Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 101
Cập nhật lúc: 27/04/2026 22:32
Hai ngày sau, bầu trời trên không trung công xã Thiên Phượng u ám xám xịt.
Lưu Hùng cõng Hổ T.ử mặt mũi lấm lem trở về nhà, vừa bước chân qua cửa mẹ hắn đã nhào ra đón.
Ra đến tận ngưỡng cửa, bà cố rướn cổ đảo mắt tìm kiếm, tìm mãi chẳng thấy bóng dáng Nguyễn Thúy Chi đâu, bà sốt ruột chất vấn Lưu Hùng: "Thúy Chi đâu rồi?"
Lưu Hùng thả Hổ T.ử xuống sảnh, bố hắn cũng vừa từ trong đi ra.
Lưu Hùng đưa mắt nhìn hai vị phụ mẫu, kìm nén cơn thịnh nộ cố giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể, gằn từng chữ: "Cô ta nằng nặc đòi ly hôn với con."
"Ly hôn?!" Bố mẹ Lưu Hùng đồng thanh kêu lên, đến cả biểu cảm cũng giống hệt nhau, đôi mắt trợn tròn xoe không thể tin nổi.
Lưu Hùng cáu kỉnh: "Nếu không có thằng em cô ta chình ình ở đó, con đã cho cô ta một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, có phải dùng vũ lực lôi xềnh xệch con cũng phải lôi cô ta về bằng được. Có giỏi thì ở lỳ nhà đẻ cả đời ấy, để xem thằng em trai cô ta có gánh vác nuôi nấng nổi cô ta không. Còn hòng rửng mỡ giở trò tìm gã khác á, cấm cửa! Cô ta không màng đến danh tiết, không sợ thiên hạ rủa sả là loại đàn bà lăng loàn, thì con vẫn còn cần thể diện!"
Mẹ Lưu Hùng vẫn trợn ngược mắt trách móc: "Anh không theo đúng lời tôi dặn, không dập đầu tạ lỗi với nó sao? Tôi đã dặn đi dặn lại, anh cứ xuống nước nhận sai, tính tình nó hiền lành lương thiện, thể nào cũng nguôi ngoai mà theo anh về."
Lưu Hùng hậm hực: "Hiền lành lương thiện á? Chúng ta bị cô ta xỏ mũi lừa gạt hết rồi! Làm sao con không xin lỗi được? Con đến đó nhún nhường ngoan ngoãn như một đứa cháu, gọi dạ bảo vâng bố bố mẹ mẹ, xin lỗi rối rít đảm bảo sau này sẽ tốt với cô ta, thậm chí khúm núm thề thốt làm trâu làm ngựa cho cô ta cũng cam lòng. Thế nhưng mồm miệng cô ta lúc nào cũng mở miệng ra là ly hôn. Con không nén nổi cục tức nổi nóng lên, lại bị thằng em trai cô ta đ.á.n.h cho một trận."
Mẹ Lưu Hùng chùng mày xuống, lắc đầu quầy quậy: "Thúy Chi đâu có phải loại người ngoan cố như thế, Thúy Chi xưa nay vẫn nổi tiếng ôn hòa dễ bảo, cần mẫn thật thà chưa một lời oán thán, sao nay lại đột nhiên trở mặt vô tình cạn tàu ráo máng thế này?"
Lưu Hùng gắt lên: "Con cóc cần biết cô ta rắp tâm rắp địa mưu đồ gì, tóm lại con không rước cô ta về nữa. Đố cô ta trụ lỳ ở nhà đẻ mãi được, đến lúc bị hắt hủi không chốn dung thân, tự khắc vác xác lết về, lúc ấy con sẽ tính sổ một mẻ."
Mẹ Lưu Hùng thở dài thườn thượt, quay sang nhìn bố Lưu Hùng.
Bố Lưu Hùng bấy giờ mới gắt gỏng: "Nếu đã như thế, thì mặc xác nó đi. Đời thuở nhà ai tôi sống ngần này tuổi đầu, chưa từng chứng kiến cảnh nào đã kết hôn mà còn ly hôn được. Lấy ví dụ ngay trong công xã mình, có ai từng ly hôn không? Dân gian có câu xuất giá tòng phu, phụ nữ đoan chính chỉ thờ một chồng, đã kết hôn thì phải yên bề gia thất trọn đời trọn kiếp! Ly hôn á! Cái thứ đàn bà ấy bị thiên hạ phỉ nhổ nhổ nước bọt dìm c.h.ế.t!"
Mẹ Lưu Hùng vẫn thở ngắn than dài: "Thúy Chi vốn không phải người như thế mà, vợ chồng son bát đũa còn có lúc xô lệch xích mích là chuyện thường tình, có đời thuở nào vì ba cái chuyện vụn vặt cỏn con ấy mà đứt gánh giữa đường không? Từng ấy năm trời cũng chẳng thấy nó hé răng oán thán nửa lời, hai vợ chồng sinh sống đề huề êm ấm nhường nào, từ trước tới nay chưa bao giờ to tiếng sinh sự cãi vã, tôi ra ngoài lúc nào cũng đem Thúy Chi ra làm gương con dâu ngoan hiền, nay nó rắp tâm vả vào mặt tôi hay sao! Nó nhẫn tâm đến mức ba đứa con gái bỏ xó, thằng Hổ T.ử cũng dứt tình vứt bỏ hay sao?"
Lưu Hùng túm tay Hổ T.ử kéo đẩy lên trước mặt mẹ hắn: "Mẹ thử hỏi nó xem, trẻ con không biết nói dối đâu."
Hổ T.ử oà khóc nức nở: "Mẹ đòi ly hôn, mẹ không cần chúng con nữa."
Mẹ Lưu Hùng ngồi thụp xuống, đưa tay lau dòng nước mắt đầm đìa cho Hổ Tử, vừa lau vừa xót xa vuốt ve: "Thằng bé tội nghiệp, vớ phải người mẹ cạn tình cạn nghĩa."
Nói rồi bà quay sang Lưu Hùng: "Chúng ta làm hết cách rồi, lội lội lội lặn lội ngần ấy dặm đường núi đèo xa xôi đến tận nơi, cũng xuống nước nhận sai tạ lỗi, cũng c.ắ.n răng chịu đựng nhục nhã thề thốt rồi. Nó đã cố chấp được đà lấn tới, một mực cự tuyệt không màng vun vén gia đình yên ấm mà cứ làm mình làm mẩy sinh sự ầm ĩ, thì cứ để mặc xác nó ở lại nhà đẻ. Nhà ngoại đâu có dễ sống như thế, mười ngày nửa tháng người ta còn nhân nhượng, ở dầm dề thêm thời gian nữa chẳng bị c.h.ử.i xéo bóng xéo gió đuổi khéo. Đến lúc ấy nó tự vác xác mò về, mặt mũi thể diện vứt xó hết."
Bố Lưu Hùng chẳng màng nói thêm về chuyện này nữa, chỉ đủng đỉnh: "Mặc xác nó, đi dọn cơm ăn thôi."
Căn bếp nhà Lưu Hùng bữa trước xảy ra hỏa hoạn cháy xém nên tạm thời không thể đun nấu được, đành phải sang tá túc nhà bố mẹ đẻ ăn nhờ ở đậu, ba đứa con gái cũng đã được lùa sang bên ấy rồi.
