Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 191: Mệnh Cách Của Lục Diễn Rất Đặc Biệt
Cập nhật lúc: 08/01/2026 03:01
Khúc Mộ U hiểu rõ những chuyện này hơn ai hết. Còn Từ Diệu Nghiên trước mắt — người vẫn chưa bị Khúc Mộ U mang đi lại là trường hợp hiếm hoi vẫn còn giữ được cá tính và đặc điểm riêng của bản thân.
Từ Diệu Diên cầm đơn t.h.u.ố.c đi tìm Dương Sóc. Vừa mở ra xem thoáng qua, bước chân nàng liền khựng lại giữa không trung.
“Sao… sao lại đắt đến vậy…”
“Vật hiếm thì giá cao thôi,” Dương Sóc ôn hòa bước tới đón nàng, mỉm cười nói:
“Dược liệu bên Tán Tu Liên Minh chúng ta tồn trữ vốn đã không nhiều, đều để dành chữa trị cho tu sĩ của mình. Nay phải chia ra giúp mọi người trị thương, giá cả đương nhiên phải tăng lên đôi chút.”
“Nhưng cũng đâu thể tăng nhiều đến thế chứ!” Một đệ t.ử Trường Minh Tông ngồi trước quầy nhỏ cũng gặp tình cảnh tương tự, cầm lọ đan d.ư.ợ.c có giá trên trời mà kêu lên thất thanh.
“Thực ra cũng còn một cách giải quyết khác,” Tống Ly ngồi đối diện kiên nhẫn giải thích, “chỉ là d.ư.ợ.c thảo của chúng ta không đủ. Nếu các ngươi có thể trong thời gian ngắn nộp cho chúng ta d.ư.ợ.c thảo đúng phẩm chất và số lượng tương ứng, thì không cần trả nhiều linh thạch như vậy. Ta chỉ thu phí luyện đan mà thôi.”
Dương Sóc cũng chậm rãi giải thích với Từ Diệu Diên:
“Những loại d.ư.ợ.c thảo này cũng không phải quá khó tìm, trong cổ di tích hẳn là có. Hơn nữa, với Trường Minh Tông — nơi có Đa Bảo Lưu Ly Châu trong tay thì chuyện này lại càng đơn giản, phải không?”
Đến nước này thì dù có ngu đến mấy cũng đã nhìn ra. Tán Tu Liên Minh rõ ràng là đang nhắm vào Đa Bảo Lưu Ly Châu của bọn họ.
Một bên là thương binh la liệt, Cừu Linh mệt đến ngã quỵ; một bên là lời dặn dò nghiêm khắc của các trưởng bối trong tông môn trước khi vào cổ di tích, rằng tuyệt đối không được liên thủ với Tán Tu Liên Minh.
Nhưng giờ đây bọn họ đã chẳng còn tâm trí để bận tâm đến những điều đó nữa, giữ mạng quan trọng hơn tất thảy.
“Được thôi,” Từ Diệu diên bất đắc dĩ nói, “chúng ta sẽ đi tìm d.ư.ợ.c thảo tương ứng giao cho các ngươi.”
Việc trị thương kéo dài trọn một ngày, mãi đến chạng vạng tối mới kết thúc. Tống Ly vẫn còn rất nhiều đan d.ư.ợ.c cần luyện, nàng lấy ra một lò đan cũ kỹ mua lại đồ second-hand, vừa luyện đan vừa ghi chép vào ngọc giản.
Giang Đạo Trần lướt tới, thần thần bí bí hỏi: “Ngươi dùng cách gì mà khiến Tiêu Vân Hàn tránh được Yếm Mị thuật của Diêm Chân Nhi?”
Sau khi mọi chuyện kết thúc, hắn đã suy nghĩ rất lâu. Hắn có thể khẳng định, sợi tóc mà Diêm Chân Nhi lấy đi quả thực là của Tiêu Vân Hàn, hơn nữa thuật pháp cũng đã phát động.
