Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 593 【hồng Miểu: Ta Thật Sự Không Nói Gì Hết!】
Cập nhật lúc: 28/03/2026 13:14
Hiện nay, nồng độ linh khí vẫn không ngừng tăng lên. So với những nơi có linh mạch khác, kinh thành Đại Càn lại hoàn toàn khác biệt.
Nơi đây là trung tâm của linh mạch, kết nối tất cả các linh mạch khác, là nơi linh khí hội tụ. Khi nồng độ linh khí ở các linh mạch khác tăng lên gấp bội, thì linh mạch dưới kinh thành lại tăng lên đến hàng nghìn, hàng vạn lần.
Một ngày trước khi linh khí ngưng tụ thành thực thể, quan viên trong cung đã dự đoán được, lập tức bắt đầu di dời dân chúng trong kinh.
Đến ngày tai họa linh khí xảy ra, việc di dời vẫn chưa hoàn tất, chính Hạ Từ Sơ đã một mình áp chế linh khí, kéo dài thời gian cuối cùng.
Nhờ vậy tai họa vốn có thể khiến chín phần mười dân chúng trong kinh thành bỏ mạng, đã được vượt qua nhờ có Càn Đế trấn giữ.
Cùng lúc đó trong Vọng Tiên Tông, Khúc Mộ U cũng xuất quan sớm.
Thương thế trên người hắn, vẫn là do lần giao chiến ngoài ải Già Nam năm xưa, khi Tống Ly và Lạc Cảnh liên thủ gây ra.
Nếu chỉ là thương bình thường, tuyệt đối không thể kéo dài ba năm mà vẫn chưa được “bất t.ử quả” trong cơ thể hắn chữa lành.
Lần đó hắn không chỉ bị thương, mà còn trúng độc của hai người.
Độc của Lạc Cảnh vốn đã không tầm thường, còn độc của Tống Ly lại càng là hung vật chí độc.
Do có bất t.ử quả, hắn vốn không để tâm, nhưng sau khi trở về, cơ thể vẫn liên tục xấu đi, lúc này mới chú ý đến chất độc.
Hắn mất trọn ba năm mới hoàn toàn loại bỏ được.
Và nếu lần nữa gặp lại Tống Ly, hắn tuyệt đối sẽ không còn sơ suất như lần trước.
Nghe tin Khúc Mộ U sắp xuất quan Viêm Chân Nhi từ sớm đã đứng chờ ngoài cửa. Bên cạnh nàng còn có một nữ t.ử khí chất siêu phàm, thoát tục.
Nàng mặc y phục trắng hồng, tà váy xanh nhạt, một lớp lụa trắng mỏng như sương che đi dung nhan. Dù chỉ lộ nửa khuôn mặt, cũng đủ khiến người ta kinh diễm.
Trong khi Viêm Chân Nhi vừa soi gương vừa ngắm móng tay mới nhuộm, nàng lại đứng yên một bên, lặng lẽ nhìn cánh cửa đóng kín phía trước.
Nàng phớt lờ Viêm Chân Nhi nhưng Viêm Chân Nhi thì không thể phớt lờ nàng.
“Ta nói này Hà Tiên, tám trăm năm không đến đảo một lần, sao lại chọn đúng lúc này mà tới?”
Giọng Viêm Chân Nhi tuy vẫn khách khí, nhưng vẻ khó chịu trong mắt lại rất rõ.
Đối với các ma tu khác, nàng không lộ rõ địch ý như vậy, nhưng Hà Tiên này thật sự quá xinh đẹp.
Dù là yêu, nhưng nếu cứ lảng vảng trước mặt Khúc Mộ U lâu ngày… khó tránh khỏi bị để ý.
Từ khi nghĩ cách đuổi Từ Diệu Diên đi, nàng có thể cảm nhận được tôn thượng đã bắt đầu nhìn thẳng vào các nữ tu trong tông, tuy vẫn không cho nàng lại gần.
Nhưng đó nhất định là vì thuật mị hoặc của nàng chưa đủ, con mồi nàng nhắm trúng, tuyệt đối không cho kẻ khác động vào.
Hà Tiên không biết trong lòng nàng nghĩ gì, chỉ bình thản đáp:
“Bên dưỡng liên trì xảy ra chút vấn đề, ta tới bẩm báo tôn thượng.”
Nghe vậy tâm trí Viêm Chân Nhi lập tức từ chuyện “cưa đổ tôn thượng” chuyển sang nghiêm túc hẳn.
“Dưỡng liên trì trong ngoài đều là yêu hồn, hung thú dưới biển chỉ cần chạm vào là bị gặm sạch đến xương,nơi hung hiểm như vậy có thể xảy ra chuyện gì?”
Không trách nàng căng thẳng, chuyện này liên quan đến an nguy của toàn bộ Vọng Tiên Tông.
Trong mấy vạn năm qua, Đông Hải mười một đảo nay chỉ còn lại một—
Là nơi duy nhất để ma tu Vọng Tiên Tông cư trú.
