Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 375 【ngươi Cũng Có Thể Gọi Ta Là Mimi】
Cập nhật lúc: 06/02/2026 14:01
Trước mặt đông đảo đàn em như vậy, Tiểu Hổ cuối cùng cũng phô bày trọn vẹn uy phong của linh thú Bạch Hổ. Cùng lúc đó, ở không xa quan sát, Tống Ly không khỏi thở dài cảm khái.
“Ngày thường đưa nó ra ngoài huấn luyện thì lúc nào cũng như sắp c.h.ế.t tới nơi, vậy mà bây giờ lại tràn đầy nhiệt huyết thế này.”
Lục Diễn thấy nó chia sẻ chiến lợi phẩm cho đám mèo hoang nhỏ kia, cũng sững sờ.
“Đây thật sự là con Tiểu Hổ do ta nuôi lớn sao?”
Trời dần tối, Tiểu Hổ cũng đã phân chia xong những bộ phận yêu thú có thể đem bán, mang tới chợ đen, chẳng mấy chốc đã bán sạch.
“Một khối, hai khối, ba khối…”
Đám mèo hoang nhìn đống linh thạch chất thành núi nhỏ trước mắt, đếm đến hoa cả mắt.
“Số linh thạch lần này kiếm được, các ngươi muốn mua gì?” Tiểu Hổ hỏi.
“Nhất định phải mua chăn thật ấm!”
“Mua cái lò sưởi đi!”
“Mua cá khô nhỏ!”
Ước mơ của lũ mèo đơn giản mộc mạc, từng ấy linh thạch đều có thể dễ dàng thỏa mãn.
Nửa đêm, sao trời ló dạng. Những chú mèo nhỏ thu hoạch đầy túi theo sau Tiểu Hổ, vừa nhảy nhót vừa vui vẻ kêu meo meo không ngớt.
Bên cạnh Tiểu Hổ, Tang Bưu bước đi nhẹ nhàng, dáng vẻ vui vẻ.
“Đại ca, tiểu đệ cũng muốn lợi hại được như đại ca đó meo.”
Tiểu Hổ nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng sẽ rất mệt.”
“Đệ không sợ meo! Chờ đến khi đệ cũng có thể vào rừng săn b.ắ.n rồi, mọi người ngày nào cũng mua được nhiều thứ như vậy meo!”
Đúng lúc nói tới đây, Tang Bưu tinh mắt trông thấy phía trước có một kẻ ngụy nhân lướt qua. Nó chẳng nói chẳng rằng liền nhào tới, một ngụm c.ắ.n c.h.ặ.t lấy cổ đối phương, quyết không buông.
Nghe thấy động tĩnh, những con mèo nhỏ khác cũng vứt hết đồ đang ngậm trong miệng, đồng loạt lao lên nhập cuộc.
“Cứu mạng! Cứu mạng! Mèo hoang c.ắ.n người rồi!”
Nếu chỉ có một con mèo thì còn đỡ, nhưng lúc này tên ngụy nhân đã bị cả bầy mèo hoang vây kín, hoàn toàn không có sức phản kháng.
Ba người Tống Ly vốn theo ở phía xa, nghe thấy tiếng kêu cứu, Hoa Triều tiên t.ử lập tức chạy lên phía trước: “Ta đi cứu người!”
“Khoan đã,” Tống Ly lên tiếng ngăn lại, “không ngại đợi thêm chút nữa xem sao.”
Vừa dứt lời, Tống Ly còn thấy lạ vì sao Lục Diễn nghe tiếng kêu cứu mà không có phản ứng, quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Quả nhiên, tên kia đã biến mất.
Bên kia, Lục Diễn đã đỡ kẻ vừa bị tập kích dậy, tay còn lại túm gáy Tang Bưu nhấc lên, nghiêm khắc giáo huấn nó không được làm hại người.
Tang Bưu sao có thể chịu thua.
“Đáng ghét meo! Mau thả ta xuống meo! Không thì ta cho ngươi nếm mùi đó meo!”
Tiểu Hổ nói: “Tang Bưu, hắn chính là người nuôi dưỡng mà ta đã kể với ngươi.”
Ngay cả Tiểu Hổ cũng không rõ vì sao Lục Diễn lại xuất hiện ở đây.
Lúc này, Lục Diễn kinh ngạc nhìn tiểu tam hoa mềm mại đáng yêu trong tay: “Ngươi tên là Tang Bưu à?”
Tang Bưu: “Ngươi cũng có thể gọi ta là Mimi meo~”
“Được, Mimi,” Lục Diễn nhìn con mèo nhỏ bỗng dưng ngoan ngoãn hẳn, giọng điệu cũng dịu xuống, “ngươi phải nhớ, không được g.i.ế.c người, nếu không sẽ bị xem là yêu quái tà ác và xử t.ử tại chỗ.”
Tang Bưu liếc sang kẻ bị Lục Diễn giữ c.h.ặ.t: “Nhưng cái này không phải nhân tộc meo, là cá đó meo.”
“Hả?” Lục Diễn sững lại, “Ngụy nhân sao?”
“Ta không phải! Sao ta có thể là ngụy nhân được! Chẳng lẽ các ngươi không thấy một con mèo bình thường biết nói chuyện đã rất kỳ quái rồi sao, rõ ràng đây là mèo yêu mà!” Ngụy nhân lập tức gào lên.
