Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương397:【bốn Tấm Bia Mộ】
Cập nhật lúc: 09/02/2026 14:01
“Là nữ nhân hôm trước chặn đường chúng ta sao?” Tống Ly hỏi.
Từ Diệu Diên lắc đầu: “Không phải, là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.”
Tống Ly để nàng dùng thần thức hiển hóa dung mạo người nữ nhân trong thức hải, rồi kể lại chuyện pho tượng đá hai đầu cho mọi người nghe.
Một đêm trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, mây tan mưa tạnh. Mặt đất khô ráo nhanh đến lạ, tựa như trận mưa hôm qua chưa từng tồn tại.
Trời quang, lòng người cũng bớt phần u ám.
Chuẩn bị lên đường, Tống Ly đã đứng chờ bên ngoài khách điếm. Không bao lâu, Cừu Linh thay y phục mới, thong dong bước xuống.
“Ha ha,” nàng vuốt nhẹ tay áo thêu hoa văn tinh xảo, vẻ mặt đắc ý, “bản giới hạn đấy.”
“Chống nước không?” Tống Ly thuận miệng hỏi.
“Đương nhiên! Đây là pháp y đặt riêng tại Nguyên Bảo Tiên Y Các, khác hẳn thứ phế phẩm hôm qua,” Cừu Linh đáp ngay, “hơn nữa kiểu này ta mua liền bảy bộ.”
Tống Ly khó hiểu: “Ngươi tích trữ?”
Cừu Linh lắc đầu: “Không phải đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, mỗi sắc một bộ.”
Tống Ly: “…Ngươi thật biết chăm chút bản thân.”
“Ta dự định mỗi ngày thay một bộ, hôm nay mặc đỏ trước coi như trừng phạt bản thân vì hôm qua dùng pháp y kém chất lượng.”
“Woa,” Triệu Băng Đồng vừa bước xuống lầu, liếc mắt đã nhận ra: “Pháp y bản giới hạn của Nguyên Bảo Tiên Y Các, ngươi cũng mua được à?”
Rốt cuộc Cừu Linh cũng tìm lại chút tự tin trước mặt nàng.
Nếu muốn cùng Tống Ly bàn chuyện mua sắm, e rằng phải đi nghiên cứu nơi bán linh thảo giảm giá hay hạt giống linh điền.
Còn nếu trò chuyện với Từ Diệu Diên… trước kia còn chung đề tài dưỡng nhan, giờ lại phải nghiên cứu bói toán tinh tượng.
Hiện nay, mỗi lần xuất môn, Từ Diệu Diên đều phải khởi quẻ trước.
Không lâu sau, nàng xuống lầu, gương mặt tươi tắn.
“Không phải đại hung, có thể xuất hành.”
Tống Ly lại một lần nữa ngây người,Từ Diệu Diên đã biến thành thế này rồi sao?
“Ngươi vẫn định mang theo thứ này à?” Triệu Băng Đồng nhìn hai viên châu Tống Ly đang xoay trong tay, có chút kinh ngạc.
Tống Ly gật đầu, đứng dậy: “Xuất phát.”
Không biết có phải vì mưa đã dứt hay không, từ nơi này đã có thể trông thấy trấn nhỏ phía xa.
Nhưng mấy người đều ngạc nhiên nhìn bóng lưng nàng.
“Hướng đó đâu phải đường đến Khê Thủy trấn.”
“Tống Ly, ngươi định quay lại sao?”
Bước chân nàng khựng lại, rồi nói: “Đương nhiên phải trở về xem thử. Các ngươi không muốn biết thứ gì đã chặn đường chúng ta hôm qua ư?”
Nhắc tới chuyện hôm qua, nụ cười trên mặt mọi người đều biến mất, lặng lẽ theo sau.
Mặt đất khô xốp, hoàn toàn không còn dấu tích bùn lầy; vẫn con đường quê ấy, nhưng khoảng cách dường như rút ngắn đi nhiều.
Tống Ly trước tiên tìm được một khối mộ bia bên ruộng hoang ven đường. Theo hướng hôm qua, không xa phía trước là hai khối bia một lớn một nhỏ rồi xa hơn nữa lại có thêm một khối.
“Bốn khối mộ bia… bốn ‘người c.h.ế.t’,” Từ Diệu Diên nói, “vậy bốn kẻ tiếp xúc với chúng ta hôm qua là quỷ hồn sao?”
“Có phải quỷ hồn hay không còn chưa chắc,” Tống Ly nhìn bốn khối mộ bia, “trong đó chỉ có người mẹ trong cặp mẹ con là có danh tự, ba bia còn lại đều trống.”
Triệu Băng Đồng bước đến xem: “Mộ của Nhiếp Nhạn Dung.”
“Một góc bia khắc hoa!” Cừu Linh nói.
Nghe vậy, Triệu Băng Đồng vạch cỏ dại ra, quả nhiên thấy hoa văn được khắc trên bia.
