Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 545 【tình Vẫn Còn】

Cập nhật lúc: 15/03/2026 11:01

Khoảnh khắc chưởng này giáng xuống, hắn chỉ cảm thấy thần hồn mình như sắp bị chấn bay khỏi thân thể, đầu óc trống rỗng, cả người mất kiểm soát lao thẳng về phía kim trận phía trước.

Trận pháp bị hắn va vỡ, còn hắn thì ngã nhào xuống mặt đất bên ngoài ải Già Nam. Những yêu tộc xung quanh thấy trận pháp bị phá, lập tức nhe răng cười dữ tợn, lần lượt lướt qua bên người hắn, hô vang khẩu hiệu g.i.ế.c ch.óc rồi xông vào trong thành.

“Không… đừng…”

Kha Lan cố gắng vùng vẫy đứng dậy, muốn ngăn cản những yêu tộc này tiến vào Đại Càn. Nhưng lực lượng từ một chưởng sau lưng lúc nãy lại khiến hắn hoàn toàn mất sức đứng dậy, miệng không ngừng phun ra m.á.u.

Sức mạnh như vậy… không thể là Ấn tướng quân, cũng không thể là Lưu tỷ tỷ…

Hắn không cam lòng, dốc hết sức quay đầu nhìn lại. Người đang đứng ở vị trí ban đầu của mình, kẻ vừa đ.á.n.h lén hắn, chính là vị y giả duy nhất ở khu tụ cư trước đó.

Lúc này khóe môi y giả mang theo nụ cười, thân hình chậm rãi biến đổi, cuối cùng hóa thành một bộ dạng khác.

Giọng của Ấn Hỏa Diên lập tức vang lên.

“Lạc Hoài?! Lại là ngươi!”

Khi nghe thấy hai chữ này, sắc mặt Kha Lan lập tức trắng bệch.

Lạc Hoài, lão tổ của tộc Phong Ảnh Tuyết Báo… là chiến lực ngang hàng với Càn Đế bệ hạ.

“Ha ha ha…” Lạc Hoài cười lớn, tâm trạng cực kỳ tốt. “Không ngờ đến bây giờ vẫn còn người nhớ đến ta. Không uổng công ta ngụy trang ở đây suốt mười ba năm, cuối cùng các ngươi vẫn mở cổng thành.”

Trường đao trong tay Ấn Hỏa Diên lập tức bùng lên ngọn lửa hừng hực, chắn ngang trước n.g.ự.c.

“Cho dù ngươi là Lạc Hoài, cũng không được tiến thêm nửa bước!” nàng lạnh giọng nói, đáy mắt lóe lên một tia quyết tuyệt. “Trước khi bệ hạ đến, ta sẽ giữ chân ngươi, dù phải trả bất cứ giá nào.”

“Bằng ngươi?” Lạc Hoài khẽ cười. “Ngươi có phải quá coi trọng bản thân rồi không?”

Ngay khi lời vừa dứt, Lạc Hoài lập tức lao tới, ra tay cực kỳ tàn nhẫn.

Hắn ẩn mình mười ba năm trong Đại Càn, mục đích đâu phải để đấu võ mồm với vị nữ tướng trẻ tuổi ngây thơ này.

Tin tức nơi đây rất nhanh sẽ truyền về kinh sư, nên hắn phải tranh thủ trước khi Hạ Từ Sơ xuất hiện mà nhanh ch.óng lên được tường thành, phá hủy toàn bộ tiên quỹ nỏ.

Một khi không còn tiên quỹ nỏ, lần sau khi yêu quốc đại quân tấn công, cho dù Hạ Từ Sơ thân chinh ngự giá, cũng không thể ngăn bọn chúng phá tan quốc môn!

Ấn Hỏa Diên tuy mạnh, nhưng căn bản không phải đối thủ của tồn tại được yêu tộc tôn làm lão tổ như Lạc Hoài. Hơn nữa Lạc Hoài chiêu nào cũng tàn độc, không để đường lui. Chỉ sau ba chiêu, nàng đã toàn thân đẫm m.á.u, ngay cả trường đao trong tay cũng gần như không nhấc nổi.

Cùng lúc đó, vì kim trận bị phá, chấp hành giả của yêu quốc tràn vào, toàn bộ hiện trường cũng hoàn toàn hỗn loạn.

Những chấp hành giả hưng phấn gào thét lao về khu dân cư, còn các tướng sĩ thì đuổi sát phía sau để ngăn chúng tàn sát bách tính.

Tề Song Huy nhìn thấy cảnh này, mặt tái mét vì sợ hãi. Nhưng ngay sau đó hắn lại kêu lên:

“A nương! A nương và đệ đệ vẫn còn ở nhà, ta phải đi cứu họ!”

Hắn quay người định chạy về, nhưng một cánh tay đã bị Ngô Khoáng nắm c.h.ặ.t.

“Ngươi không thể quay về! Ở lại đây là an toàn nhất, những người khác sẽ cứu mẹ và em trai ngươi!” Ngô Khoáng hét lên.

“Không… không được… ta sợ lắm…” Tề Song Huy vẫn liều mạng giãy giụa trong tay ông, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt. “Ta không hiểu… tại sao phải mở cổng thành… tại sao phải dùng mạng của chúng ta đổi mạng của họ… tại sao… tại sao chứ!”

Hắn khóc đến xé lòng.

Bên ngoài cổng thành, Kha Lan đang được hai binh sĩ khiêng trở về. Khi nghe thấy những lời này, thân thể tàn tạ của hắn run lên không ngừng.