Theo lẽ thường, khi đó Tiêu Vân Hàn hẳn đã trở thành một con rối x.á.c c.h.ế.t bị thao túng, hồn phách cũng bị đoạt mất rồi.
“Sao, ngươi rất muốn biết à?” Tống Ly uể oải ngáp một cái.
“Trong Vọng Tiên Tông, chỉ cần cảnh giới tương đương, căn bản không ai thoát khỏi sự khống chế của Diêm Chân Nhi,” Giang Đạo Trần nghiêm túc nói.
Chính vì vậy, biểu hiện của Tiêu Vân Hàn khi ấy thực sự quá mức quái lạ.
“Trên đời này, bất kỳ công pháp nào cũng đều có thứ khắc chế nó,” Tống Ly cong mắt cười, “cho nên không tồn tại thứ gọi là khống chế tuyệt đối, hay bất t.ử tuyệt đối.”
Trong lòng Giang Đạo Trần bỗng “thịch” một tiếng. Sao hắn lại cảm thấy nàng vừa tung ra một đòn công kích tinh thần vô hình nữa rồi.
Tống Ly thu lại ý cười, nghiêm túc nói: “Ví như thuật Bế Khí Bế Tức Đoạn Sinh Tuyệt Mệnh của ta, vừa hay khắc chế Yếm Mị thuật của nữ ma tu kia.”
Thuật pháp này, nói trắng ra chính là giả c.h.ế.t. Trước khi vào cổ di tích, Tống Ly đã chuẩn bị sẵn mỗi người trong Tán Tu LiênMinh một phần.
Sau khi kích hoạt thuật này, tu sĩ ngã xuống đất, trông chẳng khác gì t.h.i t.h.ể thật. Mà Diêm Chân Nhi lại dùng một phần thân thể của người sống để thi triển thuật pháp, trong đó vốn đã tồn tại điều kiện hạn chế.
Một khi dùng thuật giả c.h.ế.t, khiến một phần thân thể — tóc, móng tay hay m.á.u huyết vì “chủ nhân đã c.h.ế.t” mà mất đi hiệu lực, thì thuật điều khiển người rơm của Diêm Chân Nhi tự nhiên không còn tác dụng.
Dựa vào phán đoán của Tống Ly về bản tính của Diêm Chân Nhi, nàng sớm đã đoán được đối phương nhất định sẽ dùng người rơm chứa hồn phách tu sĩ chính đạo để đỡ kiếm, lợi dụng lòng mềm yếu của đạo tu mà phản sát.
Cho nên nàng căn bản không định để Tiêu Vân Hàn rơi vào lựa chọn tiến thoái lưỡng nan ấy, mà trực tiếp giả c.h.ế.t, khiến Diêm Chân Nhi tưởng mình đã đắc thủ, từ đó lơ là cảnh giác.
Đồng thời cũng để khuyên tai tiền đồng ghi lại trọn vẹn quá trình gây án của nàng ta, c.h.ặ.t đứt khả năng Vọng Tiên Tông tìm cớ gây phiền phức về sau.
Thần sắc bình thản của Tống Ly khiến Giang Đạo Trần cảm thấy, cho dù không bày ra những an bài rườm rà này, nàng cũng đủ sức giải quyết đám người của Vọng Tiên Tông.
Việc chia Vọng Tiên Tông thành hai đội để xử lý riêng, chẳng qua là để nể mặt Vấn Phạt Tông đang nghiêm túc điều tra án, đồng thời cho hơn hai mươi người của Huyền Thủy Cung c.h.ế.t oan được trút một ngụm oán khí.
Thật ngoài dự liệu, Tống Ly vậy mà vẫn còn giữ lại chút đạo đức.
“Không đúng,” Giang Đạo Trần lẩm bẩm, “ta chẳng nói với ngươi điều gì, mà tông chủ cũng chưa từng nhắc đến chuyện túi nha thú . Sao ngươi lại biết Đạt Vi giấu đám cương thi trong đó?”
