Nữ Phụ Từ Bỏ Chạy Trốn - Chương 39

Cập nhật lúc: 01/03/2026 13:06

Khương Tuyết Di: "Đừng tưởng trẻ con là không biết chuyện nhé, nếu con bé thích váy mà chị lại may áo và quần cho nó, nó không vui rồi thì cũng chẳng thích mặc đâu ạ."

"Nó dám." Lưu Lộ nhướn mày: "Chiều hư nó rồi, vải dâu dâu may quần áo mà còn dám kén chọn à."

Miệng thì nói vậy nhưng chị ấy vẫn trưng cầu ý kiến của Triệu Tiểu Nhuỵ: "Con muốn quần áo kiểu gì nào?"

Đôi mắt Triệu Tiểu Nhuỵ sáng rực lên, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn nói: "Muốn váy ạ, giống như cái của bạn Miêu Miêu lớp con ấy ạ."

"Váy thì váy, mẹ đảm bảo may còn đẹp hơn cái của bạn ấy luôn." Lưu Lộ nói.

Chị ấy thấy trên tay Khương Tuyết Di cũng cầm vải, liền hỏi cô: "Tuyết Di, em cũng định may quần áo à?"

"Vâng, định may cho anh Hạ cái áo ba lỗ, cho anh ấy một sự bất ngờ ạ." Khương Tuyết Di nói: "Nhưng em không biết kích cỡ cụ thể của anh Hạ, em thấy dáng người của Trung đoàn trưởng Triệu cũng xêm xêm anh ấy, nên muốn hỏi chị dâu xem sao ạ."

Lần trước đi tòa nhà bách hóa, Hạ Thừa Trạch mua cho cô hai bộ quần áo may sẵn, cô lừa Hạ Thừa Trạch nói muốn tự mình may quần áo, lại mua thêm ít vải dâu dâu và vải bạt lót, thực tế là muốn may cho Hạ Thừa Trạch một chiếc áo ba lỗ.

Hạ Thừa Trạch ngày thường huấn luyện đổ nhiều mồ hôi, cô nhìn thấy áo ba lỗ của anh đều đã bị ố vàng hết cả rồi.

Lưu Lộ cười híp mắt nhìn cô, đôi vợ chồng mới cưới này đúng là quấn quýt như mật ngọt, còn bày đặt tạo bất ngờ nữa cơ đấy.

Nhớ lại dường như chị ấy với anh Triệu cũng từng có một khoảng thời gian như vậy, chỉ là sau này đam mê lụi tàn trong những chuyện củi gạo dầu muối tương giấm trà, ở bên nhau lâu rồi thì ngày thường nắm tay nhau cũng giống như tay trái đang nắm tay phải vậy.

Lưu Lộ: "Được, chị viết lại cho em." Lại nói: "Chị cũng từng may áo ba lỗ cho anh Triệu rồi, em có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi chị nhé."

"Vậy em chẳng khách sáo với chị đâu ạ." Khương Tuyết Di nói.

Hạ Thừa Trạch từ đơn vị trở về, đi thẳng đến chợ thức ăn.

Người bán thịt nhìn thấy anh thì không nhịn được mà nhe hàm răng ra trêu chọc: "Trung đoàn trưởng Hạ, lại đến rồi đấy à."

Hạ Thừa Trạch cách dăm ba bữa lại đến chợ mua thức ăn, mấy người bán rau bán thịt bọn họ lúc rảnh rỗi cũng chẳng ít lần bàn tán về anh.

Đều nói anh đường đường là một Trung đoàn trưởng trong quân đội mà tan làm là lại chạy ra chợ mua thức ăn, đủ thấy người vợ lười biếng đến mức nào.

Tên bán thịt nhếch khóe miệng, gào to: "Người nhà anh hôm nay sao không đích thân xuất chinh thế, hay là ở nhà trị anh đến mức phục tùng rồi, giờ anh thành ông chồng đi chợ kiểu mẫu rồi à?"

Ám chỉ Hạ Thừa Trạch sợ vợ, là một kẻ nhu nhược đấy mà.

Mọi người cười ồ lên một lượt, dù là lộ liễu hay ngấm ngầm thì cũng chẳng ít lần dùng ánh mắt trêu chọc nhìn chằm chằm vào Hạ Thừa Trạch.

