Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 224
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:08
Nguyễn Khê đăm chiêu suy nghĩ: "Mình cứ dự thính lớp năm trước đã, nếu nắm bắt được thì nhảy cóc lên cấp hai. Nhưng chương trình cấp hai đã qua quá nửa, chưa chắc mình theo kịp, phải tự học thêm mới được."
Nguyễn Khiết nghiêng đầu thắc mắc: "Tự học á?"
"Ừ," Nguyễn Khê đáp chắc nịch. "Mục tiêu của chị là trong hai năm rưỡi tới, gác lại mọi chuyện, tận dụng triệt để giáo viên, bạn bè học giỏi như Diệp Phàm, học và nhai nuốt trọn bộ kiến thức cấp hai, cấp ba. Dù quên ăn mất ngủ cũng phải làm cho bằng được."
Nguyễn Khiết há hốc mồm: "Hai năm rưỡi? Nuốt trọn cấp hai, cấp ba á?"
Nguyễn Khê nhìn thẳng vào mắt em: "Không phải chỉ học, mà phải hiểu thấu đáo."
Nguyễn Khiết rụt rè: "Liệu có nổi không chị?"
Nguyễn Khê khẳng khái: "Có chí thì nên."
So với thời đại của cô, áp lực học hành thời này nhẹ tựa lông hồng. Cấp hai, cấp ba mỗi cấp chỉ vỏn vẹn hai năm, học sinh cũng chẳng thiết tha gì sách vở, bởi thời buổi này, người ta chuộng lý lịch đỏ, tư tưởng tốt hơn là mớ chữ nghĩa.
Nhiều kẻ lết qua cấp hai, cấp ba rồi rẽ hướng tòng quân hoặc về quê cày cuốc, danh xưng thanh niên tri thức nghe cho oai chứ trong bụng chữ nghĩa được mấy rổ.
Trong bối cảnh thi đại học khôi phục, sĩ t.ử tham gia đông như trẩy hội, nhưng số lượng thực tài lại đếm trên đầu ngón tay. Bởi từ lúc có tin đến ngày thi chỉ vỏn vẹn một tháng ôn luyện.
Chỉ cần chuyên tâm dốc sức trong hai năm rưỡi, cánh cổng đại học chắc chắn rộng mở đón hai chị em.
Thấy chị luôn hừng hực khí thế, quyết tâm là làm cho bằng được, Nguyễn Khiết cũng được tiếp thêm năng lượng.
Hồi ở quê, cô bé vẫn còn băn khoăn, không dám tin mình có thể vượt ra khỏi lũy tre làng. Nhưng giờ Nguyễn Khê đã dẫn cô bé tới chốn này, còn lý do gì để không dốc hết sức mình?
Học thì học! Cô bé chắc chắn làm được!
Buổi sáng rạng rỡ, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cuối cùng cũng như bao đứa trẻ khác trong nhà, vệ sinh cá nhân, dùng bữa sáng rồi khoác chiếc cặp sách mới tinh, bên trong chứa đầy dụng cụ học tập.
Cả nhà tề tựu quanh bàn ăn, Nguyễn Thu Dương liếc thấy cặp sách của Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, môi khẽ bĩu, mắt trợn ngược.
Nhưng giờ cô nàng không thèm đ.â.m chọc hai chị em nữa, quay sang hỏi han Diệp Thu Văn: "Đại tỷ, hôm nay chị thấy khỏe không? Có đau nhức chỗ nào không?"
Từ dạo bị đổi phòng, Diệp Thu Văn bớt rôm rả, cái vẻ "bà chủ nhỏ" cũng bay đi đâu mất. Cô ậm ừ qua quýt: "Mọi chuyện ổn cả, không sao đâu."
Nguyễn Thu Dương thở phào, cười toe: "Không sao là tốt rồi, em cứ lo chị lạ giường."
Diệp Thu Văn: "…"
Thôi, xin đừng nhắc tới cái vụ đi ngủ nữa!
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mặc xác Nguyễn Thu Dương, cứ thế tập trung chuyên môn ăn sáng.
Nguyễn Trường Phú vào phòng ăn trễ nhất, vừa liếc thấy hai cái cặp sách trên lưng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, mắt ông khẽ chớp. An tọa xong, ông lên tiếng: "Ngày đầu tới trường, sao không diện đồ mới?"
Nguyễn Khê ngẩng mặt lên: "Đồ mới ở đâu ra?"
Nguyễn Trường Phú quắc mắt nhìn Phùng Tú Anh: "Hai đứa mới lên, lại sắp đi học, sao mình chưa may đồ mới cho tụi nó? Bao nhiêu ngày trôi qua rồi, mình làm cái gì vậy?"
Phùng Tú Anh chưa kịp phân trần, Nguyễn Khê lại rớt giọng: "Không quần áo mới, không giày mới, đồ dùng sinh hoạt mới cũng không, văn phòng phẩm mới cũng chẳng có nốt, tay không bắt giặc."
Nguyễn Trường Phú buông đũa, nhìn chằm chằm Phùng Tú Anh: "Chuyện này là sao?"
Sắc mặt Phùng Tú Anh méo xệch, ấp úng: "Mới lên được mấy hôm đã ầm ĩ cả lên, việc nhà lại bù đầu, tôi quên khuấy đi mất. Mình cũng biết đấy, bình thường toàn Thu Văn lo liệu mấy việc này, đầu óc tôi lúc nhớ lúc quên, cứ thiếu trước hụt sau."
Nguyễn Trường Phú hít một hơi sâu: "Quên mà quên đến mức này à?"
Phùng Tú Anh hạ giọng: "Sau đó tôi nhớ ra rồi, nhưng con bé Khê nhi dỗi, nhất quyết không nhận. Tôi đứng gõ cửa mỏi cả tay, mình cứ hỏi tụi nó xem, tôi biết làm sao được?"
Nguyễn Trường Phú nén giận: "Không có cách nào là sao? Mình tự ra ngoài sắm không được à?"
Phùng Tú Anh thanh minh: "Tôi đâu biết tụi nó cần gì... vải vóc cũng chả biết mua bao nhiêu cho vừa..."
Nguyễn Trường Phú đập đũa xuống bàn, gằn giọng: "Hôm nay mình tự ra cửa hàng, sắm sửa cho đầy đủ rồi mang lên tận phòng tụi nó! Quần áo để đó, tôi lo!"
Phùng Tú Anh đỏ mặt, cúi gằm không nói một lời.
Nguyễn Khê lại lên tiếng: "Tụi cháu tự mua rồi, không cần thiết đâu ạ."
Nguyễn Trường Phú quắc mắt nhìn cô: "Chuyện này không phải muốn hay không! Là nghĩa vụ và trách nhiệm!"
Nguyễn Khê cười nhạt: "Là thể diện của vị thủ trưởng đây thì có."
Câu nói chọc đúng chỗ ngứa khiến mặt Nguyễn Trường Phú tái mét, ông rít lên: "Cái con bé này, không cãi c.h.é.m một câu là không sống nổi à?"