Khi gặp nguy cơ diệt tông—
Họ tất nhiên phải có những điểm chuyển dời cố định.
Mà những nơi này—
Không nghi ngờ gì, đều là hung địa cực kỳ nguy hiểm, là thành quả mà Khúc Mộ U tích lũy suốt mấy vạn năm.
Như dưỡng liên trì, huyền thi trận, tụ bảo bồn, bách quan điện, động đáy biển và bạch lý đoạn vĩ môn.
Mỗi nơi đều có một cường giả trấn thủ, bình thường không rời đi, cho nên bên ngoài gần như không biết gì về họ.
Trong đó Bạch lý đoạn vĩ môn là nơi lần trước họ từng chuyển dời khi Từ Diệu Diên trốn thoát. Vì đã dùng rồi, nên mấy vạn năm tới sẽ không sử dụng lại.
Chỉ cần một trong sáu nơi này xảy ra vấn đề—
Đều không phải chuyện nhỏ.
Nhưng không phải tất cả ma tu nòng cốt đều biết vị trí của sáu nơi này, ngay cả Viêm Chân Nhi cũng chỉ biết có sáu nơi, còn vị trí thì chỉ biết mỗi bạch lý đoạn vĩ môn.
Còn Hồng Miểu lão ma gia nhập Vọng Tiên Tông sớm hơn nàng, ngoài bạch lý đoạn vĩ môn, hắn còn biết vị trí của huyền thi trận.
Hắn thường xuyên đến đó giải sầu, mỗi lần về còn khoe khoang trước mặt nàng.
Nhắc đến lão già này, lông mày Viêm Chân Nhi lại nhíu c.h.ặ.t, nhưng rất nhanh đã giãn ra.
“Hồng Miểu lão già đó tự ý rời tông, lại còn lâu vậy không quay về,c.h.ế.t quách bên ngoài cho rồi.”
Đây chính là kiểu “chào hỏi thân thiết” đặc trưng của đồng môn Vọng Tiên Tông.
Hà Tiên đã quen từ lâu.
Nàng không trả lời câu hỏi trước đó của Viêm Chân Nhi, dù sao nàng là người trấn thủ một trong sáu hung địa, trực thuộc Khúc Mộ U, cấp bậc còn cao hơn Viêm Chân Nhi.
Nhưng khi nghe đến hai chữ “Hồng Miểu” nàng hơi nghiêng mắt nhìn sang.
“Hồng Miểu là ai?”
“Phụt… ngươi không nhớ hắn à?” Viêm Chân Nhi bật cười, “lão già đó ngày nào cũng nhắc đến ngươi, nói chỉ một lần thoáng nhìn đã bị ngươi câu mất hồn. Còn đi khắp nơi hỏi thăm sở thích của ngươi, nhờ người tặng quà. Ngươi không nhớ thật à?”
Hà Tiên khẽ cúi mắt:
“Nhớ rồi. Phiền chuyển lời, bảo hắn đừng gửi đồ nữa. Dưỡng liên trì… không nuôi vật vô dụng.”
“Phụt ha ha…”
Viêm Chân Nhi cười, đang định mỉa mai thêm, bỗng cánh cửa phía trước có động tĩnh. Nàng lập tức quay lại, nhanh ch.óng tiến lên nghênh đón.
“Cung nghênh tôn thượng xuất quan!”
……
“Lòng ta nghiêng về hoa sen tiên, ngày ngày nhớ mong muốn thấy dung nhan. Nào ngờ trời cao không thấu ý, chỉ mong ngắm sen để vơi niềm.”
Giang Đạo Trần đọc xong, liếc nhìn Hồng Miểu lão ma đang đỏ bừng mặt.
“Còn bảo đây không phải thơ tình? Sự biến thái của ngươi tràn cả ra ngoài rồi!”
Ở trong doanh trại địch, nhưng Hồng Miểu lão ma vẫn cố giữ chút khí tiết, ngẩng cổ nói:
“Tác phẩm của ta, bọn phàm phu tục t.ử các ngươi sao hiểu nổi! Không hiểu thì đừng nói bừa, chỗ nào giống thơ tình?!”
Giang Đạo Trần khinh bỉ nhìn hắn một cái, rồi lại lấy ra tập thông tin Tống Ly đã thu thập.
“Hà Tiên—hoa sen yêu được Khúc Mộ U cứu, trấn thủ dưỡng liên trì, một trong sáu hung địa. Trong hồ có vô số yêu hồn, đều là vong hồn trong tộc của nàng. Vị trí… đã xác định.”
Hồng Miểu lão ma càng nghe sắc mặt càng trở nên không thể tin nổi.
Hắn… rõ ràng chưa nói gì cả!
Vậy “Hồi hương chấm đường trắng” làm sao biết được nhiều như vậy?!
Hắn thật sự chưa nói gì!
Thật sự chưa nói mà!!!