Phía bên kia, giọng Ngô Khoáng lại vang lên.

“Song Huy, bình tĩnh lại! Sẽ không có ai c.h.ế.t đâu! Quân và dân ở cùng một nơi, chỉ cần cảm nhận được yêu khí, các tướng sĩ nhất định sẽ ra bảo vệ mọi người!”

Nhưng sau khi nghe xong, Tề Song Huy không những không yên tâm mà còn khóc dữ dội hơn.

“Nhưng cha ta cũng là binh sĩ của Đại Càn, ông ấy đã c.h.ế.t trên chiến trường rồi, không bao giờ trở lại nữa! Không ai bảo vệ mẹ và em trai ta nữa, họ chỉ có mình ta thôi… Ngô thúc, ta cầu xin ông… cầu xin ông cho ta quay về…”

Nghe vậy, Ngô Khoáng sững người.

Ở một phía khác, Ấn Hỏa Diên đã bị Lạc Hoài đ.á.n.h đến ánh mắt tan rã, ngã ngửa trên bậc thang dẫn lên tường thành. Máu và lửa hòa lẫn khắp nơi. Nhìn thấy hắn giơ một chưởng lên, chuẩn bị kết liễu mạng mình, nàng muốn giơ đao lên đỡ, nhưng lại phát hiện cánh tay phải cầm đao của mình đã không còn nữa.

Ánh mắt nàng ngây ra trong chốc lát.

Cho dù… cho dù là như vậy…

Cũng tuyệt đối không thể để hắn bước lên tường thành…

Ngay trong khoảnh khắc đó, trong lòng nàng đã đưa ra một quyết định. Lập tức dẫn động toàn bộ linh lực còn sót lại trong cơ thể, chuẩn bị tự bạo.

Nhưng đúng lúc ấy, cuồng phong xung quanh bỗng trở nên dữ dội gấp hàng chục lần. Trong không trung, toàn bộ linh khí đều đồng loạt dồn về một nơi trong ải Già Nam.

Có người đốn ngộ.

Mây đen trên trời tụ lại, từng đạo sấm sét từ trong đó giáng xuống. Cương phong mạnh mẽ cuốn cả những cây đại thụ to lớn lên không trung. Chỉ một lần đốn ngộ mà đã sinh ra thiên tượng như vậy… người đang đốn ngộ rốt cuộc là…

“Lùi.”

Một chữ lạnh lẽo từ phía sau Lạc Hoài vang lên. Hắn khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn ra phía sau.

Trong cuồng phong, Lưu Thanh Thời đứng thẳng tắp. Nàng cầm trường đao bốc cháy ngọn lửa xanh âm u, mũi đao chĩa thẳng vào tim Lạc Hoài. Vạt áo và mái tóc dài cùng phần phật tung bay trong gió.

Lạc Hoài nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt lạnh lẽo: “Vào thời khắc then chốt như đốn ngộ đại đạo thế này mà còn cưỡng ép ra đây đ.á.n.h với ta, ngươi không sợ ta trực tiếp hủy luôn con đường tu hành sau này của ngươi sao!”

“Sứ mệnh của tướng quân là thề c.h.ế.t bảo vệ ải Gìa Nam. Ngươi hẳn phải biết điều đó. Ta cũng từng là tướng quân của quân đoàn thứ mười bốn. Chức tuy đã bỏ, nhưng tình vẫn còn.”

Lưu Thanh Thời hơi nghiêng đầu, trong đáy mắt lóe lên một tia hung ác.

“Không lùi… vậy thì chiến!”

Lạc Hoài lập tức hừ lạnh một tiếng: “Chiến thì chiến! Nếu ngươi ngoan ngoãn tìm chỗ trốn đi đột phá thì còn đỡ. Trước khi đốn ngộ thành công, ngươi chỉ có con đường c.h.ế.t trong tay ta! Lưu Thanh Thơig à Lưu Thanh Thời, yêu tộc đều đồn rằng ngươi là kẻ điên… quả nhiên không sai.”

Một lưỡi phong nhận c.h.é.m tới, suýt nữa lướt qua sống mũi Lưu Thanh Thời. Thân hình nàng xoay một vòng gọn gàng, bóng dáng nhanh đến mức khó nhìn rõ. Trường đao cháy lửa xanh hung hăng bổ xuống đỉnh đầu Lạc Hoài.

Tốc độ quá nhanh, Lạc Hoài chỉ kịp giơ một tay lên đỡ. Đối mặt với Lưu Thanh Thời lúc này, hắn không dám khinh suất. Yêu lực nặng nề bao phủ trên tay, nhưng khi nhát đao ấy giáng xuống, trên tay hắn vẫn bị rạch ra một vết m.á.u.

Vết m.á.u ấy trong mắt Lạc Hoài lại trở nên ch.ói mắt chưa từng có.

Thực lực của nàng vậy mà đã đến mức này rồi… chẳng lẽ trong Đại Càn lại sắp xuất hiện thêm một tu sĩ có thể đối kháng với những cường giả mạnh nhất của yêu quốc như bọn họ sao?

Bên kia, Lạc Hoài đã tạm thời bị Lưu Thanh Thời kiềm chế. Ấn Hỏa Diên lập tức gắng gượng ngồi dậy, khàn giọng ra lệnh:

“Tập hợp toàn quân! Tru yêu ——”

Bởi vì Lưu Thanh Thời đột nhiên đốn ngộ, kế hoạch của Lạc Hoài bị phá vỡ. Phía yêu tộc lúc này đã rơi vào thế suy bại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.