Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 547 【chôn Vùi Ta, Lãng Quên Ta】
Cập nhật lúc: 16/03/2026 03:00
“Người bị thương: một trăm bốn mươi ba người, trong đó một trăm mười hai người là quân thủ thành ải Già Nam, ba mươi mốt người là bách tính ải Già Nam.”
“T.ử vong: hai người.”
“… Cứu được tổng cộng hai trăm lẻ ba yêu tộc, thân phận hiện đang trong quá trình thẩm tra.”
“Tướng trấn thủ ải Già Nam — Ấn Hỏa Diên, trong đại sự quân quốc đã đưa ra quyết định không thỏa đáng, không xứng với chức trách làm tướng. Nay bãi miễn chức tướng quân, thu hồi binh phù và ấn tín.”
Từng giọng nói vang lên bên tai rồi dần dần xa đi.
Ấn Hỏa Diên ngồi trước hành lang, nhìn từng tốp từng tốp người tiến vào phủ tướng quân rồi lại vội vã rời đi. Ánh mắt nàng khẽ d.a.o động, lên tiếng hỏi phó tướng bên cạnh:
“Là Lý tướng quân đến nhận chức rồi sao?”
Dù không nỡ trả lời, vị phó tướng vẫn gật đầu. Ấn Hỏa Diên đứng dậy, thở ra một hơi thật dài.
“Đi thôi, ta cũng nên rời đi rồi.”
“Không cần vội như vậy đâu tướng quân, Lý tướng quân hẳn là đi thăm thương thế của Thanh tỷ rồi. Ngài cũng đang bị thương, dưỡng thêm một ngày nữa cũng không muộn.” Phó tướng vội vàng nói.
Ấn Hỏa Diên lắc đầu: “Đừng gọi ta là tướng quân nữa.”
Vừa dứt lời, nàng nghe thấy tiếng nghẹn ngào của người đàn ông phía sau. Nàng quay lại, vỗ nhẹ lên vai hắn.
“Vị tướng quân vẫn còn mang tâm lý cầu may trước quốc gia đại sự… xem ra ta còn phải học nhiều lắm. Đi thôi, sau này trên chiến trường, ngươi vẫn sẽ gặp lại ta.”
Cánh cổng ấy vốn không phải do Kha Lan muốn mở.
Mà là do nàng.
Bởi nàng mới là chủ tướng của ải Già Nam. Nếu khi đó nàng đủ dứt khoát từ chối, mặc cho Kha Lan nói thế nào, cổng thành cũng sẽ không mở.
Chuyện này ngay từ đầu vốn đã là trách nhiệm của nàng.
Vì không đành lòng nên mới dung túng cho đám yêu tộc sống dưới chân thành. Cũng vì không đành lòng nên mới ngầm cho phép bách tính trong thành mỗi ngày tiếp tế lương thực cho họ.
Có lẽ chính sự mềm lòng hết lần này đến lần khác ấy đã khiến những kẻ đứng đầu Yêu quốc nhìn thấy cơ hội lợi dụng.
Nếu không nhờ Lưu tướng quân bất ngờ đốn ngộ, bước vào hàng ngũ cường giả đỉnh cao của đại lục, ép lui Lạc Hoài, nàng thật sự không dám tưởng tượng hôm nay mình sẽ gây ra đại họa thế nào.
Nàng nghĩ… mình cũng nên đến thăm thương thế của Lưu tướng quân, đích thân nói lời cảm tạ.
Nhưng khi tới nơi, Lưu Thanh Thời lại không có trong viện.
Cuối cùng nàng tìm thấy Lưu Thanh Thời và Lý Ngạn trước phủ đệ của Kha Lan.
Hai người đứng từ xa, nhìn thiếu niên mười sáu tuổi sắc mặt tái nhợt đang điên cuồng đập phá cánh cổng lớn, vừa đ.ấ.m vừa khóc đến thở không ra hơi.
“Ngươi tính là trận đạo đệ nhất cái gì! Vì sao mở được cổng thành mà không mở nổi cái huyết trận kia!”
“Vì sao phải dùng mạng của mẹ và em ta để đổi lấy mạng của đám yêu đó! Chúng ta chỉ… chỉ sống bình thường thôi, chưa từng trêu chọc ai mà…”
“Mẹ ta cả đời hiền lành cẩn trọng, trứng gà trong nhà để dành bao nhiêu ngày không nỡ ăn, còn mang chia cho đám yêu đó… Vì sao lại là bà ấy, vì sao lại là họ!”
“Vì sao ngươi phải mở cổng thành! Trả mẹ và em ta lại đây! Trả họ lại cho ta!”
“Ngươi có phải đang rất đắc ý không? Bây giờ trong thành còn bao nhiêu người nói ngươi là anh hùng! Anh hùng cái gì chứ, ngươi căn bản không phải!”
Ngô Khoáng nhìn Tề Song Huy đang gào khóc không ngừng phía trước, trong lòng đắng chát khôn tả.
Những yêu tộc được cứu mang lòng cảm kích, sau khi hỗn loạn qua đi liền đi từng nhà cảm tạ, cảm ơn bách tính Đại Càn đã dang tay thu nhận họ.
