống như thiếu niên vậy, quả thực không giống với những tiền bối đức cao vọng trọng trong ấn tượng của đa số mọi người."

Lạc Lâm Lang nghe mà hiếu kỳ, lại không kìm được quấn lấy Lục Tang Tửu hỏi không ít vấn đề về Tĩnh Hư chân nhân, lúc này mới thỏa mãn.

Sau đó suy nghĩ một lát, nàng cũng không đợi Lục Tang Tửu lên tiếng, chủ động nói:

“Thực ra mẹ ta không phải là con người, bà là một con Chu Tước đã hóa hình."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Trà Xanh Nằm Thắng Trong Tiểu Thuyết Tu Tiên - Chương 212: Chương 212 | MonkeyD