Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 498 【nàng Cũng Từng Là Vương Nữ】
Cập nhật lúc: 05/03/2026 07:00
Người lên tiếng là tỷ tỷ của hắn- Mộ Uyển.
Nàng cố chấp nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn.
“Đệ là quân vương tương lai của Vụ tộc. Ai cũng có thể cúi đầu… duy chỉ đệ là không thể.”
Những lời ấy vốn đã khiến quý tộc Lam Dạ nổi giận. Nhưng đúng lúc này, nơi cổng thành truyền đến một trận xôn xao, thu hút ánh mắt hắn.
Vừa nhìn sang, trên mặt hắn lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ.
“Vương nữ về rồi! Vương nữ!”
Quý tộc Lam Dạ lập tức nhảy xuống khỏi tọa kỵ, vội vàng nghênh đón.
Người trong xe tù cũng đồng loạt quay đầu.
Trước cổng thành, một con bạch cự mãng uốn lượn tiến vào. Thân hình trắng như tuyết, khí thế cường hoành, chỉ liếc nhìn đã khiến người ta sinh lòng sợ hãi. Nhưng trên chiếc đầu rắn ngẩng cao ấy… lại có hai người đang ngồi.
Phía trước là một thiếu nữ chừng mười bảy mười tám tuổi, khoác váy dài màu lục sẫm. Ngay cả đôi đồng t.ử tựa loài xà kia cũng mang sắc lục thẫm. Dưới làn váy, hai bắp chân trắng nõn khẽ đung đưa giữa không trung. Đôi chân trần đeo lắc bạc, theo từng nhịp lắc mà phát ra âm thanh leng keng, khiến ánh mắt người ta vô thức dừng lại nơi những viên bảo thạch lấp lánh kia.
Phía sau nàng là một hòa thượng, lúc này gần như nằm rạp trên đầu bạch mãng, nhìn cảnh tượng phía dưới, ánh mắt phức tạp khó tả.
Hắn nhìn chằm chằm sau gáy thiếu nữ, vẻ mặt như muốn nói: “Thí chủ… sao chưa từng nói quê hương mình hung mãnh đến vậy?”
Thấy có người nghênh đón, thiếu nữ lập tức phi thân xuống, cung kính hành lễ.
“Lục thúc.”
Khúc Anh Phảng từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá nàng một lượt, cười hỏi:
“Vương nữ lần này xuất ngoại du học, có thu hoạch gì chăng?”
“Thu hoạch không ít.” Thiếu nữ Khúc Diên đáp. “Ta còn mời được Vô Niệm Phật T.ử của Không Minh Tự đến giảng kinh cho hài t.ử trong tộc.”
Vô Niệm Phật T.ử cũng theo sát phía sau, từ trên đầu bạch mãng phi thân hạ xuống.
“Vô Niệm Phật Tử, cửu ngưỡng đại danh, cửu ngưỡng đại danh…”
Sau một hồi hàn huyên, Khúc Anh Phảng chợt nhớ ra điều gì, hai mắt sáng lên:
“Lần đại chiến này, vương thất Vụ tộc đã toàn bộ sa lưới. Vương thượng vẫn nhớ lễ trưởng thành của con sắp đến, vừa hay có thể dùng tâm đầu huyết của bọn chúng để tưới thần thụ…”
“Lục thúc.”
Khúc Diên đột nhiên cắt ngang, khẽ nhíu mày.
“Sao thúc có thể nói những lời ấy trước mặt người xuất gia?”
Khúc Anh Phảng sực tỉnh, vội vàng chắp tay xin lỗi:
“Phật t.ử chớ trách, chớ trách…”
Vô Niệm Phật T.ử không nói gì, chỉ nhìn quanh những nô lệ đang chịu khổ nạn. Trong ánh mắt hắn, sự bất nhẫn ngày càng chất chồng.
Khúc Diên liền dẫn hắn rời khỏi nơi ấy thật nhanh.
Nhưng khi đi ngang qua xe tù, nàng vẫn không nhịn được liếc nhìn vào bên trong l.ồ.ng sắt.
Trong l.ồ.ng giam, thiếu niên mười hai tuổi, người được Vụ tộc quân vương xem như người thừa kế cũng đang lặng lẽ nhìn nàng.
Ánh mắt hắn từ mờ mịt ban đầu… đến lúc này bỗng tràn ngập hận ý.
Vương thất Vụ tộc bị giam riêng với đám nô lệ khác.
Đó là một ngục lao ẩm thấp lạnh lẽo.
Ngày đầu bị ném vào đây, Mộ Vi Chi đã bị quý tộc Lam Dạ dẫn đi.
Khi trở về, sắc mặt ông càng thêm tái nhợt. Trên mặt còn xuất hiện một mảng bỏng dữ tợn. Cả người hôn mê bất tỉnh.
Trong ngục lao ấy, Mộ Vi Chi lại bị giam riêng biệt với những thành viên vương thất khác. Đám người kia ném ông đang hôn mê vào phòng giam rồi mặc kệ.
“Đó là thuật ngự thú của Lam Dạ tộc, cũng có thể dùng trên người,” Mộ Uyển ôm c.h.ặ.t Mộ U vào lòng, vừa trấn an, vừa khẽ giải thích. “Chúng muốn khắc ấn nô lệ lên mặt phụ vương, để chúng ta đời đời kiếp kiếp bị huyết mạch Lam Dạ nô dịch. Đó là sự sỉ nhục và chà đạp đến mức nào…
Nhưng mặc cho thủ đoạn của chúng cao minh ra sao, cũng không thể lay chuyển ý chí của phụ vương. Quân vương Vụ tộc thà c.h.ế.t chứ không làm nô. Vì vậy, chúng chỉ có thể để lại vết bỏng trên mặt người mà thôi. U nhi, đệ phải nhớ kỹ.”