Bà Vương bán rau vừa cân hành cho khách, vừa cười phụ họa: "Trung đoàn trưởng Hạ, cái danh tiếng sợ vợ này của anh ở cái chợ này đã lan truyền khắp nơi rồi đấy nhé, ngày nào cũng đúng giờ đi mua thức ăn, về muộn chắc là sợ phải quỳ bàn giặt đấy nhỉ!"

Mọi người cười càng tươi hơn, có người còn huýt sáo nữa.

Vợ của Trung đoàn trưởng Chúc là Tiền Mạn đúng lúc cũng đi mua thức ăn, lần trước nhà Trung đoàn trưởng Tề mời khách, chị ấy với Khương Tuyết Di từng gặp nhau một lần, ấn tượng về cô khá tốt, không kìm được mà lên tiếng nói giúp: "Vợ Trung đoàn trưởng Hạ đang mang thai, thân thể không được thuận tiện cho lắm."

Hạ Thừa Trạch khẽ gật đầu: "Cảm ơn chị dâu ạ."

Anh quay đầu nhìn về phía mọi người, trên mặt chẳng hề có chút ý giận nào, trái lại còn mang theo mấy phần ý cười, không nhanh không chậm nói: "Vợ tôi trong bụng đang mang đứa nhỏ của hai chúng tôi, tối qua nửa đêm chân còn bị chuột rút nữa, không biết là vất vả đến mức nào đâu, tôi chẳng qua chỉ là đi mua mớ rau giúp cô ấy san sẻ một chút, sao lại thành sợ vợ được rồi."

Anh nhướn mày: "Cho dù thực sự là sợ vợ thì tôi cũng cam lòng."

Anh cho miếng thịt đã thái xong vào giỏ thức ăn: "Đợi đến ngày nào các anh biết xót vợ mình rồi thì hãy đến mà cười nhạo tôi nhé."

Nói xong, anh hiên ngang đi thẳng ra phía lối ra, ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của anh thật dài, bóng lưng cao lớn vô cùng.

Tiền Mạn nhìn theo, không khỏi nảy sinh mấy phần ngưỡng mộ đối với Khương Tuyết Di.

Chẳng biết ai đó nhỏ giọng nói một câu: "Trung đoàn trưởng Hạ, được lắm!"

Ngay sau đó, những tiếng đồng tình vang lên khắp chợ thức ăn.

Tên bán thịt gãi gãi đầu, lầm bầm nói: "Chẳng lẽ mình thực sự là kiểu người không biết xót vợ sao?"

Bà Vương liếc anh ta một cái: "Câu này anh phải về mà hỏi vợ anh ấy." Lại bùi ngùi: "Trung đoàn trưởng Hạ, đúng là một người đàn ông tốt hiếm có đấy, thực sự ngưỡng mộ người nhà anh ấy, đúng thật là có cái số hưởng phúc mà."

Ai mà chẳng ngưỡng mộ cơ chứ.

Hạ Thừa Trạch mua thức ăn xong về nhà, đi ngang qua phòng bảo vệ thì Tiểu Lưu gọi anh: "Trung đoàn trưởng Hạ, anh lại đây một lát, có thư của vợ anh này."

Hạ Thừa Trạch nhướn mày: "Ai gửi thế?"

Tiểu Lưu nhìn một lát: "Có hai lá thư, một lá người gửi là... Khương Ái Quốc, còn một lá không ghi tên." Lại nói: "Lá thư này gửi đến cũng được một thời gian rồi, nhưng địa chỉ viết không rõ ràng lắm, chuyển tới chuyển lui mấy lần mới đến được chỗ mình đấy, là thư của vợ anh phải không ạ?"

"Cậu đưa cho tôi đi."

Khương Tuyết Di ở nhà họ Triệu tiêu tốn cả một buổi chiều, vừa chân trước về đến nhà thì chân sau Hạ Thừa Trạch cũng đã về rồi.

Trên tay anh xách một cái xương ống to, vài món thức ăn và hai lá thư.

Khương Tuyết Di hỏi anh: "Thư ở đâu ra thế ạ?"

"Anh không biết." Hạ Thừa Trạch nói: "Tiểu Lưu ở phòng bảo vệ đưa cho anh đấy, nói là gửi cho em, vả lại gửi đến được một thời gian rồi."

Anh đưa lá thư cho cô: "Em xem trước đi, để anh đi hầm canh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Từ Bỏ Chạy Trốn - Chương 39: Chương 39 | MonkeyD