Lục Diễn càng thêm mơ hồ: “Nói năng mạch lạc, không có lỗi câu, quả thật không giống loại ngụy nhân cấp thấp…”
“Ngụy nhân giống người hơn cũng không phải là không có,” giọng Tống Ly bỗng vang lên từ phía sau lưng ngụy nhân, “hoặc là ăn thịt người quá nhiều, hoặc là bắt chước quá lâu.”
“Tang Bưu không nhìn nhầm, đây đúng là một ngụy nhân.”
Khi Tống Ly bước ra, trong tay nàng còn cầm một con cá bạc. Ngụy nhân liếc nàng một cái đầy căng thẳng, rất nhanh lại trấn tĩnh:
“Chỉ bằng một con cá không biết từ đâu ra, ngươi đã vu oan ta là ngụy nhân sao?!”
“Ai nói cá này không rõ lai lịch,” Tống Ly nhướng mày, “đây là ta vừa cắt từ trên người ngươi xuống. Ngụy nhân là không cảm nhận được đau đớn, ngươi xem ngươi đi, ngay cả kêu cũng không kêu một tiếng.”
Lục Diễn lập tức ngửa người ra sau, nhìn về phía lưng đối phương, quả nhiên thấy một vết thương.
“Ngươi đúng là ngụy nhân rồi!” Lục Diễn lập tức ấn hắn xuống đất, “Lừa ta t.h.ả.m thật!”
Chuyện bên này giải quyết xong, ánh mắt Hoa Triều không khỏi rơi lên con mừo tam thể đang ngồi dưới đất giả bộ ngoan ngoãn.
Nàng lập tức truyền tin về Nguyệt Hàn Tiên Cung, tra cứu tư liệu về những dị thú hình mèo mà họ từng bồi dưỡng để phân biệt ngụy nhân trong những năm qua.
Vì ngụy nhân được cấu thành từ cá, nên khi bồi dưỡng dị thú, họ dùng yêu thú hệ mèo là nhiều nhất. Nhưng giờ đây nàng chợt nghĩ ra, có lẽ chính vì quá nhiều mèo, nên mới sinh ra sơ hở.
Làm xong việc này, nàng lại hỏi con mèo nhỏ kia: “Tang Bưu, ngươi nhận ra hắn là ngụy nhân bằng cách nào?”
“Nhìn một cái là biết ngay meo.”
“Có phải đều nhận ra được không?”
“Tất cả đều nhận ra được meo!”
Ánh mắt Hoa Triều hơi sáng lên: “Vậy ta giới thiệu cho ngươi một công việc, được không…”
“Không cần meo,” Tang Bưu ngẩng cao đầu đầy đắc ý, “giờ ta đã theo đại ca lăn lộn rồi meo!”
Nghe vậy, Tiểu Hổ cũng kiêu hãnh ngẩng đầu: “Không cần!”
Thấy thế, Hoa Triều tiên t.ử chỉ đành cầu cứu nhìn sang Tống Ly.
Tống Ly hỏi: “Ngươi có muốn trở nên lợi hại như đại ca của ngươi không?”
“Muốn! Meo!” Trong mắt Tang Bưu lập tức lấp lánh sao nhỏ.
“Có muốn cùng đại ca ngươi kề vai chiến đấu trong rừng núi không?”
“Muốn! Meo!”
“Kế hoạch bồi dưỡng dị thú của Nguyệt Hàn Tiên Cung, muốn tìm hiểu không?”
“Tìm hiểu meo!”
Cho dù Tang Bưu không phải xuất thân từ Nguyệt Hàn Tiên Cung, chỉ riêng biểu hiện bất thường hiện tại của nó cũng đủ chứng minh đây là một dị thú.
Mà dị thú trưởng thành trong Nguyệt Hàn Tiên Cung, được hưởng tài nguyên tốt nhất, huấn luyện cao cấp nhất, dù thế nào cũng tốt hơn việc lang thang bên ngoài làm mèo hoang.
“Nhưng ta vẫn muốn theo đại ca lăn lộn hơn meo,” Tang Bưu lại quay đầu nhìn đám mèo hoang phía sau, “ta muốn làm một con mèo giang hồ!”
Tiểu Hổ lập tức đoán ra bọn họ định làm gì, thân hình chắn ngang trước mặt Tang Bưu: “Không được bắt tiểu đệ của ta!”
Thấy vậy, Tống Ly cong môi cười: “Xem ra nó rất phù hợp với lý niệm của Tán Tu Liên Minh chúng ta.”
Hoa Triều tiên t.ử cũng không nhịn được cười:
“Nói đến đây, năm đó trong cổ di tích, Tán Tu Liên Minh từng chia cho chúng ta một phần Hồng Tinh Liệt Hỏa Thảo, đổi lấy dị thú do Nguyệt Hàn Tiên Cung bồi dưỡng sau này. Giao dịch này đến nay vẫn chưa hoàn thành. Nhưng Tống đạo hữu, tiềm lực của con mèo này còn chưa biết rõ, có lẽ nó không có thiên phú như tưởng tượng. Ngươi xác định… chính là nó sao?”
“Khí hậu Cực Bắc Băng Cảnh quá lạnh, người còn có thể c.h.ế.t cóng, huống chi là mèo hoang.”
Ánh mắt Tống Ly lướt qua từng tấm chăn, từng cái lò sưởi mà những con mèo hoang kia cõng trên lưng, ngậm trong miệng.
“Vạn vật đều có linh, huống chi chúng đã nhận Tiểu Hổ của chúng ta làm đại ca. Giao dịch này, không lỗ.”
Ừm, chỉ riêng năng lực phân biệt ngụy nhân độc nhất vô nhị của Tang Bưu thôi, giao dịch này đã không hề lỗ rồi.
