Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 384 【đã Đang Trên Đường Chạy Tới】

Cập nhật lúc: 07/02/2026 12:01

“Hi hi,” quản gia tinh nghịch cười: “bây giờ thì không còn nữa rồi.”

“Tại sao?”

“Đó là vật phẩm nằm trong gói quà nghĩa sĩ, không bán lẻ.”

Tiêu Vân Hàn: “……”

Trong tộc Phượng Linh Anh Vũ, sau khi tự ý sử dụng bí bảo, Tô Mộc nhanh ch.óng rời khỏi gia tộc, mái tóc vàng tung bay phấp phới giữa không trung.

Nàng một đường bay đến tộc Phong Ảnh Tuyết Báo, thứ nhìn thấy chính là cảnh Lạc Cảnh đang ngồi đối diện uống trà cùng Tống Ly.

Nơi này yên tĩnh đến mức hơi quá.

Lạc Cảnh trực tiếp dùng truyền âm để nói chuyện, còn Tống Ly muốn đáp lại thì chỉ có thể dùng giấy b.út để viết.

“Không ngờ ngươi lại có thể trò chuyện qua lại với một người câm điếc, trước giờ ta đúng là xem thường ngươi rồi, còn có loại thú vui này nữa. Chẳng lẽ vị công chúa Đại Càn này có điểm gì đặc biệt, mà lại khiến ngươi kiên nhẫn đến vậy?”

Tô Mộc lại gần thêm, ghé sát quan sát Tống Ly.

“Đêm qua đã có không ít ma tu của Đại Càn lẻn vào Lạc phủ tìm nàng,” Lạc Cảnh thong thả nói, “ma tu cũng liều mạng cứu công chúa, thiết kế của ảo cảnh này đúng là điên rồ.”

“Ấy…” Tô Mộc kéo dài giọng đầy kinh ngạc, từ đống câu trả lời Tống Ly đã viết chọn ra một tờ: “Công chúa thú vị thật, thiết lập của nàng đúng là quá thú vị!”

Chỉ thấy trên tờ giấy trắng mà Tô Mộc cầm có một hàng chữ viết ngay ngắn.

Thọ nguyên còn lại một nghìn năm trăm ba mươi hai năm.

Tô Mộc quay đầu nhìn Lạc Cảnh: “Nàng ta chẳng lẽ đang nói tuổi thọ của ngươi còn lại một nghìn năm trăm ba mươi hai năm sao? Một công chúa phàm nhân vừa câm vừa điếc mà lại có năng lực nhìn thấu tuổi thọ còn lại của yêu tộc à? Vậy nàng có thể xem giúp ta không? Ta cũng muốn biết mình còn sống được bao nhiêu năm nữa!”

Đây cũng là biện pháp bất đắc dĩ của Tống Ly. Tình huống hiện tại gần như đang dồn nàng vào đường cùng, mà nàng cũng muốn xem thử rốt cuộc là ai đã thiết kế ảo cảnh rồi còn mạnh tay kéo nàng vào.

Dù từ đặc điểm thuật pháp và phong cách nhiệm vụ chính tuyến, trong lòng Tống Ly đã có vài người tình nghi rồi.

Nhưng vẫn phải tận mắt xác nhận chứ?

Vừa hay lúc bị kéo vào, nàng đang lĩnh ngộ tầng thứ sáu của “Thanh Đế Trường Sinh Quyết”, sau khi vào ảo cảnh thì công pháp này cũng không bị cấm dùng.

Lúc này nàng vẫn có thể cảm nhận sinh cơ của mọi người, đồng thời thông qua sinh cơ để phân biệt vị trí của kẻ địch.

Đêm qua lại gấp rút đột phá đến tầng thứ sáu, có thể quan sát thọ nguyên của người khác.

Hôm nay vừa hay dùng đến năng lực này.

Lạc Cảnh cầm lấy tờ giấy từ tay Tô Mộc, không khỏi ngước mắt nhìn Tống Ly một cái.

Tu sĩ đối với thọ nguyên của bản thân chỉ có thể cảm nhận đại khái, chỉ khi tuổi thọ sắp cạn mới trở nên rõ ràng hơn. Hai người không quen biết muốn đoán tuổi thọ của nhau, phần lớn đều dựa vào tu vi của đối phương.

Nhưng người trước mặt rõ ràng là phàm nhân, không thể nhìn thấu tu vi của mình.

Nếu là đoán bừa, cũng không thể gần đến con số trong lòng hắn như vậy. Hơn nữa, năng lực nhìn thọ nguyên – thứ có thể quấy nhiễu nhân quả xuất hiện trên người một phàm nhân, đúng là giống như thiết lập của ảo cảnh.

Dùng việc vừa câm vừa điếc để đổi lấy một đôi mắt thần dị, cũng phù hợp với quy luật cân bằng.

Nhưng trước đó, hắn vẫn luôn không cho rằng vị công chúa Đại Càn này chỉ là một ảo ảnh.

Trong lúc Lạc Cảnh càng lúc càng dò xét Tống Ly, Tô Mộc đã hí hửng truyền âm cho nàng, bảo nàng xem thọ nguyên cho mình.

