Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 203
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:06
Với vòng hào quang chiếu rọi của một nữ chính gom đủ vạn sủng kiêu ngạo, dung mạo Diệp Thu Văn hiển nhiên chim sa cá lặn. Nhan sắc đúng chuẩn truyền thống khuê các mỹ miều, ngũ quan tinh túy da dẻ ngọc ngà, dáng ngọc thon dài, phục sức tân thời cử chỉ đoan trang.
Dẫu đồng trang lứa, Nguyễn Khê lại lùn tịt hơn một đoạn nhỏ.
Đứng trước chân dung Diệp Thu Văn thế này, Nguyễn Khiết thấy mình tủi nhục vô bờ, mặc cảm tự ti chiếm ngự tâm trí, thấy mình không xứng cất tiếng vấn an. Câm nín vì hoảng sợ sẽ thốt sai gây cười, chẳng biết phản ứng thế nào bèn nhái lại câu từ của Nguyễn Khê: "Hân hạnh."
Diệp Thu Văn nhếch mép khoe hàm ngọc trai, thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cứng nhắc rụt rè, bèn tươi cười vỗ về: "Hai muội khách khí quá rồi, đáo gia môn đâu cần giữ lễ tiết thế này, thư thái như ở nhà thôi, cần gì cứ kêu gào tỷ."
Nghe lời xảo ngôn nhường ấy, Nguyễn Khê chẳng thèm đưa mắt dòm, với tay chộp chén trà trên khay, thanh âm lạnh nhạt buông một câu: "Đương nhiên đây là tư gia của ta, ta chẳng có lý gì phải e ấp câu nệ, thiên hạ làm gì có ai phải làm khách ngay trong chính gia phủ nhà mình."
Lời vừa cất, nụ cười trên dung nhan Diệp Thu Văn nháy mắt đông cứng, tựa hồ da mặt sắp sửa rớt lộp bộp.
Phùng Tú Anh làm sao không thấu hiểu lời nói mang đầy d.a.o găm sắc lẹm của Nguyễn Khê. Dẫu ngữ khí thốt ra tĩnh lặng như nước mùa thu, tựa thể đó là một chân lý ngàn đời không suy suyển. Bà ngàn vạn lần chẳng thể ngờ Nguyễn Khê dám tạt một gáo nước lạnh buốt giá lên Diệp Thu Văn như vậy, bản thân cũng xấu hổ tột độ, vội vàng xoa dịu: "Khê nhi, đại tỷ cũng vì xót thương con, tuyệt đối không được ăn nói cạn tình như thế."
Từ lúc rong ruổi dặm trường, thậm chí trước phút bước qua cổng lớn của căn nhà này, Nguyễn Khê chẳng hề màng gây thù chuốc oán với bất kỳ ai trong phủ. Nhưng cớ sao, chỉ cần liếc thấy nụ cười của Diệp Thu Văn là nàng gai mắt đến cực điểm, lọt tai mấy câu ban phát ân huệ thì l.ồ.ng n.g.ự.c cứ uất nghẹn chẳng thể tiêu tan.
Đại khái cũng bởi, tận sâu cõi lòng nàng ôm ấp vẹn nguyên bao nỗi hờn tủi oan ức của thân chủ cũ.
Những chuyện đã định hình, và những chuyện trong nguyên tác tiểu thuyết sắp phơi bày thành sự thật tàn khốc.
Tất thảy mọi thứ.
Tâm lý phản nghịch cuộn dâng như sóng dữ chẳng thể đè nén, nàng đã ch.ót trở mặt thì cũng dẹp luôn chuyện làm bộ làm tịch.
Cái thói dĩ hòa vi quý bề ngoài, nàng không phục không vui, nàng tất phải dấy binh vấn tội, vứt sạch cái vỏ bọc thân thiện dỏm kia đi!
Vì lẽ đó, nàng đinh ninh chọc thẳng mắt Phùng Tú Anh, nhả từng chữ một sắc lẹm: "Ta đã tâu trước rồi, ta vốn kẻ hoang dã chốn sơn lâm mọc dại, từ bé chẳng ai uốn nắn khuôn phép lễ nghi, ăn nói cung đình là thứ ta dốt nát tột cùng."
Sắc diện Phùng Tú Anh cơ hồ như muốn nứt toác, nhưng bà vẫn nghiến răng nặn nụ cười ráng chống đỡ.
Vì bà mang món nợ ân tình nặng trĩu với Nguyễn Khê, thâm tâm áy náy khôn nguôi, nên bà miễn cưỡng vẽ nụ cười dỗ dành: "Khê nhi, ta cứ thong thả từ từ, đáo đô hội rồi thiếu gì thời gian và cơ hội, mẫu thân sẽ uốn nắn dần, còn có đại tỷ con, nó là đứa cực kỳ..."
"Nàng ta đâu phải đại tỷ của ta."
Nguyễn Khê chặn họng không cho Phùng Tú Anh dứt câu.
Nàng dư sức thấu hiểu tâm tính hiện tại có phần sai lệch, nhưng đã lỡ trót vạch mặt xé xác thì chẳng còn gì để đóng kịch nữa.
Thế nên nàng đĩnh đạc nhìn Phùng Tú Anh tuyên bố: "Ta mới chính là đại tỷ đích thực của cái gia môn này."
Đến nước này, trên mặt Diệp Thu Văn chẳng còn thừa vớt một tia tiếu dung nào, Nguyễn Thu Nguyệt ngồi hóng hớt một bên trừng mắt há hốc mồm, ngũ quan c.h.ế.t trân. Đây là lần phá kỷ lục lịch sử phủ đệ có kẻ dám giáng đòn chí mạng x.é to.ạc sĩ diện của Diệp Thu Văn, lại còn là một nhị tỷ nhà quê mới lên phố!
Thế gian đồn đại đám nhà quê đều là phường bù nhìn thô lỗ, sao bà nhị tỷ này lại có mồm mép lợi hại đến thế!
C.h.ế.t tiệt! Ả dám tự phong mình là đại tỷ!
Nàng ta chống hai tay chống cằm vểnh tai xem vở kịch hấp dẫn.
Phùng Tú Anh bị Nguyễn Khê ép vào thế bí chẳng còn đất lùi, đúng lúc chẳng biết đối phó ra sao, thì đột nhiên trên cầu thang vang vọng tiếng mỉa mai: "Để ta rửa mắt ngắm xem, vị nào dám xưng danh đại tỷ của cái phủ đệ này đây?"
Nghe thấy oai âm, Nguyễn Thu Nguyệt tăm tia ngó lên cầu thang, bụng bảo dạ reo lên – tứ tỷ lâm triều rồi!
Nguyễn Thu Dương oai phong lẫm liệt xông thẳng vào sảnh đường, hạ tọa ngay cạnh Diệp Thu Văn, nghếch đầu dòm ngang ngó dọc ngắm nghía Nguyễn Khê Nguyễn Khiết từ đỉnh đầu tới gót chân phán một câu xanh rờn: "Vừa mới lót tót tới cửa đã đòi xưng hùng xưng bá làm đại tỷ, oai phong phết nhỉ!" Một lũ nhà quê rớt mồng tơi!
