Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 240: Hóa Ra Ải Già Nam Có Trộm
Cập nhật lúc: 15/01/2026 14:00
Buổi trưa, trên thao trường luyện binh, tại một đài đấu gần như bỏ hoang không còn ai sử dụng, Lưu Thanh Thời ngồi rất tùy tiện ở vị trí cao nhất. Một khuỷu tay gác lên đầu gối đang co lại, chân còn lại thì cong lên đầy thoải mái.
Trong tay nàng cầm một phong lệnh thư, vừa đọc vừa nhíu mày khó hiểu.
“Bản vẽ thiết kế gì đó của tiên quỹ… bị gì đó… tên yêu tộc này giỏi thuật pháp đất đá gì gì đó, hiện đã lẩn vào yêu thị, lệnh cho quân đoàn mười bốn…”
Bên dưới, Thái Sử Nghiêu ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ mặt bất lực.
“Thanh tỷ, tỷ mà còn trốn học mãi thế này, lần khảo hạch sau của Lận đại ca, tỷ thật sự không qua nổi đâu.”
“Phiền phức thật,” Lưu Thanh Thời ném lệnh thư trong tay sang cho hắn, vô cùng khó hiểu nói: “Ta cần biết nhiều chữ như vậy làm gì? Biết tên các lọ gia vị là đủ rồi.”
Thái Sử Nghiêu nhận lấy lệnh thư, vừa định đọc thì chợt khựng lại.
“Thanh tỷ, lệnh thư này là gửi cho Lận đại ca đúng không? Trước khi tỷ cầm đi, có được hắn đồng ý chưa?”
Nghe vậy, Lưu Thanh Thời nheo mắt lại: “Hắn có chuyện giấu ta, vậy ta lấy đồ của hắn, vì sao còn phải chào hỏi?”
Bên cạnh, Sư Tâm Đình cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y: “Hắn đã bất nhân trước, thì đừng trách bọn ta bất nghĩa!”
Thái Sử Nghiêu lại thở dài khe khẽ, nhìn vào nội dung lệnh thư rồi đọc:
“Bản vẽ thiết kế tiên quỹ nỏ bị đ.á.n.h cắp. Tên yêu tộc này tinh thông thuật pháp tường đất đá, hiện đã xâm nhập yêu thị. Lệnh cho quân đoàn mười bốn trong vòng mười ngày phải đoạt lại. Bản vẽ này liên quan đến an nguy của toàn thể con dân Đại Càn, tuyệt đối không được rơi vào tay yêu tộc. Chư vị hãy không tiếc bất cứ giá nào thu hồi, hoặc triệt để hủy diệt.”
“Ta còn đang thắc mắc sao hũ sốt mè thơm nồng ta luyện hôm qua lại biến mất,” Sư Tâm Đình cau mày nói, “thì ra là ải Già Nam có trộm.”
Lưu Thanh Thời cũng nói: “Ta đã thấy dạo này lão Lận có chuyện giấu ta, hóa ra là ải Già Nam có trộm. Nhưng thứ hắn trộm, cái tiên quỹ nỏ đó rốt cuộc là cái gì?”
Thái Sử Nghiêu chậm rãi cất lệnh thư đi.
“Chính là mấy thứ to đùng các ngươi thường thấy trên tường thành đó. Vì chê tên nó khó gọi nên các ngươi cứ gọi nó là ‘đồ to’.”
“Cái gì?!” Lưu Thanh Thời lập tức bật dậy, “Tên trộm yêu tộc này gan cũng lớn thật, dám trộm ‘đồ to’!”
Ngay giây tiếp theo, thân ảnh nàng đã như một cơn gió lao đi.
Sư Tâm Đình cũng đứng bật dậy: “Tên trộm yêu tộc này gan quá to rồi, ngay cả sốt mè của ta cũng dám trộm!”
Nói xong, nàng lập tức đuổi theo Lưu Thanh Thời.
Trong phòng, Lận Văn Thiên múc một bát mì, rưới lên trên một lớp sốt mè thơm nồng.
Vừa định thưởng thức thì cánh cửa phòng bỗng bị người ta đá tung.
“Lão Lận, đưa binh cho ta! Ta muốn xuất quân!”
Lận Văn Thiên đang khuấy mì thì động tác khựng lại. Ánh mắt hắn lướt qua cánh cửa phòng ngày càng tàn tạ của mình, rồi dừng trên người Lưu Thanh Thời đang hùng hổ khí thế. Sự bất lực trong lòng hắn đã không thể dùng lời mà diễn tả nổi.
“Hay là cái ghế tướng quân này để ngươi ngồi luôn?”
Nghe vậy, mắt Lưu Thanh Thời sáng rực lên: “Cuối cùng ngươi cũng thấy mình đến tuổi nên về hưu rồi à? Ha ha ha, binh phù đưa đây!”
Lận Văn Thiên cạn lời nhìn nàng: “Ngươi mơ đi!”
Đúng lúc này, ngoài cửa lại vang lên một tiếng thét ch.ói tai.
“Sốt mè của ta!!”
“Rầm…”
Sư Tâm Đình tung một quyền nện thẳng vào cửa, cánh cửa mà Lận Văn Thiên đã đặc biệt mời luyện khí sư gia cố, vậy mà vẫn bị đ.ấ.m thủng một cái hố to. Lận Văn Thiên vội vàng ăn mì lạnh trộn sốt mè, không thì lát nữa đến cả phần này cũng chẳng còn.
Quân đoàn mười bốn lần này đã nhận nhiệm vụ, hiện đang trong giai đoạn chuẩn bị, đến chập tối là phải xuất phát.
