Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 286 【vô Úy Đan Lại Còn Dùng Được Như Vậy Sao?】

Cập nhật lúc: 22/01/2026 15:07

Giờ đã là mùa đông, cái lạnh đối với tu sĩ mà nói chẳng đáng là bao, nếu vẫn còn ở Phong Tranh quận thì gần như bọn họ cũng không cảm nhận được sự thay đổi của tiết trời.

Nhưng tại Thanh Hà quận – nơi phàm nhân nhiều hơn tu sĩ phóng mắt nhìn ra, khắp đường phố đều là dân chúng mặc áo bông dày cộp. Chỉ cần nhìn cảnh ấy thôi cũng đủ biết, đông đã về.

Hôm nay nói là đến nghe hí khúc, nghe xong, Tống Ly vẫn ngồi lại trong trà lâu, dựa cửa sổ nhìn ra ngoài. Dưới kia, Lục Diễn đang dẫn Tống Trường Sinh đắp người tuyết.

Tuyết trên trời từng mảng từng mảng rơi xuống, người đi đường bước chân vội vã hơn. Có phàm nhân sốt ruột về nhà, cũng có yêu tộc du lịch tha hương.

Ngưu Ái Quốc đội một chiếc mũ trùm đen to sụ, che kín mái tóc xanh biếc.

“Đây đã là quận thứ ba chúng ta đi qua rồi, vẫn chưa ra tay sao?”

Sa Bỉ cũng đội mũ trùm, cúi đầu, trong mắt lóe lên tinh quang: “Bắt đầu rồi… thời khắc săn g.i.ế.c—”

Bên cạnh lại vang lên tiếng hừ lạnh châm chọc của Âu Hạo Thần.

“Hai ngươi còn chưa nhìn ra à? Nơi này phàm nhân còn nhiều hơn tu sĩ, chắc chắn vừa xa xôi vừa nghèo nàn. Chúng ta đều là đại yêu làm chuyện lớn, sao có thể ở cái xó xỉnh này mà bại lộ thân phận. Muốn làm, thì phải đến nơi phồn hoa nhất, làm chuyện long trời lở đất nhất!”

Hắn còn đang thao thao bất tuyệt, bên cạnh đã có một tiểu đồng phàm nhân cầm chiếc bánh bao thịt nóng hổi đi ngang qua. Mùi thơm vừa lọt vào mũi, mắt Âu Hạo Thần lập tức trợn tròn, hai chân rời đất, định bổ nhào tới.

Sa Bỉ và Ngưu Ái Quốc phản ứng cực nhanh, một trái một phải giữ c.h.ặ.t lấy hắn.

“Ban ngày ban mặt đấy, không được cướp! Cướp là bị quan phủ truy nã đó!” Ngưu Ái Quốc hạ giọng, nhưng trong lòng căng thẳng vô cùng.

Sa Bỉ cau mày: “Chúng ta bây giờ đã bị mười chín huyện truy nã rồi, cứ tiếp tục thế này, thân phận sớm muộn cũng lộ!”

Yêu tộc tuy giống thể tu, đều dựa vào ăn linh vật để rèn thân, tăng tiến tu vi, nhưng yêu tộc tu luyện đến trình độ như bọn họ, dù ba năm năm không ăn cũng không c.h.ế.t đói, chỉ là không chịu nổi cơn thèm mà thôi.

Lần này bọn họ đến Đại Càn là mang theo nhiệm vụ, mấy chuyện nhỏ vốn có thể nhịn, nhưng Hải Âu đại tướng Âu Hạo Thần thì không nhịn nổi.

Đơn giản chỉ vì… thèm và tiện.

Để tránh bị thêm một huyện nữa truy nã, hai người kia đành kéo lê Âu Hạo Thần rời đi gấp.

Trên trà lâu, ba con yêu này không hề thu hút sự chú ý của Tống Ly. Nàng đang thả trôi suy nghĩ, rồi hạ b.út, viết ra bài luận văn thứ N của mình.

Ngày hôm sau, thành tích kỳ khảo hạch kết nghiệp của Tiêu Vân Hàn và Giang Đạo Trần được công bố.

Kết quả khiến người ta bất ngờ: Giang Đạo Trần đạt thành tích ưu tú, đường hoàng đứng hạng nhất trong khóa, còn bỏ xa người xếp thứ hai hơn mười điểm.

Khi Tống Ly xem bài thi của hắn, Giang Đạo Trần cực kỳ phồng mũi, vắt chân chữ ngũ, dáng vẻ đại gia: “Tiểu Lục, đi rót cho bổn trạng nguyên một chén trà!”

“Có liền~”

Lấy bài thi của Tiêu Vân Hàn ra, Tống Ly lại càng kinh ngạc.

Bởi vì bất kể là môn nào, điểm số của Tiêu Vân Hàn đều vừa khít… đúng ngay vạch đạt.

Tống Ly nhìn bài thi, rồi lại nhìn Tiêu Vân Hàn đang ôm kiếm đứng một bên, quay lưng về phía mình.

Một ý nghĩ “hắn đang khống điểm” lóe lên trong đầu nàng rồi lại tan biến. Nàng nhịn không được hỏi: “Ngươi làm cách nào vậy?”

Bóng lưng kia đáp: “Nếu coi kỳ thi như một trận chiến, vậy thì dù khó đến đâu, ta cũng chỉ đ.á.n.h ngang tay năm năm.”

Trong nháy mắt, trong đầu Tống Ly như lóe qua cả vũ trụ.

