Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 207
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:06
Nguyễn Khê tung cánh tủ y phục, bới móc toàn bộ lụa là gấm vóc chất thành đống quẳng tơi bời lên nệm. Nguyễn Khiết lập tức xông vào tiếp ứng, vừa vặn dọn dẹp sạch bách trống trơn thì ngoài cửa dội vang tiếng gõ, kèm theo thanh âm chất vấn của Phùng Tú Anh.
Ngoài sảnh vắng bặt tiếng tru tréo của Nguyễn Thu Dương, Nguyễn Khê ôm trọn mớ y phục ra mở toang cửa, nhồi nhét thẳng vào n.g.ự.c Phùng Tú Anh. Sau đó tỷ muội mỗi người chia chác tàn dư vác theo một ít, cất tiếng hỏi Phùng Tú Anh: "Tống khứ đống giẻ rách này vào phòng nào?"
Phùng Tú Anh uể oải chỉ trỏ: "Dọn dẹp sang gian phía bắc này đi, gian của Thu Nguyệt."
Nguyễn Khê hừ lạnh một tiếng: "Ả làm mình làm mẩy giãy nảy đòi chiếm ngự sương phòng thái dương, cớ sao không sai phái ả dọn sang nương cùng Diệp Thu Văn đi? Sương phòng của Diệp Thu Văn rộng rãi thênh thang, long sàng cũng thừa mứa, hai người nương náu chung đụng vẫn còn vô khối đất thừa."
Phùng Tú Anh chống chế: "Thu Văn không quen tá túc chung người lạ, bằng không ả mất ngủ trằn trọc."
Chao ôi, dưỡng d.ụ.c nuông chiều nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, đây đích thị là công chúa cành vàng lá ngọc giáng trần rồi.
Nguyễn Khê miễn bàn bình luận, cùng Nguyễn Khiết phò tá Phùng Tú Anh di tản y phục sang lãnh cung của Nguyễn Thu Nguyệt, đoạn hồi quy sương phòng của mình thu xếp hành trang cá nhân. Lụa là mang theo cỏn con một mớ, thu vén qua loa dăm ba cái móc là đã tươm tất.
Dọn dẹp xong xuôi, tỷ muội hai người ngả mình xuống nệm nghỉ dưỡng.
Phùng Tú Anh lủi lủi xuống trù phòng băm c.h.ặ.t nhặt rau. Hai tỷ muội mới chân ướt chân ráo đáo phủ, dĩ nhiên không hơi sức đâu hóng hớt tọc mạch chốn ba quân.
Nguyễn Khê phịch người nằm vật ra giường, trút một tiếng thở than xả hơi dài: "Đọa đày cái thân này rồi."
Nguyễn Khiết ngồi rón rén bên cạnh Nguyễn Khê, gắng thả lỏng tâm trí dần dà, bất chợt ngoái đầu thắc mắc hỏi: "Đại bá và đại bá mẫu nhất mực thiên vị sủng ái Diệp Thu Văn lắm nhỉ, thứ gì thượng phẩm cũng ban tặng, ngay cả tên húy Thu Dương Thu Nguyệt cũng dựa dẫm bóng vía ả mà khai sinh."
Nguyễn Khê cười nhạt, mỉa mai châm biếm: "Chỉ còn thiếu nước thay tên đổi họ biến cái gia môn này sang họ Diệp nốt là xong."
Cốt để Diệp Thu Văn cắm rễ cảm thấy an lòng ấm cúng trong cái phủ đệ vốn dĩ không thuộc về mình, để nàng ta cùng đệ đệ Diệp Phàm dốc lòng sùng bái tôn thờ coi họ như thân sinh tái thế, cốt không để đệ t.ử nhà họ Diệp gánh chịu nửa phân uất ức thiệt thòi, bọn họ nhọc lòng hao tâm tổn trí tài tình thật đấy.
Nguyễn Khiết lại chẳng gượng cười nổi, u sầu nhìn Nguyễn Khê: "Tỷ tỷ, muội chán ghét tột độ nơi này rồi, muội đứt ruột gan thay tỷ xót xa. Bọn họ vắt óc tận tâm tận lực dâng hiến cho Diệp Thu Văn, cớ sao lại ruồng bỏ tỷ tuyệt tình đến mức đoái hoài chẳng màng ngó ngàng?"
Nguyễn Khê dửng dưng đáp trả: "Tâm sức nhân tình kể cả ái ân cũng nhỏ nhoi hữu hạn thôi, sủng ái kẻ này thì ắt bỏ đói kẻ nọ. Bọn họ dốc cạn bầu tâm sự cho tỷ muội Diệp gia, phế tàn sức lực còn rơi rớt lại chút đỉnh mới ban phát cho đám tỳ hưu đẻ muộn, đến lượt ta tự nhiên nhẵn túi tay không, làm gì còn tinh hoa tráng kiện đi quan tâm một con nha đầu vứt xó xỉnh ngoài quan ải."
Nguyễn Khiết chăm chú ngắm Nguyễn Khê: "Tỷ tỷ, hay là chúng ta khăn gói quả mướp hồi hương đi."
Nguyễn Khê bật dậy, thẳng tay cốc đầu Nguyễn Khiết một cú: "Từ rày về sau cấm tiệt tuyệt đối cái tư tưởng này, chúng ta đáo phủ không phải để ngửa tay van xin phụ thân mẫu thân ban phát ân huệ hưởng lạc tình thâm, muội khắc sâu vào tâm can cho ta, chúng ta hồi kinh ứng thí tu chí học tập, mà phải học cho ra ngô ra khoai, xuất chúng tột đỉnh!"
Nguyễn Khiết xoa xoa vầng trán nhăn nhó: "Được rồi ạ."
Phùng Tú Anh dẫu đã tan tành xác pháo sức cùng lực kiệt, vẫn đeo tạp dề lăn xả chốn trù phòng múa d.a.o c.h.é.m thớt.
Diệp Thu Văn an tọa dưới sảnh đường miệt mài thuyết giáo Nguyễn Thu Dương, bảo ban ả bớt thói hồ đồ làm mình làm mẩy, mở lòng cảm thông thấu hiểu nỗi truân chuyên của Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh.
Nguyễn Thu Dương má phồng mặt tía, nhãn quan đỏ hoe gắt gỏng: "Ai mượn họ rước lũ ôn dịch này về."
Diệp Thu Văn thủ thỉ nhỏ to: "Ả dẫu sao vẫn là m.á.u mủ tỷ muội ruột thịt của muội, tuyệt nhiên không được lộng ngôn xằng bậy nữa nghe chưa. Mẫu thân khoan dung nhún nhường nuông chiều muội, nhỡ lọt tai phụ thân thì no đòn nhừ t.ử chẳng sai."
Nhắc tào tháo tào tháo hiển linh, Diệp Thu Văn vừa dứt lời thì vọng lại thanh âm của Nguyễn Trường Phú vang như sấm truyền: "Ta hồi phủ rồi đây."
Phùng Tú Anh nơi trù phòng vểnh tai nghe ngóng, vội thốt: "Lão nói có việc hỏa tốc không về dùng ngự thiện cơ mà?"
