Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 245 【tưởng Niệm】

Cập nhật lúc: 15/01/2026 14:01

Khối kén đất đá ấy, theo sinh cơ của Hoàng Xích Địa Long dần tiêu tán mà chậm rãi thu nhỏ lại. Không gian bên trong ngày càng hẹp, đến cuối cùng e rằng sẽ nghiền c.h.ế.t tất cả mọi người bên trong.

Ánh mắt Ninh Thiến dõi theo con rối cuối cùng của mình.

Nàng biết, hắn vẫn còn bước an bài cuối cùng. Chỉ là đến lúc này, lại chỉ có thể giao cho nàng hoàn thành.

Tơ khôi lỗi khống chế thân hình Lận Văn Thiên dừng lại giữa không trung, sau đó dùng toàn bộ sức lực của bản thân điều động lực lượng pháp tắc trời đất.

Khối kén đất đá bao trùm tất cả bỗng nhiên bay vọt lên không trung, ngay khoảnh khắc tiếp theo liền hoàn toàn biến mất.

Ở một nơi nào đó rất xa, không biết phương hướng nào, giữa đại dương mênh m.ô.n.g, bỗng xuất hiện thêm một khối đất đá khổng lồ trôi theo sóng nước. Khối đất ấy dần dần thu nhỏ, cho đến khi không thể nhỏ hơn nữa.

“Cộc, cộc cộc—”

Từ đầu nhọn đất đá dưới mặt nước truyền đến tiếng gõ.

“Cộc cộc—”

Âm thanh ấy không biết đã kéo dài bao nhiêu ngày, chưa từng dừng lại.

“CỘC—!”

Cuối cùng, vào một ngày nào đó, lớp đất đá cứng rắn bị gõ thủng một lỗ. Một bàn tay trắng bệch đột ngột chui ra ngoài.

Bàn tay ấy vẫn còn cầm một chiếc hộp. Nước biển lập tức tràn qua các khe hở của hộp, vật bên trong gặp nước liền tan, hoàn toàn tiêu biến giữa đại dương mênh m.ô.n.g.

Cảm nhận được điều này, bàn tay kia cũng buông lỏng ra.

Chiếc hộp từ từ chìm xuống đáy biển.

Cánh tay ấy bất lực rũ xuống.

……

Thi thể của quân mười bốn được đưa về ải Già Nam. Suốt dọc đường, Lưu Thanh Thời, Sư Tâm Đình và Thái Sử Nghiêu vẫn luôn hộ tống.

Trên người họ phủ vải trắng. Nhờ quốc vận che chở, mức độ phân hủy của t.h.i t.h.ể chỉ rất nhẹ.

Nếu không nhìn những vết thương trên người, có vài người trông như chỉ đang ngủ mà thôi.

Năm ấy, họ tìm kiếm rất lâu trên bình nguyên mênh m.ô.n.g vô tận. Cuối cùng, vẫn là quân mười lăm đang tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ tìm thấy, rồi đưa ba người họ trở về ải Già Nam.

Còn quân mười bốn… họ dùng sự biến mất của cả một căn cứ quân sự yêu tộc để chứng minh nhiệm vụ đã hoàn thành.

Nhưng dấu vết của họ cũng biến mất theo, đến cả t.h.i t.h.ể cũng không tìm được.

Lưu Thanh Thời thật sự trở thành tướng quân của quân mười bốn.

Không còn ai càm ràm Sư Tâm Đình phải chú ý tiết kiệm.

Cũng không còn ai cẩn thận ghi nhớ từng sở thích của Thái Sử Nghiêu, đích thân khắc cho hắn một bộ quân cờ.

Từ đó về sau, Lưu Thanh Thời tái lập quân mười bốn, dẫn binh chấp hành rất nhiều nhiệm vụ. Mãi cho đến khi thời đại t.h.ả.m đạm này qua đi, mọi thứ dần dần chuyển biến tốt đẹp, ngày tháng ở ải Già Nam cũng ổn định trở lại.

