Nữ Phụ Truyện Tu Tiên Bỗng Nhiên Muốn Chạy Trốn Khỏi Nam Chính - Chương 16
Cập nhật lúc: 28/08/2026 00:02
10
Ta chỉ biết chắc chắn Huyền Ngật sẽ tìm thấy và bảo vệ tiểu sư muội, chứ chưa từng nghĩ đến việc cũng có người vì ta mà đến.
Nghe lời quan tâm lải nhải của cửu sư huynh, đối diện với ánh mắt của huynh ấy, lòng ta ngổn ngang trăm mối. Từ khi mẹ ruột qua đời, chưa từng có ai tốt với ta như vậy. Chẳng ngờ xuyên qua thế giới này, ta lại cảm nhận được sự quan tâm đã mất từ lâu.
Cửu sư huynh thấy hốc mắt ta đỏ hoe thì luống cuống chân tay, huynh ấy lấy từ túi trữ vật ra không ít món đồ chơi nhỏ, ta phát hiện đó toàn là những thứ trước đây ta từng nhìn thấy nhưng chưa mua được.
Huynh ấy có chút lúng túng, đỏ mặt không nói nên lời an ủi, nước mắt ta cứ thế rơi xuống nhưng lại không kìm được mà bật cười.
Ta thật sự rất thích thế giới này!
11
Cửu sư huynh hỏi ta có phải rất hứng thú với chuyện quá khứ của đại sư huynh và tiểu sư muội không, ta không giấu giếm mà gật đầu thừa nhận.
Huynh ấy nói hai người họ cùng nhau lớn lên, chuyện gì huynh ấy cũng biết, còn bảo có thể kể chuyện cho ta nghe.
Dù đã thục đọc toàn văn và tin rằng mình đủ hiểu rõ quá khứ của họ, nhưng ai mà chẳng thích nghe kể chuyện cơ chứ.
Được rồi, ta thừa nhận, có một phần nguyên nhân là vì ở cạnh cửu sư huynh cảm thấy rất thoải mái.
12
Sau khi trở về từ bí cảnh, mọi người đều cảm thán tiểu sư muội trở nên cần cù hẳn, bỏ hẳn thói lười biếng ngày xưa để đi theo đại sư huynh tu luyện.
Họ cho rằng muội ấy bị uất ức khi bị Ma Tôn bắt đi nên mới điên cuồng tu luyện để trở nên mạnh mẽ hơn.
Ta biết không phải vậy, chắc là Huyền Ngật đã tìm ra cách thay đổi thể chất để tiểu sư muội có thể tu luyện.
Tiểu sư muội bắt đầu nghiêm túc tu luyện, ta cũng bắt đầu nghiêm túc theo. Học tập theo chính CP của mình để bản thân tốt đẹp hơn mới là việc mà một fan chân chính nên làm.
Quan trọng nhất là, ngộ nhỡ CP của ta phi thăng mà ta không theo kịp, thì ta biết đi đâu để chèo thuyền tiếp đây?!
Đại trưởng lão coi ta là đệ t.ử chân truyền, rất kiên nhẫn dạy bảo ta. Lúc riêng tư, cửu sư huynh cũng giảng giải cho ta rất nhiều kiến thức thường thức. C
ó lẽ do bầu không khí, hoặc cũng có thể vì ta thúc ép, cửu sư huynh cũng bắt đầu nghiêm túc tu luyện.
Chắc do sức kéo từ những đệ t.ử vốn lười tu luyện đột nhiên chăm chỉ quá mạnh, sau này cả tông môn đều bắt đầu lao vào "guồng quay" tu luyện, đương nhiên, đó là chuyện của sau này.
13
Mỗi khi tu luyện mệt mỏi, ta lại đi tìm tiểu sư muội. Trên người muội ấy luôn có một loại ma lực khiến người ta thấy thư thái, rất thích được ở cạnh muội ấy.