Tống Ly cúi đầu, viết lên một tờ giấy trắng.

“Có thể nói cho ta biết tình hình hiện tại của cố quốc không?”

“Đúng là một công chúa Đại Càn tận tâm tận trách, đáng tiếc lại không biết nói. Nếu ngoài đời thật có người như vậy, ta nhất định sẽ lột da nàng làm đèn l.ồ.ng, rồi nhốt linh hồn nàng trong đó, bắt nàng ngày ngày hát cho ta nghe, ta sẽ ngủ rất ngon.”

Tô Mộc chắp hai tay trước n.g.ự.c, ánh mắt lấp lánh: “Ngươi thấy sao Lạc Cảnh? Suốt ngày làm bạn với độc d.ư.ợ.c và trà của ngươi thật quá nhàm chán. Là con báo con chạy chậm nhất trong tộc Phong Ảnh Tuyết Báo, chẳng lẽ lúc bị người khác chế giễu mà đau lòng ngươi không muốn nghe công chúa Đại Càn hát vài khúc sao? Với quan hệ giữa hai ta, nếu ngươi mượn đèn l.ồ.ng da người của ta, ta sẽ cho mượn đó.”

Lạc Cảnh lễ phép cười: “Quan hệ giữa chúng ta dường như không tốt như ngươi tưởng.”

Tống Ly: ngươi có thể lớn đến từng này mà chưa bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t đúng là nhờ hậu thuẫn đủ mạnh.

Dù trong lòng đã ghi thêm một món nợ thù với Tô Mộc, nhưng ngoài mặt Tống Ly vẫn giữ bộ dáng như không nghe thấy họ nói gì, trông như đang lo lắng cho cố quốc của mình.

“Những ma tu đến đêm qua đã bị giải quyết, nhưng tin công chúa ở đây cũng đã truyền ra ngoài,” Lạc Cảnh cắt ngang trước khi Tô Mộc kịp mở miệng, “nếu ngươi muốn đưa nàng đến Thiên Đăng Lâu, e rằng trên đường sẽ không yên ổn.”

“Dù ta rất ghét con hắc xà biến thái lúc nào cũng bày ra cái mặt thối kia, nhưng lúc này đúng là phải nhờ tộc Nghịch Chiểu giúp đỡ. Nhưng nếu ta mở miệng thì cái tên Vi Sinh Thần mặt thối miệng cũng thối kia chắc chắn sẽ không đồng ý. Ôi, lại thèm canh rắn rồi… nếu có thể phá được phòng vệ ban đêm của tộc Nghịch Chiểu, ta sẽ chạy thẳng đến cạo trọc đầu hắn…”

Tống Ly cảm thấy phần khẩu hình này không cần đọc cũng được, nàng nhìn mà hoa cả mắt.

Trên đường đến Thiên Đăng Lâu, Vi Sinh Thần dẫn theo tộc Nghịch Chiểu Hắc Xà đến hộ tống. Trong bóng tối chuẩn bị ra tay còn có Lục Diễn, nhưng cuối cùng bị mười vạn đại quân của hắn khuyên can.

Ngoài ra cũng có không ít ma tu đang dòm ngó, nhưng họ đều hiểu, hiện tại tuyệt đối chưa phải thời điểm ra tay.

“Nếu thật sự làm theo lời nàng ta mà đến Thiên Đăng Lâu, chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?” Mạnh Tuế Tuế nói.

Giang Đạo Trần xoa cằm suy nghĩ kỹ một lúc: “Xem ra thuật pháp đã xuất hiện lỗ hổng, có người khác tiến vào không gian rồi……”

Nói đến đây, sống lưng hắn chợt lạnh toát, ngay sau đó thay đổi hẳn dáng vẻ lười biếng trước kia, trở nên nghiêm túc và tập trung.

“Đối phương e là một yêu tộc rất ham chơi. Địa điểm hẹn ở sòng bạc Thiên Đăng Lâu, chuyện tiếp theo chắc chắn không tránh khỏi đ.á.n.h cược. Đàm phán trực diện là không được rồi. May mà dưới trướng ta vẫn còn không ít ma tu, có thể để họ đi kiềm chế con yêu anh vũ kia, sau đó chúng ta tìm cơ hội cứu người.”

“Giang tông chủ, cuối cùng ngài cũng nghiêm túc rồi!”

Bên phía khác.

“Tiêu huynh, trận Thất Sát Tru Yêu của huynh đã giao tới rồi!”

“Tiêu huynh, phù Ma Âm Quán Nhĩ của huynh đã giao tới rồi!”

“Tiêu huynh, hiệu ứng xuất hiện Thiên Lôi Cuồn Cuộn của huynh đã giao tới rồi!”

“Khoan đã,” Tiêu Vân Hàn nhíu mày, “hiệu ứng xuất hiện thì có tác dụng gì? Ngươi có tiêu tiền đúng chỗ không vậy?”

“Có tác dụng chứ, có thể áp đảo đối phương về khí thế!” quản gia nói một cách chính trực.

Tiêu Vân Hàn kiên quyết: “Có thể trả hàng không?”

“Có thể, nhưng người đòi nợ đã đang trên đường tới rồi.”

Tiêu Vân Hàn: “……”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.