Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 218
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:07
Phùng Tú Anh ngồi xuống mép giường, khẽ thở dài: "Sáng nay trên bàn ăn mặt nó đỏ rựng thế kia, ông không thấy à? Bánh bao mới c.ắ.n nửa cái đã chuồn mất dạng, trưa cũng chẳng vác mặt về ăn, ông bảo sao?"
Nguyễn Trường Phú rít một hơi dài: "Nó muốn ngủ riêng thì cứ nói thẳng, có ai cấm cản đâu, việc gì phải bày trò nói dối? Bị con Thu Dương phanh phui trước bàn dân thiên hạ, nhục nhã để đâu cho hết."
Phùng Tú Anh hùa theo: "Đúng là nhục thật."
Nói xong, bà lại hỏi: "Giờ tính sao? Để Thu Dương ngủ với nó, hay bắt về ở chung với Thu Nguyệt? Tôi không lo gì khác, chỉ sợ hai đứa lại cấu xé nhau. Con Thu Nguyệt hình như cậy có con Khê nhi chống lưng nên cũng bắt đầu làm mình làm mẩy rồi."
Hồi Nguyễn Khê chưa lên, con bé còn hiền lành chán. Nhỏ hơn Nguyễn Thu Dương mấy tuổi, lại chẳng mấy khi cự cãi với chị. Giờ thì hung hăng ra mặt, hở chút là khóc lóc ỉ ôi, còn đòi đ.á.n.h nhau bứt tóc.
Nguyễn Trường Phú ngẫm nghĩ: "Đã ngủ được với người khác, không mắc cái bệnh mất ngủ thì cho Thu Dương ở chung với Thu Văn đi, chẳng phải hai chị em nó thân thiết lắm sao? Con Thu Dương vốn ao ước phòng đón nắng, giờ lại xung khắc với Thu Nguyệt, tách hai đứa ra cho yên cửa yên nhà, đỡ gà bay ch.ó sủa."
Phùng Tú Anh ngập ngừng: "Cũng được, Thu Văn chắc hiểu chuyện, con bé luôn ngoan ngoãn mà. Không phải chúng ta ép uổng không cho nó ngủ riêng, ngặt nỗi tình cảnh bây giờ không cho phép, đành để nó chịu ấm ức chút vậy."
Nguyễn Trường Phú gật đầu cái rụp: "Thế đi."
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết sáng đã ngủ chán chê, trưa nay cũng chẳng thiết tha chợp mắt.
Riêng Nguyễn Thu Nguyệt chẳng có khái niệm ngủ trưa từ thuở lọt lòng, cơm no rửng mỡ lại sang kiếm hai chị chơi. Nay tìm được đồng minh trong nhà, tiếng nói của con bé có vẻ uy quyền hơn, tâm trạng cũng lâng lâng vui vẻ.
Ở nhà nhàn cư vi bất thiện, ba chị em rủ nhau đi mua sắm.
Lúc rồng rắn xuống lầu, Nguyễn Thu Nguyệt thắc mắc: "Xin tiền mẹ không chị?"
Nguyễn Khê lắc đầu: "Không cần, tự tụi chị có."
Nguyễn Thu Nguyệt trố mắt: "Tiền đâu ra vậy?"
Nguyễn Khê cười xòa: "Bà nội dúi cho lúc đi đấy."
Nguyễn Thu Nguyệt ao ước: "Bà nội tốt tính thế ạ? Em còn chưa biết mặt bà nội tròn méo ra sao."
Nguyễn Khiết chen vào: "Hôm nào rảnh em về quê thăm bà nội với tụi chị."
Nguyễn Thu Nguyệt thở dài: "Mẹ bảo quê xa tít mù tắp, đi một lèo mất năm sáu ngày, còn phải lội bộ hai ba ngày đường rừng núi. Thế nên chuyến này bố mẹ chỉ bế mỗi thằng út theo, viện cớ đi lại khó khăn."
Nguyễn Khê tặc lưỡi: "Ừ, xa xôi trắc trở lắm." Nhất là ngồi xe lửa thì kinh hoàng bạt vía.
Nguyễn Thu Nguyệt vẫn chưa đã cơn tò mò: "Thế quê mình trông thế nào ạ?"
Nguyễn Khê mỉm cười: "Sơn thủy hữu tình, phong cảnh nên thơ lắm."
Sự tò mò của Nguyễn Thu Nguyệt về núi Phượng Minh được đẩy lên đỉnh điểm. Trên đường đi, con bé hỏi như s.ú.n.g liên thanh, say sưa lắng nghe Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết miêu tả cuộc sống chốn thôn quê. Những chú trâu nước lội bì bõm, những thửa ruộng bậc thang xanh mướt, vàng óng, tất cả đều hiện ra sống động trong trí tưởng tượng của cô bé.
Ba người vừa đi vừa rôm rả trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến cửa hàng tạp hóa, mỗi người mua một que kem.
Ra khỏi cửa hàng, thay vì đến bách hóa ngay, họ tìm một bóng râm ngồi thưởng thức kem.
Nguyễn Khiết c.ắ.n một miếng kem sữa béo ngậy, suýt xoa: "Ôi, mát lạnh thật đấy, em chưa từng được ăn món này bao giờ."
Nguyễn Thu Nguyệt cười tươi rói: "Thế thì nhấm nháp từ từ thôi, thưởng thức cho kỹ hương vị."
Nguyễn Khiết gật đầu, vui vẻ mút từng tí một, không nỡ c.ắ.n.
Cách đó không xa, Nguyễn Thu Dương và cô bạn cùng lớp Tô Manh Manh cũng đang mút kem.
Thấy Nguyễn Thu Nguyệt đi cùng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết bước ra từ cửa hàng tạp hóa, Tô Manh Manh tò mò hỏi Nguyễn Thu Dương: "Hai người kia là ai thế? Đi chung với Thu Nguyệt mà tớ chưa gặp bao giờ."
Bọn trẻ trong đại viện này hầu hết là con em cán bộ, bố mẹ làm cùng cơ quan, đi học cùng trường nên ít nhiều gì cũng quen mặt nhau. Tô Manh Manh chưa từng gặp Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, nhưng lại biết Nguyễn Thu Nguyệt.
Nguyễn Thu Dương vừa mút kem vừa lạnh nhạt đáp: "Từ dưới quê lên đấy."
Tô Manh Manh hiểu ngay ra, à, thì ra là người chị họ ở quê của Nguyễn Thu Dương.
Cô bé nhìn chằm chằm Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết một lúc, rồi hỏi tiếp: "Ê, ai là chị ruột của cậu vậy? Người mặc áo cộc tay đỏ, váy trắng kia xinh quá! Khuôn mặt như tạc tượng ấy, đẹp thật đấy."
Nguyễn Thu Dương bĩu môi khinh khỉnh: "Cậu mù à? Đẹp chỗ nào, đen nhẻm như cục phân lừa ấy."
Tô Manh Manh thanh minh: "Đâu có đen, chỉ là không được trắng thôi. Chắc ở quê giang nắng nhiều, lên thành phố một thời gian là trắng ra ngay. Tớ cá là nếu cô ấy trắng ra, còn xinh hơn cả đại tỷ Diệp Thu Văn của cậu ấy chứ, thật sự rất xinh."
