Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 380 【rốt Cuộc Đây Là Thiết Lập Kiểu Gì Vậy?!】
Cập nhật lúc: 06/02/2026 14:02
“Dù ý tưởng của ngươi rất táo bạo, nhưng phải nói là cũng có chỗ đáng lấy.” Trước khi mở miệng, thần thức của Giang Đạo Trần đã quét một vòng xung quanh, xác nhận Tống Ly vẫn chưa xuất quan.
Lục Diễn hì hì cười: “Tống Ly bị Yêu Quốc bắt đi rồi.”
Tiêu Vân Hàn nghi hoặc: “Yêu Quốc vì sao lại bắt nàng?”
Giang Đạo Trần: “Nếu nói kỹ thì rắc rối lắm, chi bằng thiết kế cho nàng một thân phận công chúa Đại Càn.”
“Ngày thường đều là Tống Ly nắm giữ toàn cục, may mà nàng hiện tại không có ở đây,” Lục Diễn xoa tay, cười gian, “lần này thì ngoan ngoãn chờ chúng ta đến cứu đi!”
“Nhưng mà…” Tiêu Vân Hàn thử tưởng tượng, “nếu con tin là Tống Ly, ta cảm thấy nàng có thể tự mình chạy từ Yêu Quốc về.”
Giang Đạo Trần: “……”
Lục Diễn: “……”
Xong rồi, hắn nói có lý quá!
Giang Đạo Trần ghi vào sổ tay nhỏ: “Vậy thì suy yếu bớt, thiết lập Tống Ly là phàm nhân, không thể sử dụng linh lực.”
Lục Diễn:“Yếu nữa đi.”
Giang Đạo Trần: “Nàng là người câm, không thể nói chuyện.”
Lục Diễn: “Vẫn chưa đủ.”
Giang Đạo Trần: “Vậy thì hai tai điếc, là người câm điếc.”
Tiêu Vân Hàn: “Có phải hơi quá tay rồi không?”
Lục Diễn: “Ôi dào, dù sao cũng là giả mà, Tống Ly thật chẳng phải đang bế quan ở viện bên cạnh đó sao?”
“Được,” Giang Đạo Trần ghi lại tất cả các điểm mấu chốt, “giờ đến thân phận của từng người chúng ta.”
Lục Diễn lập tức nói: “Ta đương nhiên phải là đại tướng trấn giữ ải Già Nam, vừa dũng vừa mưu, dưới tay còn phải có mười vạn đại quân!”
“Quá đáng quá đáng! Ngươi có mười vạn đại quân thì bọn ta chơi kiểu gì?” Giang Đạo Trần là người đầu tiên phản đối, “chỉ có thể thỏa mãn ngươi điều đầu tiên: vừa dũng vừa mưu.”
Tiêu Vân Hàn: “Thuật pháp của ngươi còn có thể thay đổi trí tuệ của một người sao?”
Giang Đạo Trần lắc đầu: “Không đổi được, nhưng thuật pháp này sẽ tự động bổ khuyết những chỗ trống hợp lý. Đến lượt ngươi rồi, Tiêu Vân Hàn, ngươi muốn thân phận gì?”
“Người có tiền.” Tiêu Vân Hàn không cần suy nghĩ.
“Vậy thì… phú thương số một Đại Càn?”
Tiêu Vân Hàn gật đầu.
Giang Đạo Trần vừa viết xong chuẩn bị thi pháp thì bị Lục Diễn chặn lại: “Ngươi còn chưa nói thân phận mình tự thiết kế đó! Lỡ ngươi tự mở gian lận thì sao?”
Phải nói là, Giang Đạo Trần đúng là có ý đó thật.
Nhưng đã bị Lục Diễn phát hiện, đành thôi vậy.
“Được được được, đây chính là thân phận ta thiết kế cho mình!” Giang Đạo Trần mở góc tờ giấy đang che lại.
“Giáo chủ Ma tu? Ghê thật đấy,” Lục Diễn xoa cằm, “tiện thể còn cho ta gửi KPI.”
Giang Đạo Trần: “……”
“Chủ tuyến không phải là tiêu diệt Ma giáo sao!”
Thiết kế xong mọi thứ, Giang Đạo Trần thi triển thuật pháp.
“Thời điểm đã tới.”
“Khoan đã, hình như đây là lần đầu ngươi dùng thuật này…”
Lời của Tiêu Vân Hàn còn chưa dứt, trên đỉnh đầu hắn đã đột nhiên xuất hiện một mảng mây đen, cưỡng ép hút thần thức của hắn vào trong.
Tiêu Vân Hàn đầu óc choáng váng, gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Ngay sau đó, mây đen cũng xuất hiện trên đầu Lục Diễn và Giang Đạo Trần, hai người lần lượt chìm vào giấc ngủ.
Cùng lúc đó, trong tĩnh thất đang bế quan đả tọa, Tống Ly như có điều ngộ ra, định gọi 《Thanh Đế Trường Sinh Quyết》 ra xem lại.
Nhưng ngay khi nàng mở mắt, phía trên đầu đột nhiên xuất hiện một mảng mây đen, tiếp đó thần thức bị rút đi, Tống Ly choáng váng, ngã xuống đất.
……
Đây là một trận thi đấu.
Ít nhất, Lục Diễn nghĩ như vậy.
Hoàng sa cuồn cuộn, hắn mặc chiến giáp vảy vàng, khoác áo choàng đỏ thẫm, tay cầm trọng kiếm ngàn cân, ánh mắt trầm trọng nhìn về phía Yêu Quốc.
Trong gió lớn, một tiểu tướng lao thẳng về phía hắn. Nhìn kỹ lại, gương mặt ấy chẳng phải là Dương Sóc sao?