Chuyến này rất có thể phải đi xa tới biên giới yêu quốc, gần như cửu t.ử nhất sinh, vì thế Lận Văn Thiên cố ý giấu ba vị trù tu vừa mới gia nhập quân đoàn mười bốn, không định để họ tham gia nhiệm vụ lần này. Không ngờ bọn họ lại bất nhân bất nghĩa, lén trộm lệnh thư ra xem.
Giờ thì muốn đá họ ra cũng không được nữa rồi.
May mà ba người Lưu Thanh Thời rất quen thuộc với yêu thị, nên trước khi đại quân hành động, họ đã dẫn theo mấy người lẻn vào yêu thị, đi trước để truy tra tung tích tên đạo tặc yêu tộc kia.
“Ta đã nói rồi, cái yêu thị này không nên mở,” Lưu Thanh Thời khoanh tay lẩm bẩm, “có yêu thị ở đây, mỗi ngày ải Già Nam đều phải cho một bộ phận người ra vào, rất dễ để yêu tộc trà trộn vào làm nội gián!”
“Ải Già Nam có quy trình phân biệt yêu tộc hoàn chỉnh, trong thành còn có mấy vị đại năng hợp thể kỳ trấn giữ. Nếu không phải yêu vương đích thân tới, thì tuyệt đối không thể trà trộn vào được.” Quân sư của quân đoàn mười bốn, Lý Trí, đi bên cạnh nàng nói, hắn cũng là người được phái tới chuyên trách trông chừng Lưu Thanh Thời.
“Thế thì bản vẽ của ‘đồ to’ mất kiểu gì?” Lưu Thanh Thời nhướng mày, rõ ràng không tin.
Lý Trí khẽ thở dài: “Ta dò la được một ít tin tức, nghe nói đây là âm mưu mà tộc Hoàng Xích Địa Long – một thế lực mới nổi của yêu tộc âm thầm chuẩn bị suốt bốn nghìn năm.”
“Địa long à? Chẳng phải là giun đất sao, ta đi câu cá hay dùng.” Sư Tâm Đình nói.
Lý Trí gật đầu: “Địa long tộc giỏi phát động công kích từ dưới lòng đất. Phòng ngự dưới mặt đất của ải Già Nam tuy không kiên cố bằng tường thành, nhưng khả năng cảnh báo lại rất mạnh. Khi số lượng yêu tộc chui vào lòng đất đạt tới mức đủ đe dọa an toàn của ải Già Nam, hệ thống cảnh báo sẽ lập tức kích hoạt, các đại năng tu sĩ trấn thủ trong thành sẽ ra tay tiêu diệt.”
“Hơn nữa, nếu có số lượng lớn yêu tộc chọn con đường dưới lòng đất để xâm nhập, thì lượng yêu khí khổng lồ đó cũng không thể qua được cửa ải của tiên quỹ nỏ. Cho dù chúng ở dưới đất, tiên quỹ nỏ vẫn sẽ lập tức khóa mục tiêu.”
“Vì vậy lần này, Hoàng Xích Địa Long tộc đã chọn cách tấn công tự sát. Cơ thể của chúng bị c.h.ặ.t làm hai đoạn vẫn có xác suất sống sót lên tới chín mươi chín phần trăm; chia thành bốn đoạn thì còn chín mươi phần trăm; tám đoạn thì còn sáu mươi phần trăm; nhưng khi bị chia thành mười sáu đoạn, xác suất sống sót chỉ còn một phần trăm. Tiếp tục phân tách nữa thì không thể sống được.”
“Thế nhưng mỗi đoạn thân thể bị tách ra đều có thể tồn tại như một cá thể yêu tộc độc lập. Điều này dẫn đến việc chúng có thể dùng số lượng cực ít để lẻn vào lòng đất ải Già Nam, né tránh tiên quỹ nỏ, rồi lại dùng số lượng cực lớn để kích hoạt cảnh báo dưới lòng đất, phân tán sức lực của các đại năng hợp thể kỳ, sau đó nhân lúc hỗn loạn mà lẻn vào ải Già Nam lục soát cơ mật của tiên quỹ nỏ…”
“Chỉ là sau đợt tấn công tự sát này, Hoàng Xích Địa Long tộc cơ bản coi như diệt tộc. Hiện tại chúng ta cũng chưa hiểu vì sao c.h.ủ.n.g t.ộ.c này lại nghĩ như vậy. Cho dù lần này lập được đại công cho yêu quốc, nhưng nội bộ yêu tộc hiện nay hỗn loạn bất ổn, sẽ chẳng có mấy kẻ nhớ tới công lao của chúng.”
Sau khi Lý Trí nói xong, mọi người rơi vào trầm mặc.
Lưu Thanh Thời lại đột ngột lên tiếng: “Các ngươi trông cậy một đám giun đất thông minh được tới mức nào?”
“Ờ… hình như cũng đúng…” Lý Trí bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Một binh sĩ trẻ của quân đoàn mười bốn tên là Tịch Huyên vội bước lên một bước, giải vây cho Lý Trí: “Nhưng chúng là yêu tộc, nếu không thông minh thì làm sao trộm được thứ quan trọng như vậy của chúng ta?”
Sư Tâm Đình xoa cằm: “Biết đâu chỉ là gặp may?”
Thái Sử Nghiêu bất lực thở dài: “Bất kể chúng dựa vào trí tuệ hay vận khí, việc cấp bách trước mắt là phải chặn được tên yêu tộc mang theo bản vẽ. Chúng ta biết vị trí của mấy truyền tống trận yêu tộc trong yêu thị, nếu hắn muốn nhanh ch.óng rút lui, nhất định sẽ tới những nơi đó.”