Khi ấy, nàng mới cùng Sư Tâm Đình và Thái Sử Nghiêu lần lượt rời khỏi ải Già Nam.

Thái Sử Nghiêu du hành tứ hải, tìm kiếm những hài cốt không biết đã đi về phương nào của những người ấy.

Sư Tâm Đình tìm được một nhóm thể tu chí đồng đạo hợp, cùng nhau sáng lập nên Càn Phạn Tông .

Lưu Thanh Thời vì Tinh Vũ đạo nhân ở Trường Minh Tông, nên cũng qua đó làm khách khanh trưởng lão một thời gian.

Khi đó, Trường Minh Tông đã khuyên nàng rất lâu, muốn giữ nàng lại hẳn trong tông môn, thậm chí còn phân cho nàng cả một ngọn núi, để nàng làm phong chủ.

Nhưng nàng vẫn luôn không đồng ý. Dù đã rời khỏi ải Già Nam, nhưng bản chất nàng vẫn là binh sĩ của Đại Càn nếu có chiến sự, gọi là về. Ngay từ đầu, nàng đã không thuộc về bất kỳ tiên môn nào.

Sau này, Tinh Vũ đạo nhân mâu thuẫn với tông chủ Trường Minh Tông, rời tông lập ra Tán Tu Liên Minh. Lưu Thanh Thời cũng theo đó rời đi, mở một quán Ngũ Vị Các ở quận Phong Tranh.

Thực lực của Tán Tu Liên. Minh trong vòng một tháng đột nhiên tiến triển vượt bậc trong mắt người ngoài, đây là chuyện hoàn toàn không thể xảy ra, nhất là khi trong Tán Tu Liên Minh bỗng xuất hiện rất nhiều trưởng lão thực lực mạnh mẽ, năng lực cao cường.

Những người này cứ như đột ngột xuất hiện, trước đó năm đại tiên môn hoàn toàn không nắm được bất kỳ tin tức nào về họ.

Chỉ có rất ít người biết, những người ấy phần lớn đều là các binh sĩ đã về hưu từ ải Già Nam, đến Tán Tu Liên Minh để an dưỡng tuổi già.

Bởi vậy, quan hệ giữa Tán Tu Liên Minh và triều đình mới tốt đến thế. Những nhiệm vụ Tán Tu Liên Minh thường ngày chấp hành, rất nhiều vẫn liên quan đến an nguy quốc gia.

Nếu Tống Ly biết được những điều này, nàng nhất định sẽ lập tức nghĩ đến trong lễ hội thả diều năm ngoái, cao tầng của Tán Tu Liên Minh từng nhiệt liệt đề nghị đặt tên quầy nướng của nàng là “Quán Nướng Lão Binh”.

Hóa ra, thật sự là lão binh nướng thịt.

Trong quận Già Nam, đội ngũ đưa tiễn quân mười bốn cũ đều khoác lên mình y phục trắng. Họ không còn né tránh ánh mắt của dân chúng nữa, bởi mỗi người dân Già Nam đều biết dưới tấm vải trắng ấy, là những người từng bảo vệ sự an toàn của toàn bộ Đại Càn.

Trong phòng.

Nghe xong câu chuyện của Điền Lương Sách, cả gian phòng lặng ngắt như tờ. Mãi đến rất lâu sau, Tống Ly mới lên tiếng:

“Thì ra điển tích dì Lưu c.h.é.m hắc long, từ đó có danh hiệu Đồ Long Bảo Đao, là bắt nguồn từ đây.”

Lục Diễn bên cạnh vừa sụt sịt lau nước mắt, lúc này cũng khóc thành tiếng, giơ tay lên: “Ta cũng muốn nhập ngũ! Ta muốn đến ải Già Nam!”

Điền Lương Sách nhìn người đầy nhiệt huyết này, muốn nói lại thôi, không biết có nên đả kích hắn hay không.