“Là bách hợp,” Từ Diệu Diên khẽ dừng, “giống hệt loại chúng ta gặp hôm qua.”
“Có bia mà không có mộ, dưới đất cũng không chôn quan tài hay t.h.i t.h.ể,” Tống Ly đã dùng thần thức dò xét một vòng, “quả thật quỷ dị.”
“Không có t.h.i t.h.ể sao?!” Từ Diệu Diên lập tức thả thần thức ra dò xét, “Hôm qua gặp bọn họ, họ chỉ quanh quẩn trong một khu vực, không thể rời đi. Ta còn tưởng là bị ai đó dùng nhục thân trói buộc tại đây, hiện giờ xem ra…”
“Có lẽ đáp án… phải đến Khê Thủy trấn mới tìm được.”
Mấy người lại tiếp tục lên đường, rất nhanh đã tiến vào Khê Thủy trấn.
Nơi này hẻo lánh, cách huyện thành gần nhất cũng rất xa. Với phàm nhân, đi lại một chuyến đã vô cùng vất vả, nên nơi đây gần như không có quan viên quản lý, chỉ do dân chúng bầu ra một vị lý chính trông coi.
Theo ghi chép nhiệm vụ, năm vị tu sĩ Kim Đan kỳ đã c.h.ế.t đều gặp nạn tại một hồ nước trong khu vực Khê Thủy trấn, chứ chưa từng tiến vào thôn.
Trong năm vị đó, hai người là đệ t.ử Trường Minh tông, hai người là đệ t.ử Diệu Âm tông, một người là tán tu thuộc Tán Tu Liên Minh.
Lần này các nàng tới đây, không chỉ phải tra rõ chân tướng cái c.h.ế.t của họ, mà còn phải vớt t.h.i t.h.ể lên, đưa về an táng chu toàn.
Thực ra Tống Ly hoàn toàn có thể đi thẳng đến Dịch Hồ, nhưng sau những chuyện kỳ quái hôm qua, nàng quyết định trước tiên vào trấn dò xét thực hư.
Vào trong trấn, mấy người hỏi thăm khắp nơi về cái tên Nhiếp Nhạn Dung, nhưng không một ai từng nghe qua. Cuối cùng đành tìm đến lý chính người lớn tuổi, từng trải nhất.
“Nhiếp Nhạn Dung…” lý chính chậm rãi đọc lại từng chữ, rồi lắc đầu chắc nịch, “Khê Thủy trấn không có người này.”
“Ngài thử nghĩ kỹ lại xem, đúng rồi, nàng trông khá trẻ, còn có một cô con gái,” Từ Diệu Diên nói.
Tống Ly bổ sung: “Qua đời khi còn trẻ.”
“Vậy lại càng không có… Nhưng trong trấn thì có một căn quỷ trạch. Nghe nói hơn trăm năm trước là nhà của một gia đình bốn người, trong nhà có một cô con gái,” lý chính lẩm bẩm, “về sau cả nhà đều c.h.ế.t t.h.ả.m…”
“Gia đình bốn người,” Từ Diệu Diên lập tức hỏi dồn, “có phải một cặp phu thê, một cô con gái, còn có một bà lão cùng sống không?”
“Các ngươi biết sao?” lý chính ngạc nhiên nhìn họ.
“Chỉ là suy đoán,” Tống Ly nói, “xin hỏi lý chính, ngài vừa nói họ c.h.ế.t t.h.ả.m vậy từng người đã c.h.ế.t như thế nào?”
Lý chính thở dài bất lực.
“Ta cũng chỉ nghe người già trong trấn kể lại. Gia đình đó số mệnh không tốt… trước hết là bà lão trượt chân rơi xuống hồ c.h.ế.t đuối, khi vớt lên người đã trương phình cả rồi. Sau đó là cô con gái nhỏ không biết bị ai cắt lưỡi, m.á.u chảy không ngừng mà chẳng ai cứu, cuối cùng cũng c.h.ế.t.”
“Sau khi đứa trẻ c.h.ế.t, người mẹ phát điên, nuốt đá tự vẫn. Không lâu sau, người đàn ông cuối cùng còn lại cũng bị phát hiện c.h.ế.t trong nhà, cổ bị c.h.é.m đứt… đến nay vẫn chưa tìm ra hung thủ, haizz…”
Nghe đến đây, Cừu Linh không nhịn được truyền âm cho mọi người:
“Hôm qua lúc gặp bà lão kia, bà ta suýt c.h.ế.t đuối trong cái vũng nước cạn xíu! Rồi cặp mẹ con bán hoa, từ đầu đến cuối chỉ có đứa bé nói chuyện. Còn người đàn ông cuối cùng, hắn cứ gãi cổ liên tục… sau khi chúng ta rời đi, đầu hắn còn rơi thẳng xuống đất…”
