Nữ Phụ Trà Xanh Nằm Thắng Trong Tiểu Thuyết Tu Tiên - Chương 233
Cập nhật lúc: 28/04/2026 03:19
“Sau đó Dương Trừng cũng phản ứng lại:
“Tôi cũng tới giúp!"
Thực ra thời gian còn lại không nhiều, họ nên tranh thủ tìm kiếm thanh kiếm của riêng mình.
Nhưng cả hai đều là người tốt bụng, không thể trơ mắt nhìn Lục Tang Tửu ch-ết ở đây.”
Diệp Chi Dao không ngờ hai người họ lại chọn giúp Lục Tang Tửu, trong lòng căm phẫn nhưng cũng không làm gì được.
Thanh Mộ Tiên Kiếm trong tay nàng rõ ràng cũng kiêng dè họ, theo bản năng lùi lại vài bước, phân tán bớt sự chú ý sang phía Trương Cửu Nhất.
Lục Tang Tửu cuối cùng cũng có một giây phút thở dốc, cô nén đau bịt c.h.ặ.t vết thương đang chảy m-áu, đầu óc xoay chuyển nhanh ch.óng tìm cách giải quyết.
Thế nhưng, chưa kịp nghĩ ra thì biến cố lại ập đến.
Mọi người nhìn thấy từ hố sâu cách đó không xa đột nhiên phát ra một tiếng “rắc" giòn tan, ngay sau đó một thanh đao đen tuyền bay vọt ra từ trong hố!
Thanh trường đao như thể bị nhốt quá lâu nay mới được tự do, lao đi với tốc độ cực nhanh giữa không trung.
Trương Cửu Nhất, Dương Trừng và Diệp Chi Dao đều kinh ngạc, không hiểu tại sao trong Kiếm Trủng lại có một thanh đao?
Nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ, họ đã kinh hoàng phát hiện thứ tỏa ra xung quanh thanh đao đó chính là... ma khí!
Trương Cửu Nhất phản ứng đầu tiên, sắc mặt đại biến:
“Không ổn, đó là Ma đao Bá Đồ!
Mọi người mau tản ra!"
Ma khí đối với tu tiên giả là chất độc ch-ết người, Bá Đồ đang tỏa ma khí nồng nặc, ai chạm vào là tiêu đời.
Diệp Chi Dao nghe thấy hai chữ “ma khí" thì rùng mình.
Không cách nào khác, lần trước bị ma khí nhập thể nàng đã chịu quá nhiều khổ cực, giờ cứ nghe thấy tên nó là sợ.
Nàng cũng muốn lùi lại, nhưng Mộ Tiên Kiếm trong tay nàng khi thấy đao Bá Đồ thì lại càng thêm hưng phấn.
Mộ Tiên Kiếm run lên ong ong, không thèm quan tâm Lục Tang Tửu nữa, tự mình kéo Diệp Chi Dao lao về phía Bá Đồ!
Diệp Chi Dao sợ đến suýt khóc nhưng không thể thoát ra, thậm chí cảm thấy linh khí trong người trôi đi nhanh hơn.
Tuy nhiên, chưa kịp chạm vào Bá Đồ thì thanh đao đã “vèo" một cái bay đi thật xa, hướng về phía...
Lục Tang Tửu!
Diệp Chi Dao sững sờ, rồi lại mừng thầm.
Ngay cả ma đao cũng muốn g-iết Lục Tang Tửu, quả nhiên người đàn bà này đáng ch-ết!
Nhưng nàng vạn lần không ngờ tới, Bá Đồ căn bản không phải muốn g-iết Lục Tang Tửu, mà là trực tiếp bay đến, dúi chuôi đao vào tay cô!
Lục Tang Tửu vốn đang bị thương, m-áu của cô trực tiếp chạm vào đao Bá Đồ, chỉ thấy một luồng kim quang lóe lên, đây là... kết khế rồi?
Lúc này không chỉ Diệp Chi Dao, mà cả Trương Cửu Nhất và Dương Trừng cũng đờ người ra nhìn.
Lục Tang Tửu không ngờ Bá Đồ lại chủ động phá phong ấn, chủ động tìm đến mình.
Nhưng từ khoảnh khắc nắm lấy nó, cảm nhận được sự vui mừng và thân thiết truyền lại, cô biết nó đã nhận ra mình.