Hắn không tin đây là mèo mù vớ cá rán, bởi khi nàng giả làm Mộ Dung Cẩm rời đi, rõ ràng là bộ dạng nắm chắc phần thắng, hoàn toàn không lo sống c.h.ế.t của mình. Vậy nên nàng nhất định đã sớm đoán ra.
Tống Ly hất cằm về phía Vấn Phạt Tông: “Trước khi vào cổ di tích, tất cả đều đã qua kiểm tra. Binh khôi chỉ được mang theo một, vậy mà Đạt Vi lại đem theo số lượng cương thi đủ để diệt cả một đội Huyền Thủy Cung. Ngươi nói xem hắn dùng thứ gì để qua mặt kiểm tra? Chẳng lẽ là vào cổ di tích rồi mới luyện cương thi?”
Nghĩ như vậy, pháp bảo không gian có thể né tránh sự dò xét của các đại năng, cũng chỉ có túi Nha Thú của Vọng Tiên Tông mà thôi.
Cho nên ngay từ đầu, mục tiêu của Tống Ly đã là tiến vào túi Nha Thú, khống chế Đạt Vi.
“Ngươi đúng là tâm cơ quá sâu,” Giang Đạo Trần cảm thấy rợn người, lặng lẽ lùi xa Tống Ly.
“Ta thấy ngươi là quá rảnh rỗi thì có,” Tống Ly liếc hắn một cái, lạnh nhạt nhận xét.
Giang Đạo Trần định chuồn đi, nhưng bước chân chợt khựng lại.
“Không đúng! Mực nước trong túi Nha Thú chịu ảnh hưởng của d.ụ.c vọng. Dục vọng của một mình Đạt Vi dù có mạnh đến đâu cũng chỉ khiến nước dâng tới ngang eo, nhưng sau đó ngươi nói nước đã nhấn chìm cả đám cương thi, hơn nữa cho tới khi các ngươi rời khỏi túi Nha Thú , mực nước vẫn chưa hề dừng lại!”
“Vậy thì khi ấy trong túi Nha Thú, nhất định còn tồn tại một kẻ có d.ụ.c vọng mãnh liệt hơn nữa. Kẻ đó là ai!”
Giang Đạo Trần nhanh ch.óng suy nghĩ lại toàn bộ ma tu đã tiến vào cổ di tích lần này, nhưng nghĩ một vòng vẫn không tìm ra điểm khả nghi.
Ở bên kia, ánh mắt Tống Ly vẫn dừng trên lò đan, khóe môi khẽ nhếch.
“Ngươi đoán thử xem.”
Giang Đạo Trần chỉ thấy cả người lạnh toát, lập tức hóa thành hình thái bóng tối, trạng thái có thể hoàn toàn dung nhập vào hắc ám, cũng là hình thái khiến hắn cảm thấy an toàn nhất.
…
Sáng hôm sau, các thế lực tiến vào nội thành tách ra hành động. Vì Trường Minh Tông còn thiếu Tán Tu Liên Minh d.ư.ợ.c thảo, nên hiện tại Trường Minh Tông, Quan Tinh Tông và Tán Tu Liên Minh cùng đi chung một đường.
Lục Diễn vô cùng hưng phấn, kéo tu sĩ Quan Tinh Tông tới xem mệnh cho mình.
“Lục đạo hữu, mệnh cách của ngươi… mệnh cách này rất là đặc biệt.”
“Đặc biệt tới mức nào?”
Mắt Lục Diễn sáng rực. Hắn biết rõ, trong tu chân giới, những thiên tài tuyệt thế kinh tài diễm diễm, mệnh cách ít nhiều đều mang chút dị thường.
Đệ t.ử Quan Tinh Tông chậm rãi nói: “Trong mệnh của ngươi… không có thê t.ử.”