Đêm hỗn chiến nơi cổng thành, bách tính không nhìn rõ chân tướng, nên họ chỉ biết rằng khi hành quyết giả yêu quốc kéo đến, đất nước mà họ tự hào đã mở cổng thành cứu giúp những yêu tộc đáng thương không còn nhà để về.
Dù cuối cùng xảy ra hỗn loạn, nhưng dưới sự bảo vệ của binh sĩ, mọi người chỉ bị thương nhẹ, c.h.ế.t hai người.
Hai người… đổi lấy hơn hai trăm yêu.
Sau đó Lưu tướng quân đẩy lui ác yêu, Kha đạo trưởng kịp thời kết thành huyết trận tranh thủ thời gian đóng cổng thành.
Bách tính lật sang trang đau thương của đêm ấy.
Và thay Tề Song Huy tha thứ cho tất cả.
Khi hơn hai trăm yêu tộc quỳ trước cửa nhà Tề Song Huy cầu xin tha thứ, những người vây xem xung quanh đều nói …
Tha thứ cho họ đi.
Khoảnh khắc ấy, giữa vô số tạp âm hỗn loạn, tai Tề Song Huy ù đi, đầu óc trống rỗng, linh lực trong cơ thể nghịch hành. Hắn nhấc chân muốn bước vào nhà, nhưng bước này lại như giẫm hụt rơi xuống vực sâu.
Hắn ngã quỵ xuống đất.
Trái tim như bị lửa thiêu đốt.
Máu không ngừng trào ra từ miệng mũi.
Trước khi hôn mê, hắn chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Ngô thúc vội vã chạy tới, điên cuồng vung tay xua đuổi đám yêu và người đang vây kín.
“Ta vĩnh viễn sẽ không tha thứ…”
Tề Song Huy hết đ.ấ.m lại đ.ấ.m vào cửa phủ Kha Lan, hai mắt đỏ ngầu vì khóc. Cảnh tượng mẹ và em trai c.h.ế.t t.h.ả.m giữa bầy yêu vẫn không ngừng lặp lại trong đầu, nơi khóe môi hắn lại rỉ m.á.u.
“Tất cả mọi người… tất cả yêu tộc… ta đều không tha thứ.”
Bao gồm cả…
Chính hắn.
Phía xa, Lưu Thanh Thời vẫn dõi theo bỗng biến sắc.
“Không ổn, hắn sinh tâm ma rồi.”
Nàng nhanh ch.óng bước tới.
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, Tề Song Huy đột ngột phun ra một ngụm m.á.u lớn về phía cánh cửa phủ đóng c.h.ặ.t, rồi ngã thẳng xuống.
“Song Huy!!”
Tiếng hét của Ngô Khoáng vang lên.
Cửa phủ nhanh ch.óng mở ra, Kha Lan vội vàng bước ra nhưng nhất thời vấp bậc cửa ngã xuống đất.
Thương thế trên người khiến hắn ngay cả đứng dậy cũng khó.
…
“Tâm ma quấn thân, cấp hỏa công tâm, lại thêm thể chất suy yếu, hơn nữa hiện giờ… trong lòng đã không còn ý muốn sống nữa,” quân y bất lực lắc đầu, “hồi thiên vô thuật.”
Lưu Thanh Thời được Lý Ngạn dìu tới, tập tễnh bước lại gần, nhìn thiếu niên hơi thở mong manh trên giường, rồi nhìn Kha Lan cũng suy yếu không kém đang ngồi bên mép giường, tay siết c.h.ặ.t.
“Nhất định phải cứu hắn… khụ khụ… còn cách nào không… cần thứ gì…” Kha Lan khàn giọng hỏi.
Quân y thấy bộ dạng hắn như vậy cũng không đành lòng đả kích, chỉ quay sang nhìn Lưu Thanh Thời.
Lưu Thanh Thời hiểu ý, im lặng rất lâu rồi hỏi:
“Hắn còn sống được bao lâu?”
“Tối đa ba ngày.” Quân y đáp.
Khoảnh khắc ấy, vành mắt Lưu Thanh Thời đỏ lên. Nàng vừa định nói gì thêm thì thấy Kha Lan như rơi vào trạng thái mê loạn, miệng lẩm bẩm:
“Ba ngày… ba ngày là đủ rồi… ta có thể cứu hắn… còn một cách… vẫn còn một cách…”
Hắn cứ lẩm bẩm như vậy, loạng choạng bước ra ngoài.
Mọi người trong phòng đều sững sờ.
Một lúc lâu sau, Lý Ngạn khẽ hỏi:
“Có phải hắn… cũng sinh tâm ma rồi không?”
Lưu Thanh Thời cau c.h.ặ.t mày, chậm rãi nói:
“Trên đời có một loại trận pháp… có thể phong ấn tạm thời người sắp c.h.ế.t lại. Đợi rất nhiều năm sau, khi tìm được cách cứu chữa, mới thả hắn trở về thế gian.”
“Trong khoảng thời gian ấy, trận pháp sẽ bảo tồn thân thể hắn, khiến hắn mãi dừng lại ở độ tuổi này. Nhưng ký ức và tâm ma… sẽ theo năm tháng dần phai nhạt.”
“Bị chôn vùi.”