Cuối cùng vẫn là Dương Sóc nói thẳng: “Ải Già Nam không nhận tu sĩ Trúc Cơ. Đó là cửa ải trọng yếu nhất của Đại Càn, tiêu chuẩn thấp nhất khi tuyển binh cũng là Nguyên Anh kỳ.”

Lục Diễn khóc càng t.h.ả.m hơn.

Điền Lương Sách đứng dậy: “Được rồi, ta cũng nên ra ngoài tuần tra. Ngươi đừng quá kích động, còn phải chuẩn bị cho trận chung kết cuối cùng nữa.”

Trước khi đi, ông vỗ vỗ vai Dương Sóc, Dương Sóc gật đầu cảm ơn.

Sau khi Điền Lương Sách rời đi, Tống Ly nhìn Lục Diễn vẫn còn lải nhải.

“Được rồi, những chuyện ở ải Già Nam, Điền tướng quân hoàn toàn không kiêng kỵ khi nói với chúng ta. Xem ra không chỉ dì Lưu của chúng ta là người của ải Già Nam, mà phần lớn cao tầng của Tán Tu Liên Minh hẳn cũng đều từng là quân nhân, cho nên ông ấy mới nói chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ biết những chuyện này.”

Tống Ly lại nhìn sang Dương Sóc.

“Thế lực đứng sau cuộc thi tranh bá linh trù này hẳn là triều đình, mà người được tuyển chọn có thể là dự bị quân trù. Bất kể kết quả cuối cùng ra sao, hiện tại ngươi hẳn đã được để mắt tới rồi. Có lẽ sau này sẽ có người đến hỏi ý nguyện nhập ngũ của ngươi. Nếu ngươi đồng ý, triều đình sẽ bồi dưỡng ngươi.”

“Oa,” Giang Đạo Trần thán phục, “ngươi sắp có biên chế quốc gia rồi!”

Trong mắt Tiêu Vân Hàn cũng tràn đầy ngưỡng mộ.

Lục Diễn lau nước mắt: “Vì sao hắn được, chúng ta thì không?”

“Ngươi quên rồi sao? Nguy cơ của Đại Càn không chỉ đến từ yêu quốc bên ngoài, mà nội bộ còn có rất nhiều tà tu và ma giáo. Tán Tu Liên Minh lập cứ điểm khắp nơi, chẳng phải là để phụ tá các quận thủ dẹp yên tà ma ngoại đạo sao? Họ hành động ngoài sáng, còn chúng ta đi trong bóng tối mà thôi.”

Nghe Tống Ly nói vậy, trong lòng Lục Diễn dễ chịu hơn nhiều.

“Ngươi đừng vội đắc ý,” Tống Ly lại nói.

Dương Sóc, người vẫn còn đắm chìm trong niềm vui sắp được vào biên chế, lập tức nghiêm mặt, không cần nghĩ cũng biết Tống Ly đang nói tới ai.

“Ngươi còn một trận chung kết chưa thi. Ngươi có muốn biết, món ăn tự sáng tạo cuối cùng sẽ mời ai làm giám khảo không?”

Nghe vậy, Dương Sóc lập tức trợn to mắt: “Ngươi đã lấy được thông tin về giám khảo rồi à?”

“Tất nhiên là không,” Tống Ly lắc đầu, “cuộc thi tranh bá linh trù nghiêm ngặt như vậy, ngươi nghĩ ta có thể biết trước sao?”

“Vậy vừa rồi ngươi nói những điều đó là…”

“Ta nghĩ họ sẽ tạm thời thay đổi giám khảo,” Tống Ly cụp mắt xuống, “để tưởng niệm quân mười bốn đã hi sinh.”

Note: Tôi mê ông tác giả này quá mọi người ạ. Đoạn nào tếu thì cừoi rách mồm, đoạn nào “ suy” là khóc hết nước mắt luôn!!!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 245: Chương 245 【tưởng Niệm】 | MonkeyD