Dù không biết nó dựa vào đâu để nhận diện, nhưng... nó vẫn nhớ cô.
Trong thoáng chốc, một dòng nước ấm chảy qua lòng Lục Tang Tửu, kèm theo đó là sự áy náy và tự trách đối với Bá Đồ.
Nó là cộng sự của cô, năm xưa vì bất đắc dĩ cô mới dùng nó đổi lấy mạng sống cho Tạ Ngưng Uyên.
Cứ ngỡ cùng lắm là nó đổi chủ khác, không ngờ lại bị trấn áp trong Kiếm Trủng, bị giam cầm suốt mấy trăm năm.
“...
Mày đã chịu khổ rồi."
Lục Tang Tửu thầm nói trong lòng với Bá Đồ.
Bá Đồ dường như cảm nhận được ý nghĩ của cô, thân đao rung lên bần bật như đang uất ức kể lể.
Nhưng lúc này không có nhiều thời gian cho họ ôn lại chuyện cũ, vì Mộ Tiên Kiếm đã một lần nữa lao tới sát hại Lục Tang Tửu!
Lục Tang Tửu tính toán thời gian sắp hết, cảm thấy không cần thiết phải đ.á.n.h sống ch-ết với Mộ Tiên Kiếm.
Cô định chỉ đơn giản chống đỡ để kéo dài thời gian.
Nhưng chẳng thể ngờ, Bá Đồ dường như bị trấn áp quá lâu nên đang ôm một bụng tức, lúc này mặc kệ sự ngăn cản của cô, nó cứ thế lao thẳng vào Mộ Tiên Kiếm!
Dù giờ cô và Bá Đồ đã kết khế lại, nhưng vì tu vi cô kém quá xa, khi ý chí của Bá Đồ mãnh liệt, cô không tài nào áp chế nổi.
Thế là cô cũng chẳng khác gì Diệp Chi Dao, bị Bá Đồ kéo đi xềnh xệch!
“Keeng!"
Một tiếng va chạm kim loại ch.ói tai vang vọng khắp Kiếm Trủng.
Lục Tang Tửu chỉ thấy tai ù đi, hổ khẩu bị chấn nứt, đau điếng.
Tuy nhiên, lúc này cô chẳng màng đến điều đó, vì cô sững sờ phát hiện:
“Cú c.h.é.m toàn lực này của Bá Đồ đã trực tiếp c.h.é.m đứt Mộ Tiên Kiếm!”
Lục Tang Tửu ngây người, tiên kiếm mà mỏng manh vậy sao?
Không đúng, lẽ ra tiên khí và ma khí không chênh lệch nhiều đến thế chứ!
Nhưng dù có bình thường hay không, cảnh tượng trước mắt là thật...
Mộ Tiên Kiếm thật sự bị Bá Đồ c.h.é.m làm đôi!
Sự gãy đoạn của tiên kiếm khiến vạn kiếm trong Kiếm Trủng đồng loạt run rẩy phát ra tiếng kêu rên, như thể đang khóc thương.
Khoảnh khắc đó, Lục Tang Tửu cảm nhận được sự thù địch sâu sắc từ cả Kiếm Trủng nhắm vào mình...
Cô thật sự cạn lời, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Diệp Chi Dao cũng ngây ngốc nhìn nửa đoạn kiếm gãy trong tay, không dám tin vào mắt mình.
Phản ứng lại một chút, nàng điên cuồng nhặt nửa đoạn còn lại lên, mắt đỏ ngầu như phát dại.
“Không thể nào...
đây không phải sự thật!
Mộ Tiên Kiếm sao có thể gãy?
Tiên kiếm không thể gãy được!"
Hiện trường im phăng phắc, Trương Cửu Nhất và Dương Trừng xem đến ngốc luôn rồi.
Còn Tạ Ngưng Uyên thì chẳng biết từ lúc nào đã đi đến cạnh Lục Tang Tửu.
Hắn nhìn Bá Đồ một cái thật sâu, ánh mắt mang theo vài phần dịu dàng.
Hắn giơ tay khẽ chạm vào thân đao, rồi chậm rãi mỉm cười:
“Cuối cùng cũng tìm thấy mày rồi."
Xem như cũng giải tỏa được một tâm nguyện của hắn.