Nàng chợt nghiêm mặt, hai tay đặt lên vai Mộ U.
“Đệ là quân vương tương lai của Vụ tộc. Chỉ cần đệ còn, hy vọng của con dân còn. Đệ vĩnh viễn không được khuất phục, không được cúi đầu.”
“Vương tỷ…”
Mộ U nhìn nàng, rồi lại nhìn về phía phòng giam đối diện nơi phụ vương bị hành hạ đến gầy guộc tiều tụy.
Hắn chỉ mong phụ vương có thể khá hơn.
Mười hai tuổi.
Chỉ trong bảy ngày, Mộ U đã hiểu thế nào là quốc thù gia hận.
Ngày hôm sau, quý tộc Lam Dạ lại đến “chọn người”. Những thành viên vương thất Vụ tộc trong cùng phòng giam liền đứng chắn trước mặt hai tỷ đệ họ.
Mộ U nhìn những trưởng bối từng mỉm cười hiền hậu với mình, những bạn chơi thuở nhỏ, bị lôi ra ngoài. Khi trở lại, trên mặt họ đều đã có thêm ấn nô lệ.
Nhưng không chỉ có vậy.
Họ trở về với toàn thân đầy những vết thương dữ tợn.
Cũng có người… không bao giờ trở lại.
Suốt bảy ngày liên tiếp, mỗi lần quý tộc Lam Dạ đến chọn người, những thành viên vương thất khác đều đứng ra chắn trước hai tỷ đệ.
Tâm tình Mộ U từ bi thương, đau đớn… đến phẫn nộ ngập trời… rồi cuối cùng, rơi thẳng xuống vực sâu vô tận của hận thù.
Ngày thứ bảy.
Nhìn những gương mặt Vụ tộc đã đầy ấn nô lệ, quý tộc Lam Dạ lộ vẻ chán nản, thô bạo đẩy họ sang một bên.
Cho đến khi…
Mộ Uyển ép đệ đệ không nghe lời ra phía sau lưng mình, rồi thẳng lưng đứng lên, không chút sợ hãi nghênh đón ánh mắt bất thiện của đám người kia.
Nàng vẫn như vương nữ kiêu ngạo năm nào.
Mộ Uyển bị mang đi.
Khi trở về, trên người nàng chỉ quấn một tấm rèm trướng nhuốm m.á.u.
Những thành viên vương thất lặng lẽ tạo thành một bức tường, ngăn cách Mộ U với nàng.
Mộ U liều mạng chen ra, gào lên:
“Vì sao không cho ta nhìn vương tỷ! Vì sao! Vì sao các người cứ khăng khăng bảo vệ ta như vậy? Các người chưa từng hỏi ta muốn gì, cứ để ta giẫm lên các người mà sống bình yên! Ta đâu phải quân vương tương lai của Vụ tộc, ta chỉ là kẻ bị các người nuôi nhốt mà thôi!”
Giọng nói rơi xuống.
Những vương thất nay đã thành tù nhân trầm mặc nhìn nhau.
Cuối cùng, từ phòng giam bên kia, giọng Mộ Vi Chi vang lên.
Ông tựa vào tường, cúi thấp đầu, mái tóc rối xõa che kín khuôn mặt. Không thấy được biểu tình, chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn.
“Cho nó nhìn đi.”
Những ngày qua, không chỉ những vương thất kia chịu khổ. Mỗi ngày Mộ Vi Chi đều bị lôi ra ngoài. Đám người ấy tìm đủ cách đóng ấn nô lệ lên mặt ông. Nhưng kết quả chỉ là vết bỏng chồng lên vết bỏng.
Những t.r.a t.ấ.n mấy ngày nay chưa từng đ.á.n.h gục ông.
Nhưng hôm nay…
Lòng ông như bị d.a.o cắt. Linh khí trong cơ thể hỗn loạn đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể tẩu hỏa nhập ma.
Con gái ông đang nằm không xa. Nàng đã trải qua những gì… mới thành ra bộ dạng thế này?
Nàng từng là vương nữ được ông nâng niu trong lòng bàn tay.
Mà giờ đây, với tư cách một người cha…
Ông lại không thể bảo vệ nàng.
Mộ U xuyên qua đám đông, bò đến bên cạnh Mộ Uyển.
Vương tỷ đang hôn mê.
Có người đã khoác thêm y phục cho nàng, nhưng nàng vẫn chật vật, nhếch nhác đến đau lòng.
Hắn chưa từng thấy nàng như vậy.
Trong ký ức của hắn, vương tỷ luôn chú trọng phong thái vương thất. Mỗi ngày chỉ riêng việc trang điểm cũng mất hơn một canh giờ. Mỗi lần hắn ham chơi trở về, đều bị nàng kéo đi, nghiêm khắc bắt rửa mặt chải đầu cho chỉnh tề.
Nàng từng là vương nữ cao quý nhất Vụ tộc.
Mà giờ đây…
Chỉ còn lại một thân thương tích, lặng lẽ nằm trong ngục tối ẩm lạnh.