Nàng lục tìm trong cung điện ký ức của mình vô số khả năng, cuối cùng tìm được một cách giải thích: nếu những tri thức Tiêu Vân Hàn học được không lưu trữ trong ý thức bề mặt, mà bị chôn sâu dưới tầng băng tiềm thức, vậy thì việc hắn coi kỳ thi như chiến đấu, sẽ có thể dùng Vô Úy Đan để điều động tri thức ẩn trong tiềm thức ra ngoài. Nhưng vì đặc tính “năm năm”, lượng tri thức được điều động ra chỉ đủ để hắn đạt điểm đậu…

Tống Ly bị hắn làm cho chấn động, xoay người vịn ghế ngồi xuống. Vô Úy Đan… lại còn có thể dùng như vậy.

Tiêu Vân Hàn lén quay đầu liếc nhìn một cái. Tuy không biết trong đầu Tống Ly đang nghĩ gì, nhưng xem ra cửa ải này hắn đã an toàn vượt qua.

Không cần ăn mì kéo thép nữa rồi.

“Giang trạng nguyên, trà của ngài đây~” Lục tiểu nhị dốc lòng phục vụ.

Mà ánh mắt Tống Ly lại đột nhiên chuyển sang Lục Diễn, dọa hắn giật mình run cả người.

“Có chuyện gì vậy?” Giang Đạo Trần nhạy bén nhận ra bầu không khí quái quái, bắt đầu nghi ngờ: “Ngươi không phải bỏ độc vào trà của ta rồi chứ?”

Lục Diễn xù lông: “Không uống thì thôi!”

Tưởng ai cũng như Tống Ly sao, đi đâu cũng mang độc theo à!

Tống Ly vẫn nhìn Lục Diễn, trong đầu toàn là những ý nghĩ không thực tế. Phá Vọng Đan của hắn… chẳng lẽ có thể trực tiếp nhìn ra đáp án trong lúc thi sao…

Vậy “thiên địa vi lô” của mình, có khi nào luyện luôn giám khảo thành đan d.ư.ợ.c…

Ý nghĩ của Tống Ly lại chuyển sang cảnh tiểu đội Lăng Viễn giơ lệnh bài Vấn Phạt Tông đứng trước mặt nàng, nói một câu “ngươi bị bắt rồi”.

“Mẹ, mẹ!” Tống Trường Sinh ôm hổ trắng con, vui vẻ chạy vào: “Tiểu Hổ tới thăm chúng ta rồi!”

Tống Ly thu lại những suy nghĩ kia, đứng dậy, đón lấy mấy vị trưởng lão Tán Tu Liên Minh theo sau Trường Sinh và hổ trắng con bước vào.

Đây là chuyện nàng đã báo trước với Tán Tu Liên Minh. Việc xây dựng cứ điểm Thanh Hà quận đã hoàn tất, những vấn đề ban đầu nàng cũng đã giải quyết xong. Tiếp theo chỉ cần vận hành và duy trì bình thường, bọn họ không cần ở lại lâu nữa, cứ điểm có thể giao cho người đáng tin trong minh tiếp quản.

Mấy vị trưởng lão Tán Tu Liên Minh lần này đến chính là người tiếp nhận, không ngờ còn mang theo cả hổ trắng con.

Thực ra cũng là Tiểu Hổ tự muốn đến. Tán Tu LiênMinh có nơi chuyên nuôi linh thú, nhưng nó chơi không hợp với mấy kẻ ngốc kia, nên thường được thả rông ở Phong Tranh quận.

Giờ nó còn nhỏ, chưa có lịch tu luyện cố định. Trước đây mỗi ngày, ngoài việc chạy lung tung tuần tra lãnh địa của mình, nó chỉ chơi với Tống Trường Sinh hoặc Lục Diễn, lại còn được hai người cho ăn vô số đồ vặt. Nay hai người kia đều không còn ở Phong Tranh quận, bạn chơi và nguồn đồ ăn vặt đều đứt đoạn, nó đã ủ rũ rất lâu rồi.

Lần này nghe nói Tán Tu Liên Minh phái người đến Thanh Hà quận, Tiểu Hổ hiếm khi phấn chấn, c.ắ.n c.h.ặ.t ống quần trưởng lão Tán Tu Liên Minh không buông. Cuối cùng dì Lưu vỗ bàn quyết định, cho nó theo cùng.

So với những thần thú thánh thú được các tông môn nuôi dưỡng từ nhỏ, Tiểu Hổ thả rông đúng là tự do không gì sánh được.

Nó thậm chí còn chưa có một cái tên t.ử tế, đợi lớn lên rồi… tự mình đặt vậy.

Nghe nói vừa tới nơi đã kịp tham gia kế hoạch du ngoạn, bái phỏng tiên sơn của nhóm Tống Ly, Tiểu Hổ hưng phấn đến mức lăn lộn giữa nền tuyết.

Sau khi mọi việc ở Thanh Hà quận đã được giao lại cho người khác xử lý, Tống Ly cùng mọi người liền bắt đầu hành trình bái phỏng tiên sơn, du lịch và tham quan các học viện lớn nhỏ.

Trên Trung Ương đại lục, ngoài việc có thể học được bản lĩnh trong các tông môn giáo phái, triều đình còn mở rất nhiều học viện.

Tính chất của những học viện này cũng có phần khác nhau.

Ví như Lộc Minh thư viện, hai chữ “thư viện” đã cho thấy nơi này chú trọng hơn vào việc đọc sách, lý luận và giáo d.ụ.c tố chất, loại hình này thường vừa thu nhận phàm nhân, vừa thu nhận tu sĩ.

Còn nếu trước hai chữ thư viện lại thêm “tu đạo” hoặc “tu chân”, thì liền có ngưỡng cửa, học sinh chỉ thu nhận tu sĩ, phương hướng bồi dưỡng cũng là Nho tu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 286: Chương 286 【vô Úy Đan Lại Còn Dùng Được Như Vậy Sao?】 | MonkeyD