Tất nhiên ta cũng có chút tính toán riêng, vì ở cạnh muội ấy là có thể xem chính chủ phát đường ở khoảng cách gần nhất. Niềm vui chèo thuyền đủ để xua tan mọi mệt mỏi khi tu luyện.
Ngày nọ đi tìm tiểu sư muội, thấy muội ấy đang nghiêm túc đọc sách, ta định lẻn đến dọa muội ấy một phen, kết quả lại thấy muội ấy đang xem mấy thứ... không thể miêu tả.
Muội ấy chẳng giấu giếm gì mà rủ ta xem cùng, mắt ta dán vào trang sách, nhưng trong đầu lại không kìm được mà nghĩ về cốt truyện.
Sau khi ta xuyên tới và thay đổi cốt truyện, không còn cảnh phòng tối hay các kiểu play nữa nên ta chẳng biết diễn biến tiếp theo thế nào, nhưng cuốn sách này... Đây chính là thứ chỉ xuất hiện trong phần ngoại truyện cơ mà!
Ta không nhịn được mà nở nụ cười, lấy ra bảo bối ta có được lúc xuống núi ngày trước, dùng cách kể chuyện để bóng gió nói cho muội ấy nghe về toàn bộ cốt truyện.
Thấy muội ấy bất ngờ, ta bảo muội ấy đừng sợ! Người muội ấy phải đối mặt là Huyền Ngật kia mà! Cứ lao lên là xong chuyện! Huyền Ngật ấy à, tiểu sư muội chẳng cần làm gì nhiều, huynh ấy sẽ tự động c.ắ.n câu thôi!
14
Hoắc hoắc hoắc! Tiểu sư muội xông lên rồi!!! Ta đang lén lút định đi nghe lén góc tường của CP nhà mình thì bị cửu sư huynh đỏ mặt lôi đi mất. Ta: "..."
15
Ngày CP của ta thành thân, ta được ngồi ở bàn chủ trì đấy! Còn ai đỉnh hơn ta nữa không! Ha ha ha! Có chút kích động! Ô ô ô... cũng có chút cảm động. Cái cảm giác như gả con gái đi là thế nào nhỉ! Cửu sư huynh cho ta mượn bờ vai, ô ô ô, càng cảm động hơn rồi.
16
Rất lâu sau đó, cửu sư huynh kể cho ta nghe về những chuyện xảy ra sau khi rơi xuống bí cảnh ngày ấy. Huynh ấy nói đại sư huynh chẳng thèm che giấu sự thiên vị của mình.
Huynh ấy hỏi ta có còn nhớ dáng vẻ của đại sư huynh khi ba vị sư huynh sáu, bảy, tám bị rơi xuống không. Lúc đó ta chưa bị rơi xuống nên đương nhiên là nhớ rõ.
Khi ấy nhị sư huynh lo lắng cho ba vị sư huynh định đi tìm, nhưng đại sư huynh lại vô cùng bình tĩnh, nói rằng ba người họ đều có ngọc bài truyền tống, nếu gặp nguy hiểm thì bóp nát là được.
Lời ra tiếng vào đều là ý bảo lần này đi rèn luyện, không cần quá lo lắng, càng không nên can thiệp quá nhiều.
Cửu sư huynh bảo, lúc tiểu sư muội rơi xuống, mặc dù ngũ sư huynh đã nhắc nhở tiểu sư muội cũng có ngọc bài truyền tống, nhưng đại sư huynh vẫn hoảng hốt, chân mày nhíu c.h.ặ.t, chẳng còn chút dáng vẻ bình tĩnh thường ngày, lo lắng vô cùng.
Ta nghe xong vẫn không nhịn được cười. Ta nói: "Đó chính là sự thiên vị dành riêng cho tiểu sư muội thôi."
Cửu sư huynh im lặng hồi lâu: "Phó sư muội, ta cũng có thể dành cho muội sự thiên vị của riêng ta."
Ta ngẩn ngơ, kinh ngạc, sau đó không nhịn được mà bật cười. Ha! Tình yêu ngọt ngào rốt cuộc cũng đến lượt ta rồi!