“Tướng quân, ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trong thời gian ngài hôn mê, Yêu Quốc quả thực quá ngang ngược, chúng đã bắt cóc công chúa Đại Càn của chúng ta!” Tiểu tướng Dương Sóc đến giao nhiệm vụ chính.
Khóe miệng Lục Diễn cong lên, một cảm giác “con cưng của thiên mệnh” dâng trào.
Không gian do Giang Đạo Trần hư cấu ra, trông cũng ra dáng lắm.
“Giờ bản tướng đã tỉnh, tuyệt đối không để Đại Càn chịu nhục! Tiểu Dương, truyền lệnh xuống, bản tướng muốn điểm binh, chư vị, theo ta g.i.ế.c vào Yêu Quốc, cứu công chúa Đại Càn!”
“Tuân lệnh!”
Một lúc sau, Lục Diễn trừng mắt nhìn mười tên binh sĩ trước mặt, bao gồm cả Dương Sóc.
“Đừng nói với ta là… các ngươi chính là mười vạn đại quân của ta đấy nhé!”
Dương Sóc dẫn đầu lớn tiếng đáp: “Báo! Thuộc hạ Dương Nhất Vạn!”
“Thuộc hạ Dương Nhị Vạn!”
“Thuộc hạ Dương Tam Vạn!”
……
Mắt Lục Diễn tối sầm.
“Giang Đạo Trần! Ngươi đang ở đâu, ta muốn sửa thiết lập!!”
……
Đây là một câu chuyện tình yêu.
Ít nhất, Giang Đạo Trần nghĩ như vậy.
“Đào hoa rực rỡ, phồn hoa ba nghìn, thiếu nữ tinh nghịch trèo lên cây đào hái hoa, không cẩn thận trượt chân ngã xuống, đúng lúc rơi vào vòng tay của thiếu niên đi ngang qua. Tiểu Giang phó tướng, ngươi không thấy rất lãng mạn sao?”
Giọng nói của Vu Nguyên vang lên trong đầu Giang Đạo Trần.
Giang Đạo Trần ngơ ngác: “Rất lãng mạn…”
Nhưng lúc này hắn lại có chút không mở nổi mắt.
“Tuế Tuế, nàng… nàng có thể chỉnh ánh sáng tối xuống một chút được không?”
“Ồ, được.” Từ nguồn sáng truyền đến giọng nói của một nữ t.ử.
Đợi khi ánh sáng trước mắt trở nên mờ nhạt hẳn, Giang Đạo Trần mới nhìn rõ thiếu nữ trên cây đào. Thiếu nữ kia đang nhanh nhẹn trèo xuống từ trên cây.
Hắn còn chưa kịp đưa tay đỡ, Mạnh Tuế Tuế đã ghé sát lại, tò mò nhìn hắn: “Vừa rồi ngươi nói gì thế?”
Thật lãng mạn!
“Không… không có gì…” Tai Giang Đạo Trần hơi đỏ lên, ánh mắt vội dời đi.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn thoáng thấy nơi gấu váy hồng phấn của nàng vẫn còn vết chỉ đen mà mình từng dùng linh lực vá lại.
“Thật là không có gì sao?” Mạnh Tuế Tuế nghi hoặc lẩm bẩm một câu, rồi nói tiếp: “Vậy chúng ta đi thôi.”
“Đi… đi đâu?” Giang Đạo Trần vội vàng kéo nàng lại.
Mạnh Tuế Tuế quay đầu nhìn hắn: “Đi cứu công chúa chứ.”
Sự căng thẳng ban nãy tan đi, Giang Đạo Trần bật cười một tiếng: “Thật ra… cũng có thể không cứu.”
Mạnh Tuế Tuế giật mình: “Giang tông chủ, chẳng lẽ ngài định từ bỏ nhiệm vụ chính tuyến sao?”
Hai chữ “Giang tông chủ” khiến Giang Đạo Trần chợt hoàn hồn. Lúc này hắn mới nhớ ra, Mạnh Tuế Tuế trước mắt chỉ là một ảo ảnh do chính mình tưởng tượng ra.
Giang Đạo Trần khẽ rũ mi mắt, che đi tia hụt hẫng nơi đáy mắt. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt chỉ còn lại ý cười.
“Váy của nàng rách rồi, ta dẫn nàng đi mua cái mới.”
Vị trí hạng nhất này nhường cho Lục Diễn và Tiêu Vân Hàn cũng chẳng sao, cùng lắm chỉ là làm tiểu đệ một tháng, hoặc làm bồi luyện một tháng, thêm một tháng ăn tiệc bọ cạp mà thôi.
Mạnh Tuế Tuế vẫn không giấu nổi kinh ngạc: “Ngươi thật sự muốn bỏ nhiệm vụ sao?”
“Bỏ thì bỏ thôi.” Giang Đạo Trần thờ ơ đáp, ánh mắt lướt qua không trung, “ai rảnh đi Yêu Quốc cứu cái Tống Ly kia chứ.”
“Nếu đã vậy,” Mạnh Tuế Tuế bất đắc dĩ nói, “ta chỉ còn cách đi mời dũng sĩ khác thôi. Giang tông chủ, xin cáo từ.”
“Ê?”
“Ta nhớ có vị phú thương họ Tiêu kia cũng khá thích hợp…”
“Không thích hợp!”
“Công chúa điện hạ đáng thương của chúng ta, chắc hẳn ở đó đã chịu rất nhiều khổ sở…” Mạnh Tuế Tuế lấy khăn tay ra, đau lòng lau khóe mắt, “công chúa điện hạ xin chờ thêm một chút, bản quan nhất định sẽ mau ch.óng tìm được dũng sĩ đến cứu người…”
“Thiết lập nữ quan sao?